CHƯƠNG 54: Ăn tươi nuốt sống. (Gục ngã.)

0

EDIT + BETA: Lãnh Diễm Tuyền.

 

CHƯƠNG 54: Ăn tươi nuốt sống. (Gục ngã.)

Ánh nến màu quất bao trùm cả Hoán Vân cung, cho dù bên ngoài bị bóng đen dầy đặc bao phủ, bên trong Hoán Vân cung lại ấm áp yên tĩnh.

Tô Tiểu Vũ tỉnh lại trước Tư Thiên Hoán, nằm trong chăn mềm ấm áp, bị hun nóng đến nỗi hai má trắng nõn hơi phiếm hồng, mở nửa đôi mắt mang theo nghi ngờ và mơ màng, trong sáng như bị một tầng sương mù bao phủ, có chút mê ly, đôi môi anh đào mềm mại đầy đặn, như một loại hoa quả tươi chín mọng, dụ dỗ người hái, hàng vạn hàng nghìn sợi tóc đen rơi tán loạn trên giường, có chút lộn xộn lại mang theo một chút lười biếng.

 

Từ từ chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt Tô Tiểu Vũ nhìn sang nam nhân vẫn còn đang mê man bên cạnh, ánh nền mờ tối trên đầu hắn lại lờ mờ phản chiếu ra ánh sáng, làm ngũ quan hắn trở nên dịu dàng hơn, giống như một khối ngọc trắng noãn ấm áp, lông mi vừa dày lại vừa dài, nàng thân là nữ tử cũng cảm thấy có chút hâm mộ, đôi môi màu bạc tự nhiên cũng nhếch lên, mang theo một loại tình cảm dịu dàng tha thiết như nước, mặc dù vẫn còn đang ngủ, nhưng trên người lại tản ra hạnh phúc cùng  bình thản.

Tô Tiểu Vũ cắn môi, thản nhiên nở một nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng lấy tay mình nâng lên, xoa nhẹ lên khuôn mặt của hắn, từng chút, từng chút một, xoa nhẹ từ cái trán của hắn cho đến hết cằm, sau đó học theo bộ dáng của hắn lúc nắm cằm mình, lấy hai ngón tay trắng noãn nắm lấy, nụ cười bên môi càng ngày càng mở rộng.

 

Khi nãy lúc… tỉnh lại, nàng cảm giác được tim mình cùng tim hắn có liên hệ với nhau, không phải là cảm giác mờ nhạt của cổ sinh tử, mà là giống như hai trái tim vốn là một khối, chỉ là sinh sôi rồi đành tách ra tiến vào thân thể của hai người mỗi người một dạng, nàng cảm nhận được rõ ràng là giờ phút này trong nội tâm hắn đang thỏa mãn cùng hạnh phúc, mặc dù không biết vì sao , nhưng nàng cũng không khỏi có chút thỏa mãn.

 

Chuyện ban ngày từng từ từng chữ như một thác nước đang chảy xoẹt qua trong đầu nàng, nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của hắn, trong nháy mắt đôi con ngươi trong mắt có chút bi thương, nhưng rất nhanh lại bị nụ cười xóa tan đi, bức ra cổ sinh tử, để cho nàng hộc máu, đem máu trong đầu ngón tay của mình đến bên miệng ép nàng nuốt xuống, sau đó, liền nói ra một lời thề nguyện——

 

Ta lấy hồn ta thề, cùng sống chết, bất tương phụ.

 

Âm thanh êm ái, giọng nói kiên định, nồng đậm yêu thích và say mê, linh hồn của nàng cũng bị hắn dịu dàng lấy đi, trở nên ấm áp mềm mại.

 

Trước khi hôn mê ngực vẫn còn cảm giác đau âm ỉ, người thông minh như nàng, suy nghĩ trong chút lát liền hiểu ra, liền đoán ra rằng hành động của hắn lúc trước là vì bắt nàng nôn ra máu, sau đó lấy máu của hai người làm thuốc dẫn, dùng linh hồn lập lời thề, cho nên bây giờ nàng mới cảm nhận được nhịp tim của hắn.

Tô Tiểu Vũ thấy mí mắt hắn giật giật, lại không mở mắt ra, trong mắt thoáng qua tia giảo hoạt, đem mặt lại gần hắn một chút, cắn môi mình có chút xấu hổ cười cười, lặng lẽ hôn lên bờ môi của hắn, khẽ mút rồi cắn, học các hành động mà hắn đã làm với nàng, cảm giác hắn há miệng ra, đôi mắt to cong cong, đem đầu lưỡi dò xét đi vào, nhưng nàng không biết tiếp đến phải làm như nào nữa, có chút khó khăn mở mắt ra, lại bị tiến vào một đôi mắt màu hổ phách tràn đầy ôn nhu, tim run lên, gương mặt mắc cỡ đỏ ửng.

 

Nam nhân đổi khách làm chủ, nhắm mắt lại hôn lên đôi môi của nữ nhân mình yêu mến, đòi lấy hô hấp của nàng, hương vị của nàng ngọt ngào, tay dưới chăn ôm lấy hông của nàng, một cái tay cũng vô thức ở trên lưng nàng  sờ tới sờ lui , làm cho nàng từng trận khẽ run.

 

Tư Thiên Hoán cảm thấy mình giống như một con dã thú không biết thỏa mãn, thấy người trong lồng ngực hô hấp cũng trở nên dồn dập không thuận lợi, cũng không nguyện ý bỏ qua cho nàng, để cho nàng hít thở một chút không khí trong lành, rồi lại càng dùng sức đem nàng ôm chặt vào trong ngực mình, hận không được đem nàng nhập vào trong xương tủy của mình, hợp hai làm một, sử dụng sức mạnh trong bí kíp lúc nãy, lấy linh hồn thề, hắn rốt cuộc có thể cảm nhận được dòng suy nghĩ của nàng, hắn cảm thấy, nữ nhân trong ngực cũng yêu hắn sâu đậm, cái  nhận thức này, làm cho hắn nhiệt huyết sôi trào, khí thở từ đan điền phát ra không kiểm soát được, lưu chuyển đến toàn thân, xông thẳng tới đại não.

 

“Ừ. . . . . .” Tô Tiểu Vũ không thể nào hít thở nổi, chỉ có thể khẽ ngâm lên kháng nghị, nhưng lại không biết được đây là liều thuốc kích tình nhất, mở ra đôi mắt to tràn ngập hơi nước, u oán trừng mắt nhìn hắn, trên khuôn mặt nàng, đôi con mắt lung linh cũng bị nhiễm một tầng ửng hồng nhàn nhạt, không có từ  nào có thể miêu tả được dáng người quyến rũ này, thân thể bởi vì cảm nhận được tâm tình của Tư Thiên Hoán nên càng trở nên nóng bức đến lạ người, loại cảm giác kỳ lạ này trước kia khi Hoán hôn nàng cũng đã xuất hiện không ít, nhưng cũng không sôi nổi giống hôm nay, nhiệt liệt đến nỗi khiến tim nàng đập hoảng loạn, nhưng lại có một tia khát vọng.

“Vũ nhi, ngươi là của ta có đúng hay không?” Tư Thiên Hoán rốt cuộc cũng không cam lòng rời khỏi đôi môi của nàng, ánh mắt nóng bỏng chiếu thẳng xuống đôi con mắt của nàng, nhìn thấu linh hồn nàng.

Tô Tiểu Vũ bị hắn nhìn đến thẹn thùng, lại không nỡ bỏ qua tầm mắt của hắn, chỉ có thể vô lực cùng hắn nhìn nhau, tầm mắt của hai người giằng co nhau trên không trung , tản ra nồng đậm không khí mập mờ.

 

Vừa nghe xong câu hỏi của hắn, Tô Tiểu Vũ có chút nghi hoặc, nàng không phải là Vương Phi của hắn sao, vì sao lại hỏi câu hỏi này, đột nhiên trong đầu hiện lên tập tranh mà hôm trước Tây Vân đưa cho nàng xem, bên trong có những hình ảnh hết sức mắc cỡ. . . . . . Đột nhiên hiểu  được ý tứ của hắn, nhịp tim đập nhanh giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lồng ngực kịch liệt phập phòng, quay mặt qua chỗ khác, không dám nhìn hắn.

 

Tư Thiên Hoán nhạy bén cảm giác được nàng hiểu được ý tứ của mình, có chút kinh ngạc, nhưng mừng rỡ còn nhiều hơn, tác phong không đúng đắn cúi đầu nở nụ cười mị hoặc , tiếng cười này trầm thấp cháy bỏng, làm tâm nàng ngứa ngáy, cúi người, ngậm lấy vành tai mẫn cảm của nàng, dùng hô hấp nóng bỏng của mình phun khí vào trong tai nàng, để cho toàn thân nàng run lên không ngừng.

“Vũ nhi, trả lời ta.” Tư Thiên Hoán nhẹ nhàng cởi bỏ hết quần áo của nàng, bàn tay to gian  ác chui vào bên trong áo nhỏ của nàng, ở thắt lưng nàng vẽ vài động tác phác họa, thấy da thịt trắng nõn của nàng trong áo ngủ bằng gấm màu đen càng tôn lên vẻ đẹp diễm lệ của thân thể, màu sắc hai còn mắt sâu xa đi mấy phần.

Tô Tiểu Vũ đã mắc cỡ đến mức không cách nào mở nổi mắt, theo động tác của hắn, không nhịn được lại khẽ rên lên một tiếng, càng thêm thẹn thùng, thân thể trẵng nõn đều biến thành màu hồng nhạt, trong lòng cảm nhận được khát khao nồng cháy của hắn, lòng mền nhũn, không thể không gật đầu lia lịa.

Tư Thiên Hoán kinh ngạc dừng lại mọi động tác, nghiêng người nàng qua để nàng đối mặt cùng hắn, lửa nóng bùng cháy trong mắt chống lại ánh mắt rụt rè của nàng , khàn khàn nói, “Vũ nhi, ta muốn ngươi nói, ngươi là của ta.”

 

Tô Tiểu Vũ xấu hổ trợn to đôi mắt long lanh ngập nước, thiếu chút nữa không thể thở nổi vì quá xấu hổ, nhưng cảm giác được trong lòng hắn đang cuộn trào mãnh liệt cháy bỏng cùng khát vọng, không đành lòng cự tuyệt hắn, hít một hơi thật sâu, liền lướt qua tai của hắn, giọng nói nhỏ nhẹ như đang thì thào “Ta là của Hoán .”

 

Trong đầu Tư Thiên Hoán cuối cùng cũng có một cây cung ‘vèo’ một phát không tiếng động nào bắn ra, đầu ngón tay vừa động, long sàng to lớn hạ xuống hai tầng màn sa lụa mỏng , không do dự xuống dưới người nữ nhân mình yêu thương.

 

Quần áo hoàn chỉnh, quần áo bị xé rách, từ bên giường rơi xuống, rơi ra ngoài sa lụa mỏng, ở bên trong màn, tiếng nam tử thở dốc hòa cùng tiếng nữ tử khóc nức nở để kiềm chế hơi thở hổn hển, tiếng nức nở, tiếng thở kìm nén còn vang dài trong đêm đen tĩnh mịch.

Khúc Ngâm cùng Tư Thiên Hoàng nói chuyện với nhau thật lâu, mới vừa cơm nước xong, thái giám trong cung liền ôm tới một đống lớn tấu chương, hắn liền phải ở trong phòng của Minh Vương phủ phê duyệt tấu chương đến gãy tay, nàng liền đi xuống phòng bếp của Minh Vương phủ lấy chút thức ăn cho Tiểu Vũ, đi tới Hoán Vân cung, đi đến gần, đã nhìn thấy sắc mặt Tây Vân đỏ bừng đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt không biết phải làm sao.

 

“Làm sao vậy?” Khúc Ngâm đi tới, kỳ quái hỏi, một lúc sau nghe thấy thanh âm bên trong, mặt cũng có chút đỏ lên cùng lung túng, “Bọn họ không đói bụng, chúng ta đi thôi.” Dứt lời, lôi kéo Tây Vân nhanh chóng rời đi, nàng nghe được thanh âm của Tiểu Vũ đang phải đè nén, chỉ là thỉnh thoảng vẫn có chút không nhịn được, khụ khụ, họ cũng không nên ở chỗ này thưởng thức.

 

Bạch Thuật cùng Tư Thiên Tranh sau khi dùng xong bữa tối, cũng cùng nhau đi tới Minh Vương phủ, tới phòng của Tư Thiên Hoàng hỏi một chút chuyện.

Bạch Thuật đang muốn đi xem Bạch Lê đã tỉnh lại hay chưa , Khúc Ngâm đã thở hổn hển chạy vào, Tây Vân đi theo phía sau, khuôn mặt cũng đỏ bừng.

 

“Làm sao vậy?” Ba người cùng kêu lên hỏi.

 

Khúc ngâm lúng túng hắng giọng một cái, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Tư Thiên Hoàng, “Ta và Tây Vân cùng đến đưa cơm cho Tiểu Vũ, sau đó. . . . . .”

 

Tư Thiên Tranh nhạy cảm đến nhường nào, nhìn hai nữ nhân sắc mặt bỏ bừng, mắt hạnh bỗng sáng lên, “ba” một tiếng vỗ đùi Bạch Thuật đứng lên, gian trá mà cười hỏi, “Chuyện này thành công rồi sao?”

Tư Thiên Hoàng cùng Bạch Thuật liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau giật giật khóe miệng, vô lực nhìn Tư Thiên Tranh, nữ nhân này có thể kín đáo một chút có được không.

 

Khúc Ngâm cùng Tây Vân nuốt nước miếng, gật đầu.

 

“A a a, thật là giỏi a, rốt cuộc cũng thành công, sau đó ba năm, rồi năm năm sau,  ta liền có thể làm cô cô. . . . . .” Tư Thiên Tranh đang phác họa một tương lai tốt đẹp, trên mặt tràn đầy  hưng phấn để cho mọi người cảm thấy xấu hổ.

 

“Tranh Nhi, ngươi ở đây suy tính đến lúc làm cô cô, có phải hay không nên cảm nhận được chính mình nên làm nương trước?” Bạch Thuật thật sự không chịu nổi, không nhanh không chậm nói.

Tư Thiên Tranh sửng sốt, trong mắt có một tia xấu hổ, ngay sau đó lại hứng trí bừng bừng vỗ vai Bạch Thuật, “Không nóng nảy, ta đây là tỷ tỷ sẽ không trành giành với đệ muội, để cho nàng làm trước đi.”

 

“Tư Thiên Tranh!” Bạch Thuật đã hoàn toàn không còn gì để nói, không thể cứ để mặc kệ nàng, Tư Thiên Hoàng cầm lấy một cuốn sổ con ở bên cạnh hung hăng run lên, cuốn sổ con bị hủy trong chốc lát,  gầm nhẹ lên tiếng.

 

Tư Thiên Tranh nhún nhún vai, bớt phóng túng đi một chút, nhưng vẫn hưng phấn đến không thể chịu được, trong lòng vô cùng vui vẻ, thấy Bạch thuật vô lực nhắm hai mắt lại, đột nhiên giảo hoạt cười một tiếng, tiến tới ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng mà nói , “Chúng ta cũng phải cố gắng lên!”

 

Bạch Thuật bỗng nhiên ánh mắt sáng bừng lên, ánh sáng toát ra, nhìn Tư Thiên Hoàng một cái, đột nhiên nói, “Chúng ta còn có việc.” Nói xong, liền khiêng Tư Thiên Tranh lên vai cấp tốc rời đi.

 

Tư Thiên Hoàng nhức đầu kinh khủng, ánh mắt đột nhiên nhìn thấy Khúc Ngâm vẫn đỏ mặt ngồi đấy, rất là vui mừng, đúng là nữ nhân tốt của hắn hiểu được hàm súc, chỉ là lập tức , trong lòng lại thoát ra tà niệm xấu xa, vừa cười vừa tiến  lên phía trước, “Ngâm Nhi, ta chính là hoàng huynh của bọn hắn.” Cho nên, người phải cố gắng nhất chính là hắn.

 

Khúc Ngâm một chút liền hiểu ra, sắc mặt đỏ bừng lên, thở hổn hển trừng mắt nhìn hắn chằm chằm, Tư Thiên Hoàng trong lòng vui lên, ôm nàng liền đi ra ngoài, về phần những tấu chương kia, đi chết đi.

 

Tây Vân đứng tại chỗ đen mặt lại, phòng lớn như thế này chỉ còn lại một mình nàng, cửa không đóng, gió đêm thổi vào , một hồi lạnh buốt toàn thân, nhổ một tiếng, nàng phồng má sải bước đi ra ngoài.

 

“Đã trễ thế này ngươi còn định đi đâu?” Ba người Thừa Phong cùng Ngân Diện, Liễu Nguyệt làm xong việc liền đến tìm Tô Tiểu Vũ, lại thấy Tây Vân thở hổn hển đi về phía bọn họ, kinh ngạc hỏi.

 

“Ta đi tìm mùa xuân của ta!” Tây Vân bị kích thích tới hừ nhẹ, sau đó đẩy Ngân Diện và Thừa Phong ra, tiếp tục đi về phía trước.

 

“Nàng làm sao vậy?” Ngân Diện nhìn về phía Thừa Phong đang đen mặt lại.

 

Liễu Nguyệt che miệng nở nụ cười duyên, cười như không cười nhìn Thừa Phong một cái, “Tây Vân nha đầu này thông suốt rồi.”

 

“Các ngươi đi tìm chủ tử, ta đi xem nàng một chút.” Thừa Phong liếc nàng một cái, để lại  câu nói, nhanh chóng đuổi theo hướng Tây Vân rời đi, nửa đêm rồi còn muốn đi tìm mùa xuân, nha đầu này muốn làm gì?

 

Ngân Diện không hiểu ra sao nhìn bóng lưng Liễu Nguyệt đang vui vẻ, trong lòng càng thêm nghi hoặc, làm sao mà mỗi người đều kì quái như vậy.

 

Lão quản gia Nhạc Thành sáng sớm liền nghe Tây Vân nói lại chuyện tối ngày hôm qua, khuôn mặt già nua nhăn lại thành một đoàn, lập tức phân phó đầu bếp chuẩn bị trên một trăm món ăn khác nhau, lại tự mình đích thân tỉ mỉ lựa chọn năm loại món ăn ngon nhất đưa cho Tây Vân để dâng lên cho Vương Gia và Vương Phi dùng bữa, còn dư lại liền đem cho tất cả thị vệ của Vương phủ cùng nhau hưởng thụ, hôm nay là ngày đại hỉ, hắn phải cùng tất cả mọi người trong phủ cùng nhau chúc mừng.

 

Bọn thị vệ nhìn quản gia đang chìm đắm trong vui vẻ, cảm thấy không sao giải thích được, mới sáng sớm, Nhạc quản gia vui vẻ cái gì chứ ? Hắn cũng không còn khả năng đón dâu, bồng cháu cũng không có khả năng a.

 

Bọn họ dĩ nhiên không thể hiểu được tâm tình “Ngô Gia có Tử Sơ lớn lên” này trong lòng của Nhạc Thành, hắn nghĩ đến Tư Thiên Hoán trước đó, một nữ nhân cũng chưa từng đụng chạm qua, hắn là lão nhân gia nhìn Tư Thiên Hoán lớn lên , điều muốn nhìn thấy nhất bất quá cũng chỉ là việc hắn thành lập gia thất mà thôi, con cháu đầy đàn, mong điều này nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng được như ước nguyện, có thể không vui sao?

 

Tây Vân đi tới cửa phòng Tư Thiên Hoán, nhìn con tì hưu sơn son khắc ở trước cửa, giọng nói trong trẻo, nói: ” Vương Gia, Vương Phi, Tây Vân đem đồ ăn sáng đến ạ!”

 

“Chút nữa đưa tới.”

 

Một đạo  giọng nam ảm đạm từ trong phòng truyền ra, người biết chuyện liền nghe một chút là hiểu ra tại sao.

Tây Vân sững sờ, rời đi nhanh như chạy trốn, xem ra Vương Gia và Vương Phi còn chưa có dậy đâu!

 

Bên trong phòng, sa lụa mỏng bên cạnh giường ngọc bị tháo đi một tầng, ở mép giường quần áo lộn xộn rơi rải rác, trong không khí tràn ngập mùi hương kiều diễm mà đặc biệt, hòa trộn cùng với mùi trầm hương đã có nhiều năm trong phòng, hòa thành một loại hương vị mập mờ mà ám muội.

Một lúc sau, bên trên giường ngọc, một đôi nam nữ nằm ở trong chiếc chăn màu đen trên giường, người nam nhân đã tỉnh lại, một đôi con ngươi màu hổ phách ấm áp như dòng nước, bên trong sóng gợn lăn tăn , lấp lánh tia vui sướng, khuôn mặt tuấn mĩ đường nét sắc xảo tạo nên một tầng nhấp nhô ấm áp, dịu dàng đến kỳ diệu, đôi môi ngày thường nhạt như cánh hoa đào nhưng vì đêm qua quá tùy ý nên sưng đỏ, mặt mũi ôn hòa lại tăng thêm cho hắn mấy phần yêu nghiệt, khóe môi hơi nhếch lên nhìn ra được là giờ phút này tâm tình hắn đang rất vui sướng, tóc dài tán loạn trên giường, lộ ra vẻ mặt yêu nghiệt không kìm chế được.

 

Nữ tử vẫn còn đang ngủ rất say, lông mi ở mắt nàng dài lưu lại những hình ảnh sống động, lại giống như một lớp xương mù sớm mai, làn da ngọc trẵng nõn nà, bởi vì có được giấc ngủ thoái mái, lại nhuộm lên màu đỏ hồng nhàn nhạt , thêm vài phần đáng yêu mê người, chiếc mũi tinh xảo nhàn nhạt ánh sáng, cánh mũi lên xuống có quy luật, vốn đã là đôi môi đỏ mọng mê người, sáng nay càng trở nên đỏ hồng, hơi hơi sưng lên, càng làm mê hoặc lòng người.

 

Tư Thiên Hoán cười híp mắt nhìn nữ nhân đang ngủ say trong lòng mình, dưới chăn nắm lấy tay nàng thật chặt, trên người tràn đầy vui sướng cùng dịu dàng, vật nhỏ rốt cuộc cũng là nữ nhân của hắn rồi, hoàn chỉnh cả, mặt ngoài mặt trong đều là của hắn!

 

Tô Tiểu Vũ nửa tỉnh nửa mơ ở trong lồng ngực Tư Thiên Hoán loáng thoáng nghe được tiếng của Tây Vân, dặn dò một tiếng, đôi mắt to tròn chậm rãi mở ra một chút, đập vào mắt là xương quai xanh tinh xảo của Tư Thiên Hoán, mặt tái mét mở to đôi mắt ra, đối diện là nụ cười đầy ôn nhu cưng chiều của Tư Thiên Hoán, nghĩ đến tối hôm qua điên cuồng, khuôn mặt nhỏ nhắn từ từ đỏ lên, một đôi con ngươi tràn ngập ánh nước, ánh mắt không được tự nhiên liếc về phía khác, nhìn tới trên xương quai xanh của hắn có điểm đỏ ửng, lặng lẽ nhìn về nơi khác, chỉ là lần này cả cổ cũng đỏ ửng.

 

Tối hôm qua, tối hôm qua, phóng đãng a!

 

Tư Thiên Hoán nhìn hành động đang trốn tránh của nàng, trong mắt đều là cưng chiều, nhịn không được cười hai tiếng thật nhẹ, tiếng cười ảm đảm, rất tan chảy linh hồn.

“Còn có thể vui vẻ như vậy sao?” Tô Tiểu Vũ mẫn cảm cảm nhận được sự vui vẻ của hắn, nhịp tim khẽ tăng nhanh, theo bản năng cắn cắn môi, kết quả là đau đến phát khóc, nghĩ đến môi sẽ còn sưng lên lợi hại thêm nữa, sự xấu hổ trong mắt càng thêm sâu, tay tìm được thắt lưng của hắn, phát hiện vẫn còn cách một lớp y phục, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, không nặng không nhẹ  bấm một cái xuống thắt lưng hắn.

 

“Ân. . . . . .” Tư Thiên Hoán hời hợt  than nhẹ một tiếng, đêm qua mất hồn như thế, thấy nàng tựa hồ như là nhớ tới cái gì ở nơi này, ánh sáng khác thường trong đấy mắt khẽ lưu chuyển, hồn xiêu phách lạc.

Tô Tiểu Vũ chợt kéo chăn che kín đầu mình, xấu hổ đến chết rồi, nàng không muốn tỉnh lại một chút nào, người nào nói cho nàng biết đêm qua nàng trúng độc gì đi?

 

Tư Thiên Hoán bật cười, đưa tay lên ngăn cản cái chăn của nàng, lại bị nàng né tránh, sau đó liền nghe thấy nàng đau đớn khẽ nói một tiếng, sắc mặt trầm xuống, dùng sức ngăn chăn lại, đem nàng ôm vào trong ngực, lo lắng hỏi, “Làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?” Đêm qua hắn đã giúp nàng dọn dẹp qua, cố ý giúp vật nhỏ mặc quần áo tử tế, tránh cho nàng xấu hổ.

 

Tô Tiểu Vũ trừng đôi mắt to lên nhìn hắn, tựa như giận dữ nhìn chằm chằm Tư Thiên Hoán, trong lòng cảm thấy xấu hổ và giận dữ đến cực điểm, lại rõ rệt cảm nhận thấy lo lắng trong lòng hắn, lại có chút mềm lòng, chỉ có thể tức giận hừ nhẹ nói, “Còn không phải là do ngươi!”

 

Hơi sửng sốt, Tư Thiên Hoán hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng, hiếm khi có chút không được tự nhiên mím môi, dịu dàng nở nụ cười, bên trong mang theo chút tư vị lấy lòng, “Vũ nhi, lần sau ta sẽ nhẹ một chút, đừng nóng giận.”

 

Tô Tiểu Vũ nghe xong, mắt trừng lớn, chợt từ trong lòng hắn ngồi mạnh xuống giường, cảm giác toàn thân đau nhức dữ dội tập trung ở phần dưới bụng, sắc mặt trắng nhợt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành bánh bao, được, thật là đau a, so với trước kia bị thương còn đau hơn!

 

“Ngươi chậm một chút.” Tư Thiên Hoán bị hành động này của nàng dọa sợ tới mức tim đập nhanh chóng, cuống quít ngồi dậy bế nàng vào trong ngực, ôm nàng nằm xuống, để cho nàng nằm ngang trên thân thể mình, nhẹ nhàng xoa eo cho nàng, trong mắt có đau lòng cùng trách cứ, biết rõ thân thể của mình không thoải mái, mà còn làm động tác lớn như vậy, nữ nhân ngu ngốc này.

Tô Tiểu Vũ đau đến mức toàn thân run rẩy, yếu đuối nằm ở trong lòng của hắn để hắn xoa bóp cho mình, khuôn mặt nhỏ nhắn cắn răng nghiến lợi hừ nhẹ nói, “Lần sau? Ngươi còn muốn có lần sau?”

 

“Đương nhiên!” Tư Thiên Hoán dừng tay, như chuyện đương nhiên nói, sau đó nghiêng mặt đưa tới gần mặt nàng, cười giống như hồ ly, nhẹ nhàng ở bên môi nàng hạ xuống một nụ hôn, “Đây chính là trách nhiệm của nương tử!” Nghĩ đến đêm qua khí phách mất hồn như thế, ừ, hắn thừa nhận mình ăn tủy trong xương mới biết mùi vị nó ngon đến nhường nào.

 

Tô Tiểu Vũ híp mắt lại, đè xuống ngượng ngùng vào trong lòng, cắn răng nặn ra mấy chữ, “Nếu về sau người đau là ngươi, ta vĩnh viễn đảm bảo cùng ngươi lăn lộn ở trên giường!” Nếu không phải tức giận đến cực điểm, nàng sẽ không bao giờ nói ra những lời này.

 

Tư Thiên Hoán sửng sốt, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó cúi đầu nở nụ cười, cuối cùng biến thành cười ha ha, vật nhỏ như thế nào lại đáng yêu như vậy. . . . . .

 

“Đừng cười.” Tô Tiểu Vũ ảo não không thôi, nhéo vào phần thắt lưng nhạy cảm của hắn.

 

Tư Thiên Hoán thu hồi tiếng cười, nhưng mặt mày đều tràn ngập ý cười dạt dào, tay ôm nàng chặt hơn, nghĩ đến lời nói của nàng…, đột nhiên có chút nghi ngờ, “Không phải ngươi đau là ta cũng sẽ đau sao?” Chẳng lẽ, lão tổ tông đã sớm đem cái ý nghĩ này dọn sạch hết rồi, cho nên. . . . . .

 

“Ngươi ngày hôm qua lập lời thề, là có ý gì?” Tô Tiểu Vũ có chút mơ hồ đấu tranh suy nghĩ trong đầu vài phần, nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, giương con mắt lên hỏi.

 

“Ý tứ ở trên mặt chữ.” Tư Thiên Hoán đem cằm của mình đặt lên trên đỉnh đầu của nàng, nhàn nhạt cười nói, bàn tay chuyển động một chút nội lực để mát xa cho nàng, làm nàng thoải mái nheo mắt lại.

Tô Tiểu Vũ hít một hơi thật sâu, ngửi mùi trầm hương dễ chịu trên người hắn, lộ ra nụ cười hạnh phúc, nghe được câu trả lời của hắn, có chút bất mãn  chu miệng lên, “Chớ gạt ta.” Hắn làm việc gì cũng sẽ không hoài nghi, chỉ là không nghĩ đến có điều mà mình không hiểu mà thôi.

“Đó là bí quyết lập thề của người gia tộc Lê Nguyệt, nếu lập thề, chúng ta có thể cùng nhau đồng sinh cộng tử, nếu một người bị thương, bên kia cũng sẽ  bị thương, một bên có công lực, bên kia cũng sẽ có.” Tư Thiên Hoán thản nhiên nói, trên mặt tràn đầy dịu dàng cùng ôn nhu, để ngừa vật nhỏ về sau không làm mình bị thương nữa, về sau coi như nàng không sợ đau, cũng sẽ vì hắn mà thu liễm đi một chút.

Tô Tiểu Vũ thân thể khẽ run lên, hốc mắt có chút ướt át, cho dù đoán được hơn phân nửa, nhưng chính tai  được nghe hắn nói, vẫn là rất cảm động.

 

“Làm sao vậy?” Tư Thiên Hoán nhạy bén cảm nhận được biến hóa của nàng, nâng cằm của nàng lên, thấy hốc mắt nàng đỏ ửng, có chút bất đắc dĩ, “Như thế nào lại khóc rồi?”

 

“Ta không có khóc!” Tô Tiểu Vũ hít cái mũi một cái, bất mãn hừ nói, đưa tay lên đè xuống tay hắn vẫn đang ở eo mình xoa bóp, nở một nụ cười, “Thoải mái rất nhiều, không cần xoa nữa.”

 

Tư Thiên Hoán nhíu mày, thấy nàng định rời giường và giận giữ đã tan biến hết, trong mắt xẹt qua một tia cười xấu xa, dưới tay dùng lực một chút, nhẹ nhàng ở chỗ mẫn cảm của thắt lưng nàng bấm một chút.

“Ưmh.” Đôi mắt to của Tô Tiểu Vũ lại tràn ngập hơi nước, ngăn tay của hắn lại, hung hăng nhìn chằm chằm nam nhân đang làm chuyện xấu, thế nhưng cái nhìn đấy ở trong mắt hắn như dáng vẻ yếu ớt cần được thương yêu.

“Vũ nhi, hôm nay là cuộc so tài tuyển chọn phi.” Tư Thiên Hoán trêu trọc cũng đã đủ rồi, thản nhiên nói.

Tô Tiểu Vũ khẽ sửng sốt, sau đó quẹt miệng, nói: ” Phiền toái thật nhiều.” Mặc dù ngủ thật lâu, nhưng vẫn là mệt chết đi được, nếu như cho nàng chọn lựa, nàng tình nguyện ở trên giường ngủ tiếp.

 

Tư Thiên Hoán lúc này đã cùng nàng tâm linh tương thông, cho dù không thể biết hoàn toàn suy nghĩ trong lòng nàng đang nghĩ gì, cũng có thể cảm nhận ra được bảy tám phần, cưng chiều cười cười, nói: ” Nếu không muốn đi, liền không đi.” Hắn nghĩ đến việc tuyển chọn nữ nhân, hắn tự mình làm chủ, ai dám bắt buộc hắn, còn không phải là  đi tìm chết, nghĩ đến Đức Vương cùng Trưởng tôn Úc Phong, lại nghĩ đến con gái của hắn Trưởng nữ Thanh Thanh, trong mắt thoáng qua sát ý, mấy ngày trước đây thích khách giống như là của nàng ta mời đến, hừ, nghĩ muốn thiên đao vạn quả hắn và vật nhỏ, cũng không tự lượng lấy sức mình.

“Đi.” Tô Tiểu Vũ đưa tay ôm cổ của hắn, ánh mắt khép hờ , hứng thú cười nói, khổ cực một lần, vĩnh viễn tránh được tai họa về sau, Hoán là của nàng, ai cũng không thể đoạt đi được.

 

Tư Thiên Hoán hài lòng nhếch môi, ở đỉnh đầu nàng hôn xuống vài cái, vật nhỏ biết vì hắn mà đi tranh cãi với đám ồn ào kia, đúng là tốt quá mà.

“Tiểu Vũ chủ tử, ngài đã tỉnh a, trưởng công chúa muốn Tây Vân dẫn người qua bên đó,cuộc so tài tuyển chọn phi sắp bắt đầu!” Gương mặt Tây Vân đau khổ đứng ngoài cửa, nàng thật sự không muốn làm cái việc này đâu, nhưng người ta là trưởng công chúa, nàng chỉ là một nô tài nho nhỏ, không dám cãi lời.

“Nói cho hoàng tỷ, tối nay ta mang nàng tới.” Tư Thiên Hoán buồn cười nhìn nữ nhân vẫn đem đầu vùi sâu vào trong ngực mình không muốn nâng mặt lên, nhàn nhạt mà nói ra, nghe thấy bên người bên ngoài đã đi, mới cố gắng đem đầu nàng từ lồng ngực mình nâng lên, “Chớ núp, Tây Vân đã đi rồi.”

 

“Đều tại ngươi!” Tô Tiểu Vũ rầu rĩ oán giận nói, về sau không chừng Tây Vân còn cười nhạo nàng đấy.

“Được, đều tại ta.” Tư Thiên Hoán bất đắc dĩ nói, một tay giữ nàng đứng lên, đem nàng đặt lên trên giường, xuống giường đi chuẩn bị quần áo.

 

Tô Tiểu Vũ từ trong chăn lộ ra hai con mắt, nhìn bóng lưng của hắn, ánh mắt nguy hiểm, hắn chỉ khoác một cái áo ngủ vô cùng đơn giản màu đen, không thể che kín được hết các bắp thịt cường tráng dưới cái y phục kia, đêm qua không có chú ý nhìn, xem ra người nam nhân này có dáng người tốt như vậy.

Tư Thiên Hoán trở lại liền nhìn thấy ánh mắt của nàng sáng long lanh nhìn mình, trong lúc nhất thời bỗng có chút dở khóc dở cười, mới vừa rồi còn thẹn thùng không dám ngửng đầu lên, hiện tại lại nhìn mình chằm chằm như vậy, vật nhỏ thật mâu thuẫn.

 

“Chớ né,đi ra ngoài mặc quần áo.” Tư Thiên Hoán kéo chăn của nàng xuống, đem nàng từ trong chăn kéo ra, thấy chiếc áo lót mỏng của nàng bị rơi xuống dưới ngực, lộ ra một mảng lớn dấu vết hồng hồng trên da thịt trắng như tuyết, ánh mắt hơi hơi tối sầm lại, khuôn mặt không biểu cảm đem y phục mặc cho nàng thật tốt.

Áo lót, áo choàng, váy dài, vớ hài, động tác của hắn nhẹ nhàng những cũng không chậm chạp, rất nhanh liền mặc xong cho nàng, cuối cùng ở bên eo nàng buộc một cái thắt lưng bằng gấm màu trắng, vỗ vỗ đầu của nàng, nói: ” Chính mình tự đi rửa mặt.”

 

“Ta biết, ta cũng không phải là tiểu hài tử.” Quai hàm Tô Tiểu Vũ phồng lên, ánh mắt rũ xuống che lại hạnh phúc ở bên trong, nắm lấy chiếc váy màu bạc của mình, đứng dậy, nhưng nàng chưa kịp đứng thẳng, lại đau đến thiếu chút nữa ngã trở về lại giường.

 

Tư Thiên Hoán xót xa đỡ lấy nàng, có chút hối hận vì đêm qua quá thô lỗ, đau lòng hỏi, “Còn rất đau sao?”

 

“Khụ, không đau.” Mặt Tô Tiểu Vũ hơi ửng hồng, liếc hắn một cái, rời ánh mắt qua nơi khác, đẩy tay của hắn ra, chậm rãi đi tới bên chậu nước, chỉ là ban đầu có chút không thoải mái, đứng một chút liền thích ứng được, nàng không có mềm mại như vậy nha.

 

Tư Thiên Hoán khẩn trương nhìn nàng đang từng bước từng bước chậm rãi đi về phía chậu nước, thấy nàng thật sự không còn gì đáng ngại, mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

 

Tô Tiểu Vũ đang lau mặt, nghe thấy phía sau truyền tới âm thanh ma sát sột soạt, lấy can đảm một cái quay đầu lại, nhìn thấy một bức tranh mĩ nam đang thay đồ mà mất hồn, mắt to trừng lớn, mãnh liệt nuốt nước miếng, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng tới cực điểm, trong lúc nhất thời liền không biết phải làm sao.

 

Tốc độ thay đồ của Tư Thiên Hoán rất nhanh, thuận tiện đem tóc sau đầu cũng buộc lên, xoay người lại, áo bào màu bạc thêu Tường Vân ổn thỏa mặc trên người hắn ,bên hông buộc một đai ngọc cao quý mà tao nhã, treo một khối ngọc trụy hình rồng, đại diện cho thân phận của hắn, mái tóc đen được buộc lên bởi ngọc quan, thu liễm lại tác phong vô lại  ngày thường, phong thái tuấn lãng, tuấn tú vô song, khí phách của một Vương Gia hiện ra không ít, có lẽ bởi vì trang phục màu bạc trên người của hắn có ánh sáng phát ra, làm cho hắn như đang đứng trên mây mù, như tiên như thần.

“Vũ nhi, ngươi làm sao vậy?” Tư Thiên Hoán đi tới trước mặt Tô Tiểu Vũ, thấy nàng cầm khăn mặt sững sờ nhìn mình, thở dài, hỏi.

 

Tô Tiểu Tũ tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình bị sắc đẹp mê hoặc, ánh mắt chợt lóe lên, liếc nhìn về phía khác, nhưng đột nhiên cái mũi nóng lên, hai dòng chất lỏng ấm áp chậm rãi chảy ra, thân thể cứng đờ, nhanh chóng lấy khăn lên che.

 

“Ha ha ha. . . . . .” Tư Thiên Hoán lớn tiếng bật cười ra ngoài, thắt lưng cong lên, ôm bụng cười, suýt chút nữa cười ra nước mắt, khí chất cao quý vừa rồi đã hoàn toàn bay mất, mặt mày đều phấn khởi, đôi môi mở ra, nụ cười kia làm toàn thân run rẩy không ngừng. . . . . .

 

“Không được cười!” Tô Tiểu Vũ cầm máu, che kín khuôn mặt của mình, thất vọng gầm nhẹ, khuôn mặt này của nàng coi như là bị mất hết mặt mũi rồi, chỉ nhìn một người nam nhân mà cũng có thể chảy máu mũi, Huyết Uyên, ngươi mau trở lại, giết chết ta đi!

 

Tư Thiên Hoán ép buộc chính mình thu liễm lại nụ cười,  chớp mắt một cái làm cho mọi vật phải lu mờ, trên mặt bởi vì cười mà nhiễm một tầng đỏ ửng tuyệt đẹp, nhẹ nhàng ôm lấy Tô Tiểu Vũ, đem nàng tới trước gương, thấy nàng còn che mặt, lồng ngực không nhịn được lại chấn động hai cái.

“Vũ Nhi, thời gian không còn sớm, đem tóc búi lên trước rồi chúng ta sẽ đi, được không?” Tư Thiên Hoán đưa tay lên đem tay nàng bỏ xuống, quả nhiên là trông thấy đến hai hàng máu mũi ướt át và kiều diễm trên khuôn mặt nhỏ nhắn, trong mắt lại tràn ra ý cười, vật nhỏ thế nhưng lại chảy máu mũi, mới sáng sớm, kinh hỉ đến không ngừng.

 

Tô Tiểu Vũ cúi thấp đầu, mặc hắn búi tóc lên cho mình, ngay cả khi làm xong cũng để cho chính nàng xem, nàng đều không muốn, trực tiếp đứng lên đi về phía cửa , không cần nhìn cũng biết mặt mình đang rất đỏ,thật mất thể diện!

 

Tư Thiên Hoán không tiếng động cười nhẹ hai tiếng, bước nhanh đi theo, cửa vừa mở ra, vẻ mặt đã biến trở lại thành lạnh nhạt, liếc nữ nhân bên cạnh một cái, thấy nàng cũng nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, khóe môi cong lên khó có thể nhận ra.

“Tiểu Vũ chủ. . . . . .” Tây Vân vừa nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức hưng phấn mà quay đầu, đây đã là lần thứ ba trong ngày nàng đi đến ở chỗ này rồi, cuối cùng cũng thấy Tiểu Vũ chủ tử đi ra ngoài, nhưng nàng vừa quay đầu lại, trong nháy mắt liền ngẩn người tại chỗ, đẹp, thật là đẹp.

 

Tô Tiểu Vũ không hề soi gương, cho nên nàng không biết, mái tóc dài của nàng, được Tư Thiên Hoán dùng một cây trâm bạch ngọc búi lên, búi bị lệch một chút về phía bên phải, cây trâm lay động theo bước chân của nàng, nàng bước đi, ngân quang lưu chuyển dưới ánh mặt trời.

Tư Thiên Hoán không tô son điểm phấn, cho nên cũng không cho Tô Tiểu Vũ dùng những thứ phấn son kia, phấn trang điểm cũng không bằng được khuôn mặt trời sinh của nàng, trắng nõn bóng loáng, đỏ ửng hơn nhiều so với những loại phấn trang điểm kia, môi anh đào không điểm mà hồng, khóe môi theo thói quen giơ lên, phảng phất giống như cây tuyết liên nở rộ trên đỉnh tuyết sơn.

Một thân quần áo màu bạc mềm mại đâu vào đấy, theo gió mà đến, thân thể có lồi có lõm, mang theo một tia hấp dẫn, nhưng toàn thân lại mang theo khí chất như một vị tiên nhân, mâu thuẫn  với nhau , lại vẫn vì nàng mà tô điểm.

 

Mà Tư Thiên Hoán bên cạnh nàng, cũng là một thân màu bạc như nhau, tôn quý lại khí phách, cùng với Tô Tiểu Vũ mềm mại bù đắp thêm vào, nếu nói trước kia nhìn hai người đều thấy đẹp mắt, nhưng đứng chung một chỗ với nhau vẫn thấy vài phần không hòa hợp, nhưng bây giờ, tạo thành một thể, ai cũng khó có thể tách ra, toát ra hương vị chẳng muốn xa rời, Tây Vân thấy thế cười thầm không dứt.

Hai người vừa đứng ra ngoài, hoa lê nở đầy sân cũng không đẹp mắt bằng.

 

“Đi thôi.” Tô Tiểu Vũ hơi lười biếng liếc Tây Vân một cái, bước chân đi trước dẫn đầu, chậm rãi đi về phía trước, nhưng tốc độ cũng cực là nhanh.

 

Tư Thiên Hoán dịu dàng cười đi theo phía sau nàng, từ Hoán Vân cung đến cổng chính của Minh Vương phủ, phong cảnh kinh diễm cả một đường, tất cả thị vệ đều nhìn đến ngây người, bọn họ không cách nào có thể tưởng tượng nổi, Vương Gia cùng Vương Phi chỉ là đi lại bình thường thôi, quang cảnh cảnh vật mĩ lệ của Minh Vương phủ nay còn đâu?

EDIT + BETA: Lãnh Diễm Tuyền.

 

Trong hoàng cung, cuộc so tài tuyển chọn phi đang tiến hành.

Thật cao trên khán đài, Tư Thiên Hoàng cùng Khúc Ngâm ngồi ở ngay chính giữa, Tư Thiên Hoàng một thân long bào khí thế uy nghiêm, làm cho tất cả các vị thần đều tranh nhau tỏa sáng, cái khí thế trời sinh vương giả đó làm chấn động toàn khán đài, khiến người phía dưới không dám cười nói lớn tiếng; Khúc Ngâm toàn thân màu xanh tựa như phù dung, xoa chút phấn tựa như họa mi hót, xinh đẹp tuyệt trần, bên môi nở nụ cười hiện ra lúm đồng tiền càng tô thêm vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, khí chất thần thánh cao thượng của Thánh Cô Y cốc không che dấu, khiến tất cả các nử tử phía dưới đều bị lu mờ, cũng làm cho những nữ nhân kia thấy được nữ nhân bên cạnh Hoàng đế, trong lòng không khỏi thở dài, không trách được Hoàng đế đã sớm mang theo nàng vào Ngự Thiện Phòng, bộ dáng khí phách phong thái như vậy, cô nương nào có thể so sánh được, dù là nữ nhi nhà mình, cũng không dám đem ra so sánh.

Tô Nghệ Tuyền vì muốn tranh đoạt vị trí phi tử bên cạnh Hoàng đế mà đến sớm hơn các nử tử khác, sau khi nhìn thấy dung nhan của Khúc Ngâm, cũng không nhịn được giận đến nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vừa hâm mộ lại vừa ghen tị.

 

Tô Nghệ Tuyền cơ hồ như muốn cắn nát hàm răng, nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười uyển chuyển mà ôn nhu như cũ, có một Tô Tiểu Vũ còn chưa đủ sao, giờ lại hiện ra thêm một Khúc Ngâm, nàng hàng năm vẫn lấy khuôn mặt mình làm kiêu ngạo, nhưng hiện tại xem ra là đã thành trò cười rồi.

Tư Thiên Tranh hôm nay là người làm chủ cuộc thi cũng là người xem, mới vừa nghe Tây Vân nói xú tiểu tử kia cũng muốn đến, làm cho nàng đặc biệt vui mừng, xú tiểu tử kia rốt cuộc cũng xuất hiện gặp người!

Bạch Thuật ở bên cạnh thấy thế lắc đầu, nhẹ nhàng kéo kéo tay của nàng, nhỏ giọng nói, “Ngươi khiêm tốn một chút, người phía dưới đều nhìn.”

 

Hai người mặc dù ngồi lệch nhau một chút, nhưng sắc đẹp của hai người lại hấp dẫn không ít sự chú ý, bất kì động tác nhỏ nào của bọn họ đều bị mọi người nhìn thấy rất rõ ràng.

 

Tư Thiên Tranh ho nhẹ một tiếng, ngượng ngùng nở nụ cười, thấy Tư Thiên Bắc còn chưa tới, lúc này giận tái mặt , “Bắc Bắc đâu?”

 

“Hắn chạy cả đêm.” Bạch Thuật có chút buồn cười, nhìn mặt nàng trong nháy mắt đen đi phân nửa, bất đắc dĩ nói: “Loại chuyện như vậy nên thuận theo tự nhiên, ngươi cũng đừng quan tâm mà bắt ép hắn quá.”

“Nhưng. . . . . .” Tư Thiên Tranh phồng má định nói điều gì đó, chợt nghe thấy Bạch Thuật nhẹ nhàng thản nhiên nói, “Nếu như có uất ức, chờ cuộc thi tranh tài xong, về phòng, ta sẽ giúp ngươi tiêu hao một chút.”

Trưởng công chúa tôn quý cúi đầu, vừa cắn môi vừa ở trong lòng đem nam nhân vô sỉ này mắng đến hàng ngàn lần.

“Đăng ——”

 

Một đạo tiếng chuông vang lên, cuộc so tài tuyên chọn phi chính thức  bắt đầu.

 

Trưởng nữ Thanh Thanh ăn mặc tỉ mỉ mất cả nửa ngày, cũng coi như là xinh đẹp nhất trong mười tám năm qua, một thân váy màu cam tràn đầy nhiệt tình, dung nhan tinh sảo pha chút quyến rũ, đôi mắt chớp động đầy tự tin, thấy vị trí Minh Vương vẫn còn trống không, đôi con ngươi hơi tối sầm lại, Minh Vương cùng tiện nhân Tô Tiểu Vũ kia như thế nào còn chưa tới?

 

Dưới khán đài, đám đại thần, quý tộc, các thiên kim tiểu thư đang ngồi cũng rối rít nhìn về phía vị trí đang trống không của Minh Vương  và Bắc Vương.

 

Mà trên đài cao, Khúc Ngâm cau đôi mày xinh đẹp lại đến nỗi không thể nhận ra: “Tiểu Vũ như thế nào còn chưa tới?”

 

“Đêm qua lăn qua lăn lại nhiều.” Tư Thiên Hoàng không hổ là Hoàng đế, cho dù đang trêu đùa Khúc Ngâm, cũng có thể làm được vẻ mặt không thay đổi gì, uy nghiêm sẵn có.

 

Khúc Ngâm sửng sốt, sau đó tiếp tục nở nụ cười cao quý nhưng yếu ớt, cắn răng nói, “Tư Thiên Hoàng, ngươi có thể hay không hàm súc một chút.”

 

“Không thể.” Đế Vương đột nhiên cười một tiếng, mê hoặc bao nhiêu ánh mắt, thế nhưng nụ cười sáng chói này chỉ hiện ra với một người con gái mà thôi, lần này, tất cả ánh mắt đều tập trung nhìn về khuôn mặt của Khúc Ngâm, hoặc tàn nhẫn hoặc hâm mộ, ánh mắt nóng bỏng như thể đem nàng đi đốt.

“Ngươi nhớ kĩ cho ta.” Nhiều người nhìn như vậy, Khúc Ngâm không có khả năng nổi giận, chỉ có thể đem cơn tức nuốt trở lại trong bụng, trong lòng cấp cho Tư Thiên Hoàng một số lớn sổ nợ.

Nhắc tào tháo tào tháo liền đến, mọi người đang thảo luận Tư Thiên Hoán cùng Tô Tiểu Vũ, hai bóng người màu bạc chậm rãi đi tới, nam tử tuấn mỹ như thiên thần, cô gái thanh diễm như tiên tử, một pho tượng quý ngạo nghễ, một lười biếng mềm mại, cùng màu  quần áo ở trong gió thỉnh thoảng liền cùng một chỗ, hai người giống như một thể, hồn nhiên sẵn có, thân mật khăng khít.

 

Toàn bộ mọi âm thanh đều biến mất ngay tức khắc khi hai người ngồi xuống, nam nhân tuấn mĩ không giống người phàm này chính là nam nhân trên chiến trường được xưng là Sát Thần Minh Vương ư? Nữ tử lười biếng nhưng không thiếu phần sắc bén kia là thứ nữ từng bị thất sủng mấy năm của phủ Tướng Quân Tô Tiểu Vũ sao?

Rốt cuộc lúc nhìn thấy diện mạo của hai người họ, mọi người âm thầm hít vào một hơi,  trách không được Minh Vương không lấy bộ mặt của mình ra rêu rao, nếu mọi người thấy được diện mạo của hắn, chớ nói đến nữ tử,ngay cả nam nhân cũng khó có thể kiềm chế nổi; mà Tô Tiểu Vũ này. . . . . . Mọi người đưa ánh mắt nhìn về phía Tô Thanh Viễn, Tô tướng quân này thật sự là bị mù rồi, nữ nhân tuyệt thế như vậy lại có thể ném vào hậu viện chẳng buồn quan tâm đến.

Tô Thanh Viễn nhìn thấy ánh mắt của mọi người đang khinh thường nhìn hắn thì tức giận không ít, lại không thể đi tới chỗ đó, giương mắt nhìn nữ nhi ưu tú của mình, lập tức cũng bình thường trở lại, mặc kệ trước kia hắn đối xử với Tô Tiểu Vũ như thế nào, hiện tại nàng vẫn nhớ đến người làm cha là hắn đây, nhìn Minh Vương  tôn quý bất phàm, trong lòng càng thêm vui sướng, hình như nhìn đến bản thân mình được thăng chức rất nhanh trong tương lai.

 

Tô Nghệ Tuyền nhìn trong mắt Tô Thanh Viễn chứa đầy tự hào, hung tợn trợn mắt nhìn Tô Tiểu Vũ một cái, dựa vào cái gì, tiện nhân này tại sao lại cướp đi tất cả ánh mắt của nàng.

 

Trưởng nữ Thanh Thanh ở thời điểm Tư Thiên Hoán vừa mới xuất hiện, liền đình chỉ hô hấp, không hề chớp mắt nhìn hắn, sắc mặt ửng đỏ, đã bao nhiêu năm, nàng nửa đêm nằm mơ đều mơ thấy nam nhân này, rốt cuộc cũng xuất hiện trước mặt của nàng, nàng rốt cuộc cũng nhìn thấy hắn.

 

Trong lúc vô tình thấy ánh mắt hắn toát ra ôn nhu với Tô Tiểu Vũ, ánh mắt lạnh hẳn đi, ghen tỵ nhìn về phía nữ nhân lười biếng như con mèo bên cạnh hắn, tiện nhân kia, lại dám giành nam nhân của nàng, hôm nay nàng nhất định sẽ cho nàng ta biết tay!

Nhìn trên người bọn họ quần áo màu bạc xứng đôi với nhau, trưởng nữ Thanh Thanh đột nhiên cảm thấy bộ váy màu cam tỉ mỉ chuẩn bị mặc trên người mình này khiến người khác cảm thấy nôn mửa.

“Thanh Thanh, cuối cùng ai thắng ai thua cũng không biết, trước đừng nóng giận.” Trưởng tôn Úc Phong nhìn trưởng nữ Thanh Thanh dần dần thất thố, lập tức nhỏ giọng nhắc nhở.

 

Trưởng nữ Thanh Thanh sửng sốt, hướng về phía phụ thân gật đầu một cái, thu hồi suy nghĩ, nơi này nhiều người như vậy, nàng cũng không thể để cho mình thất thố.

 

“Hiện tại nếu muốn cạnh tranh với Khúc Ngâm cô nương, xin đứng ở bên trái, cùng Minh Vương phi cạnh tranh, xin đứng ở bên phải, Bắc Vương thân thể khó chịu, hôm nay sợ rằng không cách nào đến được, hôn sự của hắn sẽ đẩy về sau mấy ngày.” Tư Thiên tranh nở nụ cười cao quý, đi tới cái bàn ngay chính giữa, cao giọng nói, đây chính là quy tắc tranh tài, ai có thể thắng Khúc Ngâm cùng Tô Tiểu Vũ, họ có thể tiến vào hậu cung của Hoàng Đế hoặc là Minh Vương phủ, nhìn qua là bất công với Tô Tiểu Vũ và Khúc Ngâm, nhưng kì thực Tư Thiên Tranh lại rất tin tưởng hai người họ.

Không bao lâu, cái bàn hai bên trái phải cũng đứng đầy các thiên kim tiểu thư, chợt nhìn thấy, nhân số thế nhưng chẳng phân biệt được sàn sàn như nhau, thấy rõ mị lực của hai huynh đệ bọn họ không khác biệt nhau lắm.

Tô Tiểu Vũ buồn chán vô cùng nhìn đám oanh oanh yến yến ở dưới khán đài, giương mắt nhìn Tư Thiên Hoán một cái, thấy hắn vẫn đang nhìn mình, khóe miệng khẽ rút , không trách được nàng cảm thấy  trên người của mình sắp bị những ánh mắt của đám nữ tử kia đâm xuyên, hóa ra họa là ở chỗ này.

“Vũ Nhi muốn đối phó với bọn họ như thế nào?” Tư Thiên Hoán thấy nàng nhìn mình, lập tức giương cao lên một nụ cười dịu dàng ,rước lấy một mảng lớn âm thanh hút khí, ánh mắt bốn phía càng thêm nóng.

Tô Tiểu Vũ lạnh nhạt nhìn hắn, “Cầm sẽ không gảy, chơi cờ còn có thể, viết chữ cũng có thể viết được, nếu vẽ một bức họa thì cũng chỉ có Khúc Ngâm đoán ra mà thôi.” Tất cả tinh lực của nàng đều dồn vào võ học, dứt khoát đem tình huống nói rõ ràng cho hắn.

 

Tư Thiên Hoán có nén mới không cười phun ra, lần đầu tiên hắn thấy được có người nói ra xong vẻ mặt lại đầy tự hào, bất đắc dĩ lắc đầu, cầm lên một khối điểm tâm đưa đến trong miệng nàng, “Buổi sáng cũng chưa kịp ăn cái gì, ăn trước một chút lót bụng, chờ sự tình giải quyết ổn thỏa, ta sẽ làm đồ ăn ngon cho ngươi.”

Tô Tiểu Vũ nhíu mày, hài lòng cười, há miệng ăn miếng bánh ngọt hắn đưa tới.

Tư Thiên Hoàng nhìn hai người bọn họ thân mật với nhau đã thành thói quen, tự nhiên không có gì ngạc nhiên mấy, nhưng những đại thần cùng toàn bộ nữ tử dưới khán đài lại chưa từng thấy được bao giờ, các nữ nhân vừa sợ lại vừa đố kị, Minh Vương là thần, tại sao có thể đem đồ vật này nọ cho nữ nhân kia, coi như dung mạo của nàng xinh đẹp, cũng không xứng!

 

Nhưng trong lòng các vị đại thần lại nghĩ nhiều hơn một chút, Minh Vương tôn quý tự hạ mình đưa đồ ăn cho Tô Tiểu Vũ, nhìn ra được hắn thích nữ tử này nhiều đến bao nhiêu, nghĩ đến nữ nhân này ở trong Minh Vương phủ rất có địa vị, nghĩ đến đây, có người đã bắt đầu đi lấy lòng Tô Thanh Viễn, điều này làm cho Tô Thanh Viễn rất vui vẻ, cũng làm cho Tô Nghệ Tuyền giận đến nghiến răng, con ngươi trong mắt rũ xuống toàn là oán hận, Minh Vương là mắt bị mù ư, thế nhưng đối với tiện nhân này tốt như vậy!

 

Tư Thiên Tranh đem toàn bộ phản ứng của mọi người nhìn vào trong mắt, có chút châm chọc nhếch môi, đưa mắt nhìn chúng nữ tử một cái, giơ tay lên vỗ hai cái, đôi môi khẽ mở ——

 

“Trận đấu bắt đầu, xin mời những người cùng Minh Vương phi cạnh tranh đi đến bên kia nghỉ ngơi một lát.”

 

EDIT + BETA: Lãnh Diễm Tuyền.

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!