CHƯƠNG 55.1 : Múa võ.

0

EDIT + BETA: Lãnh Diễm Tuyền.

 

CHƯƠNG 55.1: Múa võ.

 

Dứt lời, đưa tay chỉ về phía chỗ ngồi bên phải đã được chuẩn bị, chính mình chậm rãi ngồi xuống chiếc bàn phía trước, Đức Vương Úc Phong ngồi bên phải Tư Thiên Tranh, Thừa Tướng Lưu Phàm Vũ ngồi ở bên trái, ba người họ sẽ trực tiếp nhận xét về trận đấu.

 

“Tây Vân, chờ Khúc Ngâm lên đài, đem cái này đưa cho Hoàng Đế đi.” Tô Tiểu Vũ không thèm đếm xỉa đến những ánh mắt độc ác của một đám nữ tử bên dưới, từ trong tay áo lấy ra một đoản tiêu toàn thân trắng như bạch ngọc, trong mắt thoáng qua chút ý cười, giao nó cho Tây Vân.

 

Tây Vân gật đầu một cái, yên lặng lui ra ngoài.

 

“Tại sao không đưa luôn cho Khúc Ngâm?” Tư Thiên Hoán nhíu mày hỏi, ngọc tiêu này rõ ràng là cho Khúc Ngâm.

Tô Tiểu Vũ cười như không cười nhìn hắn, sau đó”Hì hì” một tiếng bật cười, khiến mọi người nhìn thấy lâm vào trạng thái giật mình “Thật muốn ta đưa cho?”

 

Tư Thiên Hoán bị tính hài hước trong lời nói của nàng làm cho có chút xấu hổ, không mặn không nhạt hừ nhẹ một tiếng, lấy một khối bánh ngọt đem nhét vào miệng nàng, vật nhỏ miệng lưỡi thật sắc bén.

“Quy tắc tranh tài mọi người đều đã biết, Khúc cô nương lấy một địch nhiều, nếu toàn bộ các ngươi không một người nào thắng được nàng, các vị đại thần, các ngươi về sau sẽ không thể can thiệp vào chuyện hậu cung của hoàng đế.” Tư Thiên Tranh thản nhiên nói, ánh mắt nhìn lướt qua đám chúng thần bên dưới, mang theo một tia nghiêm nghị.

 

Chúng thiên kim khẽ cúi người,nói “Đúng vậy”,  sai nha hoàn của mình đem đồ đã chuẩn bị sẵn đem lên.

“Cầm kì thư họa, chúng ta liền bắt đầu cuộc thi họa.” Tư Thiên Tranh nói, thấy có mười mấy cô nương hướng về phía trước bước lên một bước, phân phó người hầu đem mười cái giương đặt lên trên bàn.

Khúc Ngâm đưa tay sờ sờ mũi một chút, hướng về phía Tư Thiên Hoàng cười nói:” Ta  đi ha.” Dứt lời, từ từ mà bước xuống khỏi đài cao, từng bước từng bước, như cây sen nở rộ.

 

“Thi họa thật không?” Khúc Ngâm từ từ đi qua mười nữ tử trước mặt, tư thái trong trẻo lạnh lùng khiến mười người âm thầm cắn răng, về mặt khí thế liền thua Khúc Ngâm mấy phần, tự nhiên sẽ không được vui vẻ.

 

Nữ nhi của Lưu Phàm Vũ là Lưu Trừng Ninh ngẩng đầu lên, nâng lên một nụ cười tươi rói, trên khuôn mặt kiều diễm mang theo mấy phần khiêu khích, giọng nói không có ý tốt, “Chính là thi họa, trận đấu quy định như thế, Khúc cô nương đừng trách chúng ta ỷ thế ức hiếp người khác, dù sao Hoàng Thượng cũng là bậc đế vương của thiên hạ, làm sao có thể để một người độc chiếm?”

 

Lời này vừa nói ra, chín người khác cùng nhau gật đầu, ánh mắt nhìn Khúc Ngâm đều mang theo địch ý.

Khúc Ngâm cúi đầu nở nụ cười, tiếng cười ý tứ hàm xúc không rõ, nhàn nhạt liếc nhìn mười nữ tử kia một cái, hỏi, “Vẽ cái gì?”

 

“Xem ra Khúc cô nương rất tự tin, hôm nay có nhiều mĩ nhân như vậy, không bằng chúng ta liền cùng nhau thi đấu, như thế nào?” Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn đối với mình, Lưu Trừng Ninh tuyệt đối không khách khí, lúc nói ra lời này, trong mắt tất cả đều là tự tin, không có người nào không biết Lưu Trừng Ninh nàng là nữ tử vẽ tranh đẹp nhất Lăng Thành này, trận này, nàng thắng chắc rồi.

 

“Tốt!” Trong mắt Khúc Ngâm xẹt qua một tia sáng không rõ mục đích, chuẩn bị ngồi xuống vị trí của mình, chậm rãi đưa tay cầm bút lông lên.

 

Tư Thiên Tranh mỉm cười nhìn Khúc Ngâm, dáng vẻ tự tin của nàng thật làm cho người khác yêu thích, trái lại nữ nhân Lưu Trừng Ninh kia. . . . . .

 

“Tướng gia, nữ nhi này của ngươi thật có chút thiếu kiên nhẫn nha.” Tư Thiên Tranh mím môi lại, lạnh nhạt liếc mắt nhìn Lưu Phàm Vũ một cái.

Lưu Phàm Vũ nghe vậy, cũng không tức giận, chỉ cười nhạt nói, “Nàng từ nhỏ đã bị ta chiều thành hư rồi, đã khiến trưởng công chúa chê cười.”

 

Tư Thiên Tranh nhíu mày, thầm mắng một tiếng lão hồ ly, liền không nói thêm gì nữa.

 

“Các nàng đang làm điệu bộ gì vậy?” Tô Tiểu Vũ uống trà, mới vữa nãy có chút thất thần, không chú ý động tĩnh bên kia, thấy Khúc Ngâm đã bắt đầu động thủ, quay đầu qua hỏi Tư Thiên Hoán.

“Vẽ tranh đi.” Tư Thiên Hoán không thèm để ý nói, lấy khăn tay lau miệng cho nàng, hoàn toàn không ý thức được động tác của mình rước lấy bao nhiêu động tĩnh dưới khán đài.

Trưởng nữ Thanh Thanh trầm mặt, không cam lòng nhìn Tô Tiểu Vũ, Vương Gia người tôn quý như vậy, tại sao có thể vì tiện nhân Tô Tiểu Vũ này mà giúp nàng ta lau miệng, làm sao có thể, nàng muốn Tô Tiểu Vũ phải chết, nàng phải đem nàng ta róc xương lóc thịt!

 

Ánh mắt Tô Tiểu Vũ đột nhiên nhìn về phía trưởng nữ Thanh Thanh, trong mắt mang theo nồng đậm châm chọc, tuy chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua, nhưng cũng khiến trưởng nữ Thanh Thanh nhìn thấy rõ ràng, lập tức gương mặt đỏ lên vì giận dữ, trong mắt phát ra nồng nặc hận ý.

 

“Quận chúa, ngài làm sao vậy?” Phùng Nhược Anh cảm thấy được người bên cạnh đang tức giận, quan tâm hỏi han.

Trưởng nữ Thanh Thanh sửng sốt, cố đè xuống tức giận, buộc chính mình cười đoan trang, nói: ” Không có việc gì.” Nhưng nàng không biết, nụ cười này còn khó coi hơn cả khóc, khiến cho một đám nữ tử thường ngày không phục nàng ở sau lưng lấy khăn tay vất vả chống đỡ nụ cười.

“Uy, trưởng nữ Thanh Thanh thật sự rất tức giận ai.” Cái nhìn vừa nãy của Tô Tiểu Vũ chính là cố ý, nàng cũng không tốt bụng đến nỗi đem nữ nhân muốn mình bị thiên đao vạn quả đối xử lương thiện, thấy bộ dáng kia của nàng ta, chọc chọc cánh tay Tư Thiên Hoán, cười nói.

“Đúng là tức chết rồi.” Tư Thiên Hoán không có một chút phản ứng gì, chuyên tâm giúp nàng gọt táo.

 

Tô Tiểu Vũ mắt to nhíu lại, “Ngươi đau lòng?”

 

“Không phải, giữ nàng ta lại về sau sẽ xử tử.” Tư Thiên Hoán tức giận nghiêng người liếc nhìn nàng một cái, nói, quả táo trong tay đúng lúc gọt xong, giơ lên trước miệng nàng, “Mau ăn.”

 

“Ta không phải heo.” Tô Tiểu Vũ yếu ớt  chu mỏ một cái, nhưng vẫn vui vẻ nhận lấy, ánh mắt lại chuyển hướng tới bên phía Khúc Ngâm, đột nhiên hỏi, “Ngươi nói xem Khúc Ngâm sẽ vẽ về ai?”

Vẽ Hoàng Đế sao, giống như nàng ấy không có dáng vẻ đoan trang, vẽ người khác sao, lại có thể là ai đây?

 

“Một lát sau chẳng phải sẽ biết.” Tư Thiên Hoán hừ nhẹ, thấy bộ dáng của nàng không có chút sốt ruột nào, thoáng nhíu mày, “Hoàng tẩu cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông, thật không cần lo lắng, bất quá ngươi cầm kì thư họa mọi thứ đều không thông thạo, làm sao lại không có một chút nóng nảy nào chứ?”

 

Đôi môi Tô Tiểu Vũ giương lên có chút tà khí, “Rắc rắc” một tiếng cắn lấy quả táo ở trên tay, “Gấp cái gì, ta không vội vã muốn lấy mạng người.”

 

Hai người mặc dù tâm ý tương thông, tình hình cụ thể nàng nghĩ cái gì cũng không có cách nào cảm nhận được, Tư Thiên Hoán thấy bộ dáng “ Ta đây đã có diệu kế” của nàng, trong lòng có chút tò mò, bất quá biết nàng sẽ không nói, cũng không ngốc nghếch đến nỗi đi hỏi, chỉ hi vọng Khúc Ngâm có thể thi đấu nhanh nhanh một chút.

 

Ánh mắt Tư Thiên Hoàng vẫn không rời khỏi người Khúc Ngâm, nhìn bộ dáng nghiêm túc của nàng, trong lòng càng lúc càng vui mừng, có một nữ nhân nguyện ý vì mình làm một việc nghiêm túc như vậy, thật sự rất hạnh phúc, nếu không phải ngồi ở vị trí này, chắc chắn sẽ không biết đến loại cảm nhận này, nếu không phải địa điểm không cho phép, hắn thật sự rất muốn đi xuống, ôm nàng vào lòng, vĩnh viễn sẽ không buông ra.

 

Khúc Ngâm chậm rãi miêu tả cảnh tượng trong đầu, trong lòng càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, không nhịn được cười, liếc mắt nhìn về hướng của Tô Tiểu Vũ, thấy nàng hình như là đang cùng Tư Thiên Hoán cãi vả, bên môi nở nụ cười càng sâu hơn, một người hào hoa phong nhã hơn hàng ngàn nữ tử khác, rốt cuộc cũng có kết quả, tay chuyển động, trên giấy từ từ hiện ra một bóng dáng màu đỏ của ai đó.

“Đã hết giờ.” Đức Vương trưởng tôn Úc Phong nhìn hương đã đốt hết, cất giọng nói.

 

Lưu Trừng Ninh nhìn tác phẩm của mình ở trên bàn, hài lòng mỉm cười, chậm rãi đứng dậy, khiêu khích nhìn Khúc Ngâm, nhưng Khúc Ngâm ngay cả liếc mắt cũng không thèm nhìn nàng ta một cái, cái này gọi là tự kiêu căng phách lối rồi ôm một bụng tức giận quay trở về, rất khó chịu.

 

Tư Thiên Tranh đi đầu, trưởng tôn Úc Phong cùng Lưu Phàm Vũ đi ở phía sau, từ từ giám định và thưởng thức mười một tác phẩm của mười một người trên bàn vẽ, một bức rồi lại một bức càng đặc sắc hơn, thời điểm nhìn đến bài họa của Lưu Trừng Ninh, trưởng tôn Úc Phong đã muốn phán đoán suy luận rồi, không biết nữ tử xinh đẹp nhưng không kém phần sôi nổi trên giấy tên là gì, đôi mắt đẹp như mùa xuân, mang theo vẻ thẹn thùng của thiếu nữ, giống y như đúc, có thể nói là tinh phẩm, Lưu Phàm Vũ cũng hài lòng nhìn con gái của mình một cái.

 

Tư Thiên Tranh mặc dù rất tán thưởng bức tranh của Lưu Trừng Ninh, nhưng bước chân vẫn không ngừng lại, đi tới bức họa trước mặt Khúc Ngâm, rốt cuộc cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc nhất trong hôm nay rồi.

Trưởng tôn Úc Phong cùng Lưu Phàm Vũ thấy vậy, trong lòng lộp bộp một tiếng, cất bước đi tới, đứng tại chỗ kinh ngạc, này, này làm sao có thể là một bức tranh, rõ ràng chính là người thật, mà người này, người này. . . . . . Trong thiên hạ này làm sao lại có thể xuất hiện một nam tử xinh đẹp mà yêu diễm như vậy chứ!

Biểu cảm của ba người cũng là lời nhận xét cuối cùng ai là người chiến thắng.

Khúc Ngâm nhẹ nhàng mím môi, tựa hồ đã sớm đoán được vẻ mặt của mọi người, khẽ nghiêng mặt sang bên cạnh, nói với Lưu Trừng Ninh: ” Nếu ngay cả ta mà ngươi cũng không thắng được, tại sao có thể độc chiếm một mình Hoàng Thượng cơ chứ.” Lời nói rõ ràng là rất phách lối, nhưng từ trong miệng nàng nói ra, lại trở thành chuyện đương nhiên, cho dù ai cũng không thể mang ra xoi mói được.

Lưu Trừng Ninh không thể tin được là mình lại thua bởi một nữ nhân không có một chút danh tiếng gì, không phục nhìn về phía bức tranh của Khúc Ngâm, lập tức cũng giật mình ngây ngẩn cả người, trong mắt khó có thể giấu được một tia si mê.

Một thiếu niên mặt mày như tranh vẽ, mang theo độ tuổi ngang bướng không thể kìm chế nổi, một thân hồng y nhiệt tình như lửa, nói hắn là yêu tinh, nhưng trong đôi mắt kia chỉ có sự quang minh lỗi lạc, nói hắn là thần tiên, thế nhưng chỉ thoáng cười cũng làm cho vạn người mê mẩn, nam tử như vậy, nếu xuất hiện có thể đem lên so sánh với Minh Vương, nam tử này rốt cuộc là ai?

 

“Tỷ thí thi họa, Khúc Ngâm thắng.” Tư Thiên Tranh chậm rãi nở nụ cười, cất giọng tuyên bố, rước lấy dưới khán đài một trận ầm ĩ.

 

Lưu Trừng Ninh bị tiếng nói của nàng quay trở về tâm trạng của mình, lập tức phản bác, “Trưởng công chúa, vị trí phi tử của Hoàng Thượng, sợ rằng không thể truyền cho Khúc cô nương.”

 

Tư Thiên Hoàng vốn là đang cười , nghe thấy có người nói như vậy, lập tức giận tái mặt, “Vì sao không thể?” Hắn không cho phép có người nghi ngờ nữ nhân của hắn, huống chi là ở trong tình huống công nhận Khúc Ngâm thắng,.

 

Lưu Trừng Ninh lấy dũng khí, cầm lấy bức tranh ở trên bàn của Khúc Ngâm, bày ra cho mọi người nhìn, “Nàng ta vẽ một người nam nhân tràn đầy tâm ý như vậy, rõ ràng là trong lòng ái mộ vị nam tử này, một nữ nhân như vậy, như thế nào có thể vào cung hầu hạ Hoàng Thượng!”

 

Nói tới đây, trên mặt đã tràn đầy lòng tự tin, ái mộ nam nhân khác, chính là bất trinh, không giết nàng ta đã là không đúng rồi, còn muốn tiến cung cùng nàng tranh Hoàng Thượng?

 

“Càn rỡ!” Tư Thiên Hoàng còn chưa nhìn thấy bức họa kia, cũng đã lạnh giọng quát lên, đợi đến khi nhìn đến bức họa kia, sắc mặt càng thêm âm trầm.

 

“Hoàng thượng bớt giận, là cựu thần không biết cách giáo dục nữ nhi, cầu xin hoàng thượng xem nàng còn trẻ mà phân tranh, tha cho nàng lần này.” Lưu Phàm Vũ bị lời nói của Lưu Trừng Ninh làm cho một thân đổ mồ hôi lạnh, lập tức quỳ rạp xuống đất, thuận tiện cũng đem Lưu Trừng Ninh quỳ rạp xuống theo.

“Phụ thân, ta không có sai!” Lưu Trừng Ninh kiêu căng thành tính, lập tức cũng không đoái hoài tới trường hợp ở nơi này,  lập tức phản bác.

 

“Không được làm càn!”

 

“Ba”  một tiếng, Lưu Phàm Vũ hung hăng tát một cái xuống mặt Lưu Trừng Ninh, tuy rằng  đau lòng, nhưng giữ được mạng của nàng là quan trọng hơn, loại chuyện như vậy liên quan đến tôn nghiêm của hoàng thất, một tiểu nha đầu như nàng làm sao có thể chịu đựng được!

Lưu Trừng Ninh không thể tin nổi che mặt mình lại, khóc lớn lên ngay tại chỗ, cũng không sợ mất mặt.

 

“Trẫm cho là nữ nhi của Thừa Tướng chỉ là to gan lớn mật, không ngờ còn có mắt không tròng, Thừa Tướng thật đúng là có cách dạy bảo nữ nhi!”

 

Tư Thiên Hoàng lạnh lùng nói, chỉ hướng bức họa kia, “Thừa Tướng tự chính mình nhìn cho rõ ràng, người trong bức tranh, rốt cuộc là ai?”

 

Lưu Phàm Vũ nơm nớp lo sợ tiếp nhận lấy bức tranh, tỉ mỉ quan sát một phen, đột nhiên khiếp sợ trợn to mắt, nhìn về phía Tô Tiểu Vũ trên khán đài, âm thanh đều nói lắp, “Đúng, đúng, là Minh Vương, phi. . . . . .”

 

Mặc dù thiếu niên trong bức tranh kia so với Minh Vương Phi hơn một phần bướng bỉnh, thế nhưng mặt mày căn bản là giống nhau như đúc, dù là tỷ đệ sinh đôi cũng không giống nhau được đến như vậy.

Lời này vừa nói ra, toàn trường yên tĩnh đến quỷ dị, người ngồi phía dưới gần chỗ đấy nhất có thể nhìn thấy rõ được bức tranh, suy nghĩ tỉ mỉ, thật sự là Minh Vương phi, nhưng Minh Vương phi như thế nào lại giả thành nam trang, Khúc cô nương làm sao có thể vẽ được bộ dạng của Minh Vương phi lúc mặc nam trang?

Lưu Trừng Ninh cũng khóc không ra nữa , ngây ngẩn nhìn Tô Tiểu Vũ trên khán đài, đột nhiên bắt đầu tuyệt vọng, nàng vừa nãy náo loạn như vậy, chẳng những không thể làm cho Hoàng Thượng yêu thích, lại còn trở thành chuyện cười cho toàn bộ Lăng Thành, tại sao có thể như vậy, làm sao sẽ. . . . . .

 

Tô Tiểu Vũ nhíu mày, thản nhiên nói “Quả nhiên là ta.” Chỉ là, lúc nhìn thấy bức tranh kia, vài năm nay nàng thay đổi thực sự nhiều, đặc biệt là. . . . . .

 

“Vũ Nhi, ngươi càng ngày càng giống nữ nhân.” Tư Thiên Hoán nhẹ nhàng điểm một cái vào cằm nàng, cười như không cười.

 

Ánh mắt của Tô tiểu Vũ cong như trăng rằm, cười híp mắt quay đầu lại, ánh sáng nguy hiểm bên trong bắn ra bốn phía, cái gì gọi là giống, chính là nàng!

 

Tư Thiên Hoán nhíu mày, liếc mắt nhìn lại bức tranh kia một cái, lại nhìn Tô Tiểu Vũ, ánh mắt đột nhiên trở nên quỷ dị.

“Thừa Tướng trước hết đem nữ nhi của ngươi đi xuống đi, vị trí của ngươi để Minh Vương tiếp nhận.” Tư Thiên Hoàng lạnh lùng hạ lệnh, không cần phải nhiều lời nữa.

 

Khúc Ngâm hài lòng đối với hắn nháy mắt mấy cái, sau đó nhíu mày hướng về phía Tô Tiểu Vũ, đã khôi phục lại nụ cười trong trẻo nhưng lạnh lùng.

 

Lưu Phàm Vũ liên tục khấu tạ, lập tức mang theo Lưu Trừng Ninh trở về phủ.

 

Mọi người còn chưa từ trong kinh ngạc lấy lại được tinh thần, rối rít nhìn về Tô Tiểu Vũ trên phía đài cao.

Tô Tiểu Vũ cảm thấy, nếu như những người đó cứ nhìn nàng chằm chằm như vậy, trong chốc lát thân thể nhỏ bé này sẽ phải toạc ra vài lỗ thủng, đặc biệt là người nào đó ở bên cạnh, ánh mắt vừa nóng bỏng lại vừa đau lòng.

Đối với Khúc Ngâm, đến bây giờ trong tiềm thức Tư Thiên Hoán vẫn xếp nàng vào trong phạm vi tình địch, chợt nhìn thấy hồng y thiếu niên nàng vẽ ở bên kia, trong lòng càng không rõ tư vị gì, những thứ tốt đẹp hay không tốt đẹp của vật nhỏ trong quá khứ, hắn đều không thể cùng trải qua với nàng.

“Khụ, Hoán, hoàng huynh gọi ngươi đi xuống.” Tô Tiểu Vũ nhẹ nhàng kéo kéo tay áo Tư Thiên Hoán, dở khóc dở cười nói, mọi người có mặt ở đây đều đang nhìn hắn, hắn còn có thể vững vàng ngồi ở chỗ này để tâm vào mấy chuyện vụn vặt, thật là khiến người khác khâm phục.

 

Tư Thiên Hoán lạnh lùng nhìn Tư Thiên Hoàng một cái, tại sao lại gọi hắn đi xuống?

 

Tư Thiên Hoàng khóe miệng giật giật, nhẹ nhàng trừng hắn, sau đó quay đầu đi, không gọi hắn chẳng lẽ lại gọi Bạch Thuật a, dù sao đây cũng là chuyện của hoàng thất, Bạch Thuật bây giờ còn chưa nhận chức làm Phò Mã, không thích hợp.

 

“Nhanh lên, cho kết thúc sớm một chút, ta về nhà ngủ!” Tô Tiểu Vũ thấy bộ dáng của hắn ngồi chỗ này không muốn động đậy, mặt trầm xuống, nhỏ giọng nói.

 

“Mệt nhọc? Vậy ta đây xuống xem một chút.” Tư Thiên Hoán sửng sốt, thấy đáy mắt nàng xuất hiện vài tia mệt mỏi không dễ nhận thấy, có chút áy náy, lập tức đứng dậy đi xuống dưới đài, nhìn thấy một đám nữ nhân bên dưới thì đôi lông mày nhăn lại.

 

Tô Tiểu Vũ thấy hắn ngoan ngoãn ngồi vào bên cạnh Tư Thiên Tranh, mím môi khẽ mỉm cười, bàn tay nhỏ bé luồn vào trong tay áo của mình tìm kiếm, lôi ra một chùm lông bạch nhung đặt ở trên đùi, chọc chọc nó, không thấy có một chút động tĩnh gì, khóe miệng hung hăng  kéo ra, trong khoảng thời gian này Tiểu Bạch luôn luôn ngủ, nó không lên mất cảnh giác như thế, ở Mặc gia còn chưa ngủ đủ sao?

 

“Tiểu Bạch a, hôm nay ta cho thêm một chút mật ong vào thuốc. . . . . .” Tô Tiểu Vũ lay nó một chút, đột nhiên tìm lỗ tai của nó, nhẹ nhàng xoa một đống lông tơ bên cạnh, không mặn không nhạt nói.

 

Thân thể Tiểu Bạch run lên, lập tức mở to hai mắt, bên trong chứa đầy ánh sáng mạo hiểm, móng vuốt nhỏ liền hướng trong lòng ngực của Tô Tiểu Vũ chui vào, nó phải có viên thuốc mật ong đó, ăn ngon, ăn ngon!

 

“Gạt ngươi đó.” Tô Tiểu Vũ xách lấy đôi chân của nó từ trong lồng ngực mình đi ra, cười đến rất vô tội.

 

Tiểu Bạch lông toàn thân như muốn bùng nổ, thở hổn hển trừng mắt nhìn chằm chằm Tô Tiểu Vũ, Tiểu Vũ hư, Tiểu Vũ là một tên lường gạt, lừa gạt tình cảm của nó, quấy rầy nó nghỉ ngơi!

 

Tô Tiểu Vũ cười càng vui vẻ, cũng không biết mình có phải xấu xa đến vậy hay không, thích thú nhìn Tiểu Bạch xù lông, nó càng tức giận, nàng càng vui vẻ!

 

Tiểu Bạch thấy bộ dáng này của nàng, vô lực cúi hạ mí mắt, chui vào trong ngực nàng ôm ra một cái bình, cậy cái nắp ra liền đổ cả vào miệng, nhai nhanh viên thuốc, tức giận trừng mắt nhìn Tô Tiểu Vũ, chóp mũi đột nhiên bị động một cái, động tác  nhai thuốc liền ngừng lại, nằm úp sấp đến trên cổ Tô Tiểu Vũ ngửi ngửi, sau đó bò lại bàn tay của nàng, không hề chớp mắt nhìn nàng.

 

“Làm sao vậy?” Tô Tiểu Vũ nhíu mày, bộ dáng này của nó là làm sao vậy, đến cả thuốc trong miệng cũng không nuốt.

Tiểu Bạch nhìn nàng chằm chằm   thật lâu, sau đó từ từ đem viên thuốc nuốt xuống, giống như xấu hổ che lại mặt, lỗ tai nhỏ bên trong khẽ ửng lên màu hồng, một cái móng vuốt nhỏ nâng lên chỉ chỉ vào bụng Tô Tiểu Vũ, sau đó chỉ vào Tư Thiên Hoán ở dưới khán đài.

 

Tô Tiểu Vũ khẽ sững sờ, không rõ chân tướng nhìn bụng mình, sau đó nhìn về phía Tư Thiên Hoán, cuối cùng ánh mắt rơi vào lỗ tai đang ửng đỏ của Tiểu Bạch,  chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy được mức độ ửng hồng kinh dị như thế nào.

“Ngươi biết rất nhiều đấy.” Tô Tiểu Vũ hơi đỏ mặt, chán nản nhìn tới phía trước nó, âm thanh có chút kì quái.

Móng vuốt nhỏ của Tiểu Bạch thu lại, đắc ý dào dạt ngẩng đầu lên, tất nhiên, nó là Thần Thú sống đã rất nhiều năm rồi, không có cái gì không biết, trong thân thể của Tiểu Vũ đã có hương vị của Tư Thiên Hoán rồi, vậy đã nói rõ bọn họ đã …. rồi, có lẽ là trước đây không lâu. . . . . . Aiii, không ngờ nó ngủ chưa đủ giấc mà đã có chuyện đặc sắc như vậy xảy ra rồi, sống đến từng này năm rồi mà nó còn chưa từng thấy qua người nào ..xxoo.. đấy!

“Ba ngày không được ăn dược.” Tô Tiểu Vũ sâu kín nói, nhanh chóng đem nửa bình thuốc còn dư lại thu hồi vào trong ngực.

Tiểu Bạch sửng sốt, “Xèo xèo” kêu lên không ngừng, bốn cái móng cua qua cua lại, nghiêng mắt nhìn thấy sắc mặt của Tô Tiểu Vũ không tốt, nghĩ đến loài người còn có một câu thành ngữ, gọi là thẹn quá hóa giận, nhất thời khóc không ra nước mắt.

 

Tô Tiểu Vũ ném nó lên trên bàn, lãnh đạm nhìn về phía dưới, nhìn bộ dáng chăm chú của nàng, căn bản không thèm để ý tới sự kháng nghị của Tiểu Bạch.

“Ngươi không phải là còn có thể ngủ sao? Ngủ qua ba ngày là tốt rồi.”

 

Tiểu Bạch hai mắt trợn ngược, ngã xuống đất không dậy nổi, trong ánh mắt hình hạt đậu tất cả đều là tố cáo, là ai đem nó đánh thức, có biết hay không giấc ngủ một khi đã bị đánh thức thì rất khó có thể ngủ được tiếp tục, nàng chẳng những không nhận sai, còn tước đoạt quyền lợi uống thuốc của nó, tại sao có thể!

 

Cũng mặc kệ thân thể nhỏ bé đang vặn vẹo của Tiểu Bạch, Tô Tiểu Vũ chính là không để ý tới, chăm chú nhìn xuống bên dưới khán đài, đợi đến khi Tiểu Bạch hoàn toàn đầu hàng nàng, mới nhẹ nhàng nở nụ cười, đem bình ném cho nó.

 

Tiểu Bạch tức giận trừng mắt nhìn nàng, không có tiền đồ ôm lấy cái bình ngồi trở lại trong lồng ngực của Tô Tiểu Vũ.

Tư Thiên Hoán mặc dù đang ngồi ở dưới khán đài, nhưng vẫn một mực chú ý tới trên người Tô Tiểu Vũ, thấy nàng cùng Tiểu Bạch chơi đùa vui vẻ, trong mắt tràn đầy dịu dàng, nhìn chín người kia sau khi lui xuống, lại đi lên một nhóm người khác, không có hứng thú nhắm nghiền hai mắt, không mặn không nhạt nói, “Tất cả đều đi lên, mỗi người biểu diễn một khúc.” Chờ những người này thi cầm kỳ thi họa xong, vật nhỏ cũng ngủ thiếp đi ở phía trên mất.

 

“Minh Vương, chuyện này, cái này cùng quy tắc của Trưởng công chúa đưa ra không có hợp lệ.” Trưởng tôn Úc Phong cau mày, nhìn Tư Thiên Hoán cẩn thận nói.

“Quy tắc? Đây là cuộc tuyển chọn phi cho hoàng huynh, có lợi cho hoàng huynh chính là quy tắc, Đức Vương có ý kiến gì? Hoàng huynh thích nghe hát, cái này còn có vấn đề?” Tư Thiên Hoán mắt không mở, lạnh nhạt nói, trong lời nói kia không cho phép một ai phản bác,  uy nghiêm khiến Tư Thiên Tranh, Tư Thiên Hoàng cùng Tô Tiểu Vũ chậm rãi cong khóe môi lên.

 

“Vương Gia nói đúng lắm.” Đức Vương sống lưng toát mồ hôi lạnh, lập tức nói, nhiều năm  không gặp như vậy, khí thế của người này có tăng không giảm a.

 

“Các vị cô nương có ý kiến gì không?” Tư Thiên Tranh cười nhạt hỏi đám kia nử tử kia.

 

Chúng nữ tử cùng nhau lắc đầu, thời điểm nhìn Tư Thiên Hoán, không có ai mà sắc mặt không khỏi đỏ lên, rất nhanh cúi đầu, người trong hoàng tộc thế nào đều xinh đẹp như vậy chứ.

 

Tư Thiên Hoàng nhận được cây sáo bằng ngọc Tây Vân đưa đến, hướng về phía  Tô Tiểu Vũ cười cười, đưa cho công công bên cạnh “Đem đưa cho Ngâm Nhi.”

 

“Vâng” công công nhỏ giọng lên tiếng đáp, cẩn thận từng li từng tí nhận lấy cây sáo bằng ngọc, hướng dưới đài đi tới, ở trước mặt Khúc Ngâm thì dừng lại, cười nói, “Khúc cô nương, đây là Hoàng Thượng chuẩn bị cho ngài .”

 

Hoàng Thượng đối với Khúc cô nương  sủng ái có thừa, nhưng ở trong mắt của hắn, những cô nương này mặc dù ưu tú, nhưng có Khúc cô nương ở đây, sợ rằng đều không lọt vào trong mắt của Hoàng Thượng, hiện nay nếu có thể khiến cho vị chủ nhân tương lai này vui vẻ, những ngày sau của hắn ở trong cung có thể thanh thản hơn.

“Đa tạ.” Khúc Ngâm mỉm cười, nhận lấy cây sáo bằng ngọc vừa nhìn thấy, trong lòng có chút buồn cười, Vũ tiểu tử này cũng thật là muốn tốt cho Tư Thiên Hoàng, nhưng nàng không biết là, Hoàng không biết nàng sẽ chơi tiêu.

 

Tô Tiểu Vũ thưởng thức bộ lông mao trắng muốt mềm dịu của Tiểu Bạch, cười híp mắt nhìn Khúc Ngâm, lần trước nghe nàng thổi tiêu, cũng là chuyện của sáu năm về trước rồi, cũng không biết sáu năm trôi qua, tiếng tiêu của nàng có hay hay không nữa.

Tô Nghệ Tuyền nhìn cây tiêu trong tay Khúc Ngâm, trong lòng đố kị không chịu được, dã nha đầu này từ nơi nào chui ra, Hoàng Thượng đã vậy còn rất yêu thích nàng ta nữa.

“Bắt đầu đi.” Tư Thiên Tranh thấy tất cả mọi người đều ngồi đàng hoàng rồi, cất giọng nói, không có nhiều người lắm, dù sao nếu không có trình độ âm nhạc thật là tốt, không người nào dám lên trên đài cao này biểu diễn, tiểu tử thúi này cũng không ngờ rằng, những thứ kia chuẩn bị đều dành cho nữ nhân của hắn, coi như không cam lòng, cũng không dám nói thêm cái gì.

 

“Tiểu Hoán, ngươi không mở mắt ra xem một chút sao?” Tư Thiên Tranh thấy Tư Thiên Hoán vẫn nhắm nghiền hai mắt, trêu tức hỏi, xú tiểu tử này đối với nữ nhân không có cảm tình gì, cho nên hàng năm trong Minh Vương phủ đều là nam nhân , hiện tại trước mặt có nhiều nữ nhân như vậy, cũng khó trách tiểu tử này sẽ nhắm mắt.

 

“Hoàng tỷ, ngươi là người dùng mắt nghe hát hay sao?” Tư Thiên Hoán cười như không cười nói, mắt khẽ mở ra, liếc xéo nhìn nàng.

 

Tư Thiên Tranh khóe miệng giật giật, sự chú ý chuyển sang đám nữ tử đang chuẩn bị biểu diễn kia, âm thầm oán giận, cùng xú tiểu tử này đấu võ mồm, nàng cho tới bây giờ không có thắng nổi, tiểu tử này cũng không biết nhường tỷ tỷ một chút.

 

Hơn mười người, không có người nào mà không dùng cây cầm đánh hay nhất của mình, mỗi người đều tràn đầy niềm tin bắt đầu khẩy đàn, lại không cam lòng vì bị dừng lại, bởi vì. . . . . .

 

“Không cần gảy.” Tư Thiên Hoán cắt đứt tiếng đàn của Tô Nghệ Tuyền, con ngươi màu hổ phách trong mắt chứa đầy sự chán ghét.

Phía dưới lại nghị luận ầm ĩ, đây đều là người cuối cùng rồi, Minh Vương lại bảo ngừng lại, sự chán ghét của hắn cũng quá rõ ràng đi, chẳng lẽ là Hoàng Thượng bày mưu tính kế như thế?

 

Trưởng tôn Úc Phong nhíu mày, “Vương Gia, tài đánh đàn của Tô cô nương không tệ, vì sao Vương Gia vẫn bất mãn như cũ?” Những nữ tử trước gảy đàn bình thường thì cũng thôi đi, nhưng tài nghệ đánh đàn của Tô Nghệ Tuyền này nghe thế nào cũng thấy hơn các nàng một cấp bậc, hắn làm như vậy, khó tránh khỏi việc mọi người bảo hắn bất công.

“Đức Vương đã nghe đàn lần thứ mấy rồi?” Tư Thiên Hoán chê cười, giọng nói mang vẻ nhàn nhạt giễu cợt.

 

Sắc mặt của Đức Vương lập tức khó coi đi, vô luận như thế nào hắn cũng là Vương Gia, cho dù Minh Vương có tôn quý đi chăng nữa, Tư Thiên Hoán cũng không nên nói như vậy với hắn.

Tô Nghệ Tuyền thấy các nữ tử biểu diễn trước đều bị Tư Thiên Hoán kêu dừng lại, trong lòng vui vẻ cùng đắc ý không kìm được, nghĩ tới khúc nhạc của chính mình có thể lọt vào tai Minh Vương, vốn là cõi lòng tràn đầy niềm tin, lại không nghĩ rằng mình cũng bị kêu dừng, trong lòng như mực nước của dòng sông chênh lệch với mặt biển không cần ai nói cũng biết, mà hắn kêu dừng, cũng chứng minh rằng nàng không có tư cách tranh đấu cùng Khúc Ngâm,nàng làm sao có thể cam tâm như vậy được! Nàng muốn tương lai làm hoàng hậu, tại sao có thể thua vào lúc này, còn thua không minh bạch!

 

“Vương Gia, Tuyền Nhi rốt cuộc có chỗ nào không tốt mà ngài lại đối xử với ta như vậy?” Tô Nghệ Tuyền hai mắt rưng rưng, nhẹ nhàng nhìn về phía Tư Thiên Hoán, điềm đạm đáng yêu, làm cho mọi người đều đau lòng, chỉ tiếc, bộ dáng kia của nàng đã đưa sai người nhìn rồi.

“Vô tình vô cảm, khó nghe.” Tư Thiên Hoán tiếp tục nhắm hai mắt lại, ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng, cái loại coi thường đó, khiến tô Nghệ Tuyền trong nháy mắt sắc mặt tái nhợt, từ xưa tới nay chưa từng có ai đối xử với nàng ta như vậy, tài đánh đàn là thứ mà nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo, nhưng hôm nay lại bị người khác không chịu được chê bai như vậy, nàng ta làm sao có thể chịu được, trong lòng tức giận, lời nói cũng nói lớn mật hơn, “Vương Gia, ngươi không thể không công bằng như vậy!”

 

“Lớn mật.”

 

EDIT + BETA: Lãnh Diễm Tuyền.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!