CHƯƠNG 53: Yêu quá tha thiết.

0

EDIT + BETA: Lãnh Diễm Tuyền.

 

CHƯƠNG  53: Yêu quá tha thiết.

 

“Vũ nhi!”

 

Tư Thiên Hoán ôm lấy thắt lưng đang căng thẳng của nàng, đôi con ngươi trong mắt xoẹt qua một tia ám sát yêu dị, âm thanh cũng mang theo nhàn nhạt tức giận.

 

Ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Tư Thiên Hoán, không biết tại sao đột nhiên hắn tức giận, nhưng Bạch Thuật suy nghĩ một chút liền hiểu, liền nghĩ ra nguyên nhân trong đó, trong lòng khẽ than thở, chính hắn không hỏi, nhưng Bạch Lê cũng sẽ phát hiện ra, dù sao cũng không có ai quan tâm Tô Tiểu Vũ hơn hắn.

“Hoán, ta hiện tại không có việc gì.” Tô Tiểu Vũ ngay cả đầu cũng không dám nâng lên, chỉ dám ở trong lòng hắn rầu rĩ nói.

 

Ban đầu nàng đem Khúc Ngâm cứu ra khỏi hang độc, trước tiên là áp chế độc dược của Khúc Ngâm, sau đó lại quay trở lại hang độc.

 

Khi đó nàng chỉ học được đến chương 7, đúng như Bạch Thuật nói, sức mạnh của chương 7 chỉ có thể đánh ngang tay với năm trưởng lão mà thôi,lại làm sao nàng có thể bao vây được mười tám vị trưởng lão, năm người chết, mười ba người thương, cho nên nàng đã quay trở lại hang độc, đem khí độc bên trong hang hít hết vào trong cơ thể, lấy bí quyết Huyết Đồng tới đối kháng, chỉ có thể càng kịch liệt đối kháng, thì nội lực mới có thể tăng nhanh chóng.

 

Nếu nàng cứ mang theo Khúc Ngâm ra ngoài như vậy, lấy võ công của nàng mà nói, chống lại những người đó chỉ có một con đường là chết, nhưng nếu nàng dám đánh cuộc một lần, có lẽ còn có cơ hội, dù sao đi ra ngoài cũng là chết, chết ở trong hang độc cũng là chết.

 

Một ngày một đêm, nàng đã vô số lần quanh quẩn bên bờ sinh tử, mặc dù cuối cùng chỉ còn lại một hơi thở, nhưng nàng đã thắng cuộc, bất quá vì thông qua con đường tắt để có được nội lực nên rất có hại, mỗi lần muốn sử dụng bí quyết Huyết Đồng để giết người, lực đạo cắn trả lại gấp 3 lần, nhưng bây giờ nàng đã thông qua Huyết Châu học tới chương thứ 9 rồi, lực đạo đánh trả lại đã giảm bớt tám phần, còn dư lại phần đau đớn nho nhỏ này nàng không để trong mắt.

Tư Thiên Hoán nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu, hai hàm răng đã cắn chặt lại với nhau, nếu nhìn kĩ các bắp thịt ở trên mặt, cũng nhận thấy được là đang cứng nhắc, nhưng cho dù toàn thân hắn đều đang căng thẳng, tay hắn ôm Tô Tiểu Vũ cũng chỉ hơi chặt vào một chút mà thôi.

 

Bạch Thuật trong lòng mắng to Tô Tiểu Vũ ngu ngốc, đưa ánh mắt nhìn sang Tư Thiên Hoàng và Khúc Ngâm, một mình dẫn đầu đi ra ngoài, nói đùa à, đã nhiều năm rồi mà hắn vẫn chưa nhìn thấy Bạch Lê nổi giận, hắn đâu có ngu mà ở lại chỗ này làm bia đỡ đạn.

 

Tư Thiên Hoàng dù sao cũng là ca ca của Tư Thiên Hoán, cũng rất nhanh phát hiện ra có điều gì không đúng, trong lòng mặc dù vẫn còn rất nghi ngờ, nhưng động tác không có chậm hơn nửa phần, liền lôi kéo Khúc Ngâm nhanh rời khỏi chỗ này, sự việc đã có Ngâm Nhi nói cho hắn và Bạch Thuật biết, Tiểu Hoán bên này, chính Tô Tiểu Vũ tự mình đối phó đi.

 

“Hoán?” Tô Tiểu Vũ phát hiện ra hắn có điểm không thích hợp,  cuống quít ngẩng đầu lên, thấy hắn sắc mặt khó coi đến cực điểm, có chút chột dạ quay mặt đi, trực giác của nàng luôn luôn đúng, lần này có thể phải xong đời rồi.

 

“Vũ nhi, ở thời điểm chương thứ 8 nếu như gây dựng được một nền móng vững chắc, cho dù đột phá đến chương thứ 9, cũng chỉ là giảm bớt một phần của sức lực đánh trả lại, còn dư lại sức mạnh phản lại, vẫn là rất mạnh, có đúng hay không.” Tư Thiên Hoán nắm cằm của nàng, để cho nàng nhìn thẳng vào hai mắt của mình, bên môi nở  nụ cười, chẳng những không có ấm áp, còn thêm lạnh lùng dọa người, âm thanh rất nhẹ, nhưng  rét lạnh làm lòng người run rẩy.

 

Không trách được, không trách được thời điểm lúc trước đang giao đấu cùng với các trưởng lão của Y cốc, sức mạnh phản lại lại lợi hại như vậy, suýt chút nữa là đi toi nửa cái mạng của nàng, nếu không có máu của Khúc Ngâm, sợ rằng bây giờ nàng vẫn còn đang nằm ở trên giường, một lúc sau hắn mới tìm Bạch Thuật để hỏi thêm về bí quyết Huyết Đồng này, thế nhưng cũng không nhớ đến điểm này, phải sớm biết rằng, ở chương thứ 9 nàng học sẽ giúp nàng điều khí, hiện tại mỗi lần nàng sử dụng bí quyết Huyết Đồng thì sức mạnh phản trả lại đối với nàng cũng không có nhiều tổn thương lắm.

“Ta về sau sẽ không dùng loạn nữa.” Tô Tiểu Vũ ngắm nghiền hai mắt giống như đang chờ chết, đôi lông mày nhíu lại thật chặt, vừa nãy ở rừng lê nàng còn náo loạn một phen, một lúc sau Tư Thiên Hoán ôm lấy nàng, toàn thân đã đau đớn cực điểm, chỉ là nỗi đau ấy nàng vẫn chịu đựng được, cho nên hắn mới không phát hiện ra được, nhưng bây giờ chuyện gì cũng bại lộ cả rồi.

 

“Còn đau phải không?” Tư Thiên Hoán buông cằm nàng ra, nhàn nhạt hỏi, khí lạnh trên mặt đã rút đi không ít.

Tô Tiểu Vũ khẽ mở ra một con mắt, thấy hắn giống như không còn tức giận giống hồi nãy, nhẹ nhàng nuốt một ngụm nước bọt, đem con mắt còn lại cũng mở ra ,dương cao lên nụ cười như nắng , “Không đau.”

 

Tư Thiên Hoán giống như thần linh mang trên mình khuôn mặt tựa như bị một tầng bông tuyết che lấp, chính như tuyết cũng không coi là quá rét lạnh , mà là lạnh nhạt coi thường tất cả, con mắt sắc cũng trở nên ảm đạm dần, dù đang nhìn Tô Tiểu Vũ, nhưng ánh mắt lại trở nên mông lung mờ ảo, giống như người mà hắn đang nhìn, không phải là người hắn yêu, mà là một vị khách qua đường.

 

Vẻ mặt không phải nghiêm khắc, cũng không phải lạnh lẽo, mà giờ phút này vẻ mặt của Tư Thiên Hoán giống bình thường nhưng mang theo vẻ hờ hững, khiến người ta cảm thấy Tô Tiểu Vũ không là gì trong mắt hắn, nàng hết thảy đều không có nửa điểm quan hệ với hắn. . . . . .

 

Tư Thiên Hoán thật sự là tức giận, tức giận tột cùng nhưng lại không có tia tức giận, hắn tức Tô Tiểu Vũ vĩnh viễn sẽ không tự bảo vệ lấy chính mình, tức giận sự nhẫn nại của nàng, sức mạnh phản lại đau đến thống khổ nhưng cũng cho rằng đó là điều bình thường, hắn càng giận mình hơn, miệng thì nói yêu nàng quan tâm nàng, nhưng khi nàng xảy ra chuyện, một chút cũng không phát hiện ra, không giúp đỡ được.

 

Tô Tiểu Vũ thầm kêu không tốt, nụ cười trên mặt càng ngày càng cứng nhắc, đến cuối cùng so với khóc còn khó coi hơn, thu lại nụ cười, nàng nhẹ nhàng cắn môi của mình, chau mày lại đáng thương  nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn càng ngày càng lạnh lùng, tâm nhất thời liền trở nên luống cuống, trước kia khi Hoán tức giận, nàng chỉ cần giả bộ đáng thương, Hoán sẽ hết cách đối với nàng, nhưng lúc này đây lại không thấy hữu hiệu.

 

Suy nghĩ một chút, cái miệng nhỏ nhắn liền tới gần phía trước,nhẹ nhàng ở bên môi hắn hạ xuống một nụ hôn, mặt Tô Tiểu Vũ có chút ửng hồng, nhưng thấy hắn vẫn như trước không có chút phản ứng nào, mặt ửng hồng chuyển thành tái nhợt, bàn tay nắm lại thật chặt, móng tay dài đã đâm sâu vào trong da thịt, làm cho lòng bàn tay đau nhói.

 

“Hoán, ngươi đừng như vậy.” Tô Tiểu Vũ trong lòng rất khổ sở, nàng không cần hắn dùng ánh mắt như nhìn người qua đường kia nhìn nàng, nàng không chịu nổi.

 

Tư Thiên Hoán nghe thấy trong giọng nói của nàng có tiếng khóc nức nở, ánh mắt dần dần có tiêu cự, yên lặng nhìn nàng, thấy trong mắt nàng dần có chút vui sướng, đột nhiên nhếch môi cười, lạnh lùng đến cực điểm, lại mang theo mấy phần quỷ dị, không nặng không nhẹ đẩy Tô Tiểu Vũ ra, tốc độ cực nhanh đem nội lực dồn đến các đầu ngón tay, hướng về phía ngực mà điểm huyệt.

 

“Phốc!” Tư Thiên Hoán quay đầu đi, khạc ra một ngụm máu tươi, sắc mặt cũng không biến hóa quá lớn, thêm vài sợi tóc hơi rối ngược lại làm cho hắn tăng thêm mấy phần quyến rũ.

“Hoán!” Tô Tiểu Vũ kêu lên, không biết tại sao tự dưng hắn lại muốn làm tổn thương chính mình như thế, trong nháy mắt lòng nàng đau đến phát khóc, lập tức nhào tới, tay run run đè mạch chủ của hắn lại, lại bị hắn hất ra, trong lòng càng thêm khó chịu, “Tư Thiên Hoán, ngươi đừng như vậy, nếu ngươi muốn đánh thì cứ đánh ta đây, ngươi đừng đánh . . . . .”

 

Lời còn chưa nói hết, ánh mắt liền bị con trùng nhỏ ngọ nguậy trong vũng máu hấp dẫn, trong nháy mắt sắc mặt trở nên trắng bệch, mắt trợn to có chút tê dại, đôi tay run rẩy vỗ ngực mình, quả nhiên, hơi thở của Tư Thiên Hoán mỏng manh hơn nàng nghĩ, trong lòng kịch liệt co rút lại, máu bên trong cơ thể cũng vì thế mà không lưu thông nổi, hô hấp cũng trở nên khó khăn, con ngươi linh động mất đi mọi ánh sáng,  luống cuống thừ người ra, sắc mặt tái nhợt gần như trong suốt, loáng thoáng thấy được những mạch máu xanh đỏ dưới làn da trắng nõn, nắm thật chặt các khóp ngón tay, khớp xương cũng bởi vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.

 

Nàng chỉ nghe nói qua người có võ công rất lợi hại có thể bức ra cổ trùng trong cơ thể, nhưng nàng không ngờ lần đầu tiên mình được thấy, chính Tư Thiên Hoán bức ra con cổ trùng sinh tử liên quan đến quan hệ của bọn họ, lúc trước hắn sống chết muốn nuốt cổ trùng, là muốn cùng nàng có liên hệ với nhau, vậy bây giờ thì sao? Đem cổ trùng bức ra,chính là muốn cùng nàng cắt đứt quan hệ sao? Nàng không phải là một nữ hài tử ngoan ngoãn, luôn là người khiến Hoán đau lòng cùng tức giận, nhưng nàng đã rất cố gắng thay đổi, hắn tại sao không thể chờ thêm một chút nữa, chờ một chút nữa là nàng thay đổi xong , nhưng tại sao hắn lại sống chết muốn bức cổ trùng ra ngoài, tại sao?

Tô Tiểu Vũ tâm đau cực điểm nhìn Tư Thiên Hoán, thấy hắn chỉ lạnh nhạt nhìn mình, như cùng mình chưa từng phát sinh quan hệ gì, mũi cay xè, đáy mắt nóng lên, nước mắt không ngăn được rơi xuống, xoay mặt đi, không muốn thấy hắn nhìn thấy nàng yếu ớt, nhưng ánh mắt xa cách của hắn ở chỗ nào cũng hiện rõ, trái tim đột nhiên một rút một hồi, trước mắt từng hình ảnh đều biến thành màu đen, đau đến cực hạn, tất cả lông tơ trên người đều dựng hết cả lên, thân thể run lên, trong cổ họng cảm thấy ngai ngái, phun ra một ngụm máu.

 

Tư Thiên Hoán vẫn thản nhiên lạnh nhạt nhìn nàng thống khổ, đôi mắt không gợn sóng giờ phút này lại tràn ra vô tận tình cảm ôn nhu cùng đau lòng, đưa tay tiếp được thân thể yếu đuối của nàng.

Tô Tiểu Vũ vô lực tránh đi sự tiếp xúc của hắn, bướng bỉnh không chịu liếc nhìn hắn một cái, đã tuyệt tình như vậy rồi, còn tới dìu dàng làm gì.

“Đứa ngốc.” Chỉ có hai chữ đơn giản, nhưng lại bao hàm rất nhiều thâm tình, bao nhiêu cưng chiều, bao nhiêu đau lòng, bao nhiêu bất đắc dĩ.

 

Trên mặt Tư Thiên Hoán đã không còn lạnh lùng nữa, có, chỉ là trước đây Tô Tiểu Vũ chưa thấy qua lại tình cảm nồng đậm này, không phải là loại tình cảm giống trước đây, mà là ngào ngạt tình cảm tan cũng không ra, tựa như mỗi lỗ chân lông đều tràn đầy ngọt ngào, mà trong đôi mắt kia, dịu dàng như Trần Nhưỡng, dù tửu lượng có khá hơn nữa, cũng chạm tới mức say.

 

Có bao nhiêu yêu thương, mới có thể có được vẻ mặt như thế.

 

Tô Tiểu Vũ sững sờ, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn không có một chút huyết sắc nào lên, luống cuống nhìn tới phía hắn, hắn không phải không cần nàng nữa sao, tại sao lại nhìn nàng như vậy, nếu hắn còn muốn nàng, tại sao lúc nãy lại làm như vậy.

 

“Làm sao vậy?” Tư Thiên Hoán đưa ngón tay thon dài ra, như chạm đến một báu vật hiếm thấy , dịu dàng lau đi vết máu bên môi nàng, biết rõ còn hỏi.

 

“Ngươi không phải là không cần ta nữa sao?” Tô Tiểu Vũ không biết vì sao, vừa nghe hắn nói lời như vậy mới mình, vừa rồi tức giận, bi thương, đau lòng cũng hóa thành nỗi uất ức, nước mắt mới dừng lại suýt chút nữa lại tràn ra, âm thanh run rẩy, mang theo nồng đậm nước mắt.

 

Lúc này nàng mới phát hiện, sau khi hắn bức ra con cổ trùng sinh tử, nàng không có oán hận, chỉ có khát vọng hèn mọn, khát vọng này đây hết thảy đều là trò đùa, hắn còn để ý nàng, cho nên khi hắn khôi phục lại dịu dàng như những ngày qua, trong lòng nàng mới có thể có nỗi ủy khuất cùng vui sướng.

“Ta làm sao có thể không cần ngươi được.” Tư Thiên Hoán cười đến bất đắc dĩ, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều ngọt ngào, theo động tác tay hắn vuốt ve bên môi nàng, tất cả máu đều dính ở trên tay của hắn.

Trong mắt của hắn như có một tầng vàng nhạt lúc ẩn lúc hiện, quanh thân cũng đang có một luồng sức mạnh dao động, hắn đem đầu ngón tay dính máu của Tô Tiểu Vũ đưa vào trong miệng, chậm rãi nâng nở một nụ cười kinh diễm, răng nanh dùng sức một chút, đem ngón tay của Tô Tiểu Vũ cắn một phát.

 

Tô Tiểu Vũ không biết hắn đang làm cái gì, chỉ biết là đột nhiên nhịp tim đập rất nhanh, liền muốn đem ngón tay của mình từ trong miệng hắn kéo ra, lại bị một cánh tay của hắn chặn lại, hắn cắn lấy một ngón tay của hắn , nhẹ nhàng đưa vào trong miệng của nàng, vị ngai ngái của máu tràn đến, mà hắn cũng dịu dàng hôn lên bờ môi nàng, mút hết tất cả vết máu trên mặt của nàng.

Tô Tiểu Vũ nghi hoặc, đột nhiên cảm thấy tim một hồi ấm áp, khẽ mở mắt ra, liền nghe thấy bên tai có một giọng nam trầm ấm_______

“Ta lấy hồn ta thề, cùng sống chết, bất tương phụ.”

 

Âm thanh truyền vào tai, một luồng sức mạnh dịu dàng tràn ngập toàn thân Tô Tiểu Vũ, dường như đang đặt mình trong một ôn tuyền thoải mái, nàng không phát hiện, ánh mắt của Tư Thiên Hoán phiếm vàng, cũng không phát hiện, một màu hồng quỷ dị đang di chuyển trong mắt mình, ý thức càng ngày càng mơ hồ, mất đi ý thức, Tư Thiên Hoán ý thức cũng tan rã, nhưng khuôn mặt lại hạnh phúc tới cực điểm.

EDIT + BETA: Lãnh Diễm Tuyền.

Thời điểm Bạch Thuật cảm nhận được động tĩnh liền nhích người xuất phát đến phòng của Tư Thiên Hoán, chờ tới lúc tới được Hoán Vân cung, đã kinh hãi thật lâu, khiếp sợ nhìn hai người đã ngất vẫn còn đang ôm nhau trên ghế, mặc dù hôn mê, nhưng tình cảm xuất phát từ họ vẫn không dừng lại.

 

Người của gia tộc Lê Nguyệt có rất nhiều bí kíp, phân làm công, thủ, ngự, tình cảm cũng được chia ra làm bốn hướng, công là công kích, thủ là phòng thủ, ngự là khống chế sức mạnh tự nhiên, tình đồng nhất của các bộ phận, thời xa xưa có một lời thề, lấy máu ở đầu ngón tay của nam tử, và máu từ trái tim nữ tử, lấy linh hồn thề, sống chết gắn bó.

 

Ban đầu hắn và Bạch Lê còn cảm thán, tổ tiên của gia tộc Lê Nguyệt đối với chuyện tình cảm sâu sắc vô cùng, lại không ngờ hôm nay, Bạch Lê lại trở thành người thứ hai sử dụng lời thề này.

 

Bạch Lê lấy linh hồn của mình thề, liền đem tính mạng của mình và Tô Tiểu Vũ tương thông nhau, cùng nhau vui vẻ, cùng nhau đau, cùng nhau sinh, cùng nhau tử,trong hai người nếu một người có một nguồn sức mạnh lớn lao nào đó thì người bên kia cũng có được nguồn sức mạnh như thế ; một người bị thương đến đau đớn, bên kia cũng rất đau đớn; một người khỏe mạnh trường thọ, một người không bệnh không lo nghĩ; một người bỏ mình, người bên kia hồn bay phách tán…

 

Nếu đã thề mà không tuân theo,sẽ bị hồn bay phách tán, trọn đời không được siêu sinh, nếu hắn đang có toàn bộ sức mạnh, cũng được chuyển hết sang cho người kia,

Giờ khắc này Bạch Thuật cũng đột nhiên cảm thấy sức lực trong người mình bị hút đi, hiện lên vẻ cười khổ, thời gian Bạch Lê và Tô Tiểu Vũ tiếp xúc nhau rất ngắn, có thể yêu nhau đã là kỳ tích, lại không nghĩ rằng Bạch Lê vì nàng mà sử dụng lời thề này, cũng không nhớ đến, Tô Tiểu Vũ cũng sẽ vì Bạch Lê mà phun ra một ngụm máu từ trong tim..

 

Bi thương đến cực điểm, đau lòng nôn ra máu, lời thề này, chỉ có nữ tử đang bi thương đến tột cùng, không kiểm soát được chính mình mà phun một ngụm máu từ tim ra, nghĩ đến Bạch Lê sử dụng tư thái lạnh lùng đó cũng đúng, khiến Tô Tiểu Vũ đau lòng đến tuyệt vọng.

 

Chắc Bạch Lê cũng rất vui vẻ, bởi vì đoạn tình cảm này, không phải chỉ có một mình hắn yêu Tô Tiểu Vũ, mà Tô Tiểu Vũ cũng rất yêu hắn, hơn nữa không kém một chút xíu nào.

 

Bạch Thuật thở dài, đem hai người đỡ lên giường, hắn dọn dẹp y phục dính máu của Tư Thiên Hoán, sau đó đi ra ngoài, để Khúc Ngâm vào dọn dẹp cho Tô Tiểu Vũ một chút, đợi khi Khúc Ngâm vào rồi, hắn tựa vào cạnh cửa, có chút mất hồn, tình cảm sâu sắc, chuyện gì cũng có thể làm được, nếu hắn có thể học bí kíp đó của gia tộc Lê Nguyệt, chắc hắn cũng sẽ vì Tư Thiên Tranh mà làm như vậy, chỉ là có lẽ hắn sẽ không làm được như Bạch Lê, bởi vì nếu để hắn thấy Tranh Nhi tuyệt vọng nôn ra máu, hắn không làm được.

 

Bạch Lê yêu một người, đã có thể cùng nàng cùng nhau trải qua tình yêu khắc cốt ghi tâm đi.

“Sao lại thế này?” Tư Thiên Hoàng cau mày hỏi, bên trong đã xảy ra chuyện gì, làm khuôn mặt Bạch Thuật suy tư như vậy.

“Không có gì, một đôi người ngốc mà thôi.” Bạch Thuật thu hồi suy nghĩ, khẽ cười nói, “Năng lực chịu đựng của ngươi thật tốt..” Nghe được chuyện này, vẫn bình tĩnh như cũ.

 

Tư Thiên Hoàng liếc mắt nhìn hắn, nhíu mày, “Bằng không ngươi nghĩ sẽ như thế nào?” Khiếp sợ? Hoài nghi? Sợ hãi?

 

Bạch Thuật nhún nhún vai, thấy Khúc Ngâm từ bên trong đi ra, hỏi, “Lúc sau lại xảy ra chuyện gì?”

 

Khúc Ngâm cau mày, trong lòng có chút lo lắng cho Tô Tiểu Vũ, “Ngươi trước tiên nói cho ta biết Tiểu Vũ làm sao vậy?”

“Nhặt được một tiện nghi lớn.” Bạch Thuật thấy nàng lo lắng, chê cười, về sau sức mạnh của hai người dùng chung với nhau, Bạch Lê có thể sử dụng bí quyết Huyết Đồng, Tô Tiểu Vũ cũng có thể dùng các năng lực chuyên môn của gia tộc Lê Nguyệt, chậc, đây không phải là đại tiện nghi thì là cái gì?

 

Khúc Ngâm yên lặng nhìn hắn một cái, biết hắn không muốn nhiều lời, cũng thông minh không tiếp tục hỏi tới, ngồi xuống ghế đá ở bên cạnh, tiếp tục đề tài vừa rồi, “Sau khi bọn ta ra khỏi hang độc, có đi một chuyến đến sơn động của Lão Cốc chủ, ở bên trong nhìn thấy thi thể của hắn, Tô Tiểu Vũ khi đó cực kì khổ sở, cảm thấy chính mình đã hại chết sư phụ, muốn chuộc tội, quỳ trên mặt đất không muốn dậy, lúc đó Đại Đệ Tử của Lão Cốc chủ đẫn người tới đây, muốn giết Tiểu Vũ, Tiểu Vũ thế nhưng một chút cũng không có phản kháng, ta giúp nàng đấu lại những người đó, cho nên hiện tại mới không có cách nào có thể luyện võ lại được.” Nhẹ nhàng bâng quơ mấy câu nói,nhưng đủ để nhìn ra tình nghĩa của hai người lúc đó.

 

Tư Thiên Hoàng mím môi, nắm chặt tay Khúc Ngâm, an ủi lòng của nàng, nhưng không nói gì.

 

Bạch Thuật lại không nhịn được thở dài nói, “Tô Tiểu Vũ này đến nơi nào cũng đều gặp được người tốt.” Trước kia là Lão Cốc chủ, Khúc Ngâm, bây giờ là Bạch Lê. . . . . .

 

“Đó là vì nàng là người tốt!” Khúc Ngâm nghiêng mặt liếc hắn một cái, nhàn nhạt cười nói, “Tiểu Vũ thấy ta bị thương, mới từ từ khôi phục lại trạng thái, đem toàn bộ mọi người giết sạch, chỉ là, sức mạnh của nàng giống như mạnh hơn trước kia rất nhiều.” Nói tới chỗ này, nàng cũng rất là nghi hoặc, nhìn Bạch Thuật một cái, thấy khóe miệng hắn giật giật, cũng không hỏi nhiều.

 

“Sư phụ bị hại, Tiểu Vũ thì đi báo thù, chỉ là mười tám chưởng lão đã lên sẵn kế hoạch thiết lập các trận bẫy, chờ Tiểu Vũ nhảy vào, bọn họ dùng thuốc mê mà tổ tông của Y cốc truyền lại, chỉ có một bình, mấy trăm năm qua cất rất kĩ, không ngờ sẽ dùng vì bọn ta, thật đúng là để mắt bọn ta mà.” Khúc Ngâm bộ mặt châm chọc, môn phái lánh đời thì như thế nào, tranh quyền đoạt lợi, ham muốn bành trướng, những người đó chỉ vì muốn làm chủ nhân của Y cốc, cho nên giết Lão Cốc chủ, hại Tiểu Vũ và nàng, những bản mặt ghê tởm ấy, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy ghê tởm “Lửa cháy cả một ngày, Tiểu Vũ mới từ từ khôi phục lại khỏi cái mê dược kia, mang theo ta chạy khỏi Y cốc, về sau bọn ta ra khỏi cốc, bọn họ lại phái người tới đuổi giết bọn ta, hai người thì mục tiêu quá lớn, liền quyết định tách ra,ta yên lặng ở Thánh Đại quán , ngay tại Lăng thành có một thôn trang không tên, Tiểu Vũ muốn đi tìm mẫu thân của nàng, nên lập ra Vũ Các, ta ngược lại cho rằng mình có thể bình an sống ở đó đến khi già, không ngờ rằng sẽ đụng phải ngươi.” Nói xong, tức giận trợn mắt nhìn Tư Thiên Hoàng một cái.

 

“Hối hận?” Tư Thiên Hoàng nhíu mày, nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, bị nàng vuốt ve tay của hắn.

 

Bạch Thuật rất không ưu nhã liếc mắt xem thường một cái, trêu đùa nói, “Nếu phải trao đổi tình cảm trong chốc lát thì về nhà mà trao đổi, Khúc Ngâm, Huyết Uyên kia là có chuyện gì?”

 

Nghe hắn nhắc tới Huyết Uyên, Khúc Ngâm vẻ mặt có chút nghiêm túc.

 

“Ta chỉ biết Huyết Uyên là bội kiếm của Tiểu Vũ, thân kiếm không biết được làm bằng chất liệu gỗ gì, ánh sáng màu hồng long lanh, ban đầu nàng lấy Huyết Uyên làm mộ bia cho Lão Cốc chủ, thề đợi nàng tìm được mẫu thân rồi đi Y cốc báo thù cho Lão Cốc chủ.” Khúc Ngâm nói, bây giờ Huyết Uyên lại xuất hiện, nhất định là có người ở bên trong Y cốc quấy rầy mộ của Lão Cốc chủ, Huyết Uyên đã sớm nhận Tiểu Vũ làm chủ, cùng chủ nhân có linh tính dặc biệt, nếu Tiểu Vũ xuất hiện, Huyết Uyên sẽ tự mình chạy đến bên người nàng, người của Y cốc đã thấy qua Tiểu Vũ dùng Huyết Uyên, biết nó có đặc tính, cho nên mới muốn lấy Huyết Uyên dụ Tiểu Vũ tới, thật là hèn hạ.

 

“Vậy thì chở Tiểu Hoán cùng Tô Tiểu Vũ tỉnh lại rồi nói sau,  hiện tại trước hết để cho bọn họ nghỉ ngơi đi.” Tư Thiên Hoàng lạnh nhạt nói, đưa Khúc Ngâm rời đi.

 

Bạch Thuật một mình ngồi trên chiếc xích đu giữa vườn hoa lê tan nát, nhìn bọn họ rời đi, chậm rãi nhắm mắt lại, giữa hai lông mày có chút vẻ u sầu.

 

Lần này, hắn sẽ không mang Tranh Nhi đi, đối mặt lần này không biết là có bao nhiêu nguy hiểm, hắn không có lòng tin rằng sẽ bảo vệ tốt cho nàng, càng không tin tưởng cho chính mình có thể trở về, hắn không dũng cảm như Bạch Lê, hắn không dám để cho nữ nhân mình yêu  sóng vai cùng mình, hắn chỉ muốn đem lại những điều tốt nhất cho Tranh Nhi , chỉ là, Tranh Nhi nhất định sẽ đòi đi theo hắn, nếu hắn bỏ thuốc nàng, nàng nhất định sẽ hận hắn cả đời.

 

Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn luôn không sầu không lo đột nhiên lại trở nên lạnh nhạt xa cách, tâm liền khó chịu, đứng dậy khỏi xích đu.

 

A, thật là rối rắm.

 

Một chỗ tại rừng lê.

 

“Ngâm Nhi, có phải ngươi cùng Tô Tiểu Vũ sẽ phải đối đầu với nhau có đúng hay không?” Tư Thiên Hoàng ngồi ở trước mặt Khúc Ngâm, hỏi, thật ra thì trong lòng đã biết đáp án, nhưng vẫn muốn tồn tại một chút may mắn ở trong tim, nếu như nàng có thể vì mình lưu lại, hắn sẽ rất vui vẻ.

 

“Hoàng, nếu ta là loại người vô tình vô nghĩa, ngươi còn thích ta sao?” Khúc Ngâm bật cười, biết hắn đang để tâm vào chuyện vụn vặt, người của Y cốc tìm tới Tiểu Vũ, nàng không thể ngồi nhìn mà không để ý, coi dù nàng không có võ công, nhưng độc của nàng cũng có thể làm cho người của Y cốc kinh sợ, nếu nàng trơ mắt nhìn Tô Tiểu Vũ đi đối mặt một mình, mình ở trong hoàng cung hưởng phúc, người như vậy, không phải là Khúc Ngâm nàng, nếu như, lúc trước không cứu Tư Thiên Hoàng, cũng không có cơ hội yêu đương với hắn.

Tư Thiên Hoàng bất đắc dĩ nhếch môi, thương xót vuốt ve tóc của nàng, “Nha đầu ngốc, ngươi phải cẩn thận một chút, ngươi không có võ công, cũng đừng vì mọi chuyện mà xông về phía trước.” Tránh cho nàng đã không giúp được việc, ngược lại càng tăng thêm gánh nặng cho nhóm của nàng.

“Ta biết rõ .” Khúc Ngâm cười rất vui vẻ, Hoàng vẫn là người hiểu nàng nhất, cho nên không bắt nàng ở lại trong cung, thật ra thì, nếu hắn nói một câu bảo nàng ở lại, nàng nhất định sẽ mềm lòng, nàng rất vui mừng, bởi vì Hoàng không có làm như vậy.

 

“Ta sẽ ở trong cung chờ ngươi, hậu cung này, nếu như không phải là ngươi, thì vĩnh viễn sẽ không có ai đặt chân tới được; hậu vị này, nếu như ngươi không đến lấy nó, thì vĩnh viễn trống không.” Tư Thiên Hoàng vẻ mặt dịu dàng, nhưng giọng điệu kiên định, hắn là Đế Vương, không thể hành động tùy ý, hắn nghĩ theo Ngâm Nhi cùng đi đối mặt, nhưng hắn còn có trách nhiệm với dân chúng, cho nên hắn không thể rời đi, việc hắn làm được có thể không nhiều, chỉ có lời thề thật tâm này, chờ Ngâm Nhi trở lại, dù là một năm, mười năm, một trăm năm.

 

Khúc Ngâm lỗ mũi ê ẩm, mắt bịt kín hơi nước, cảm động nhìn hắn, không có đôi câu vài lời, chỉ là nhào tới trong ngực hắn, ôm thật chặt hắn, nàng thực sự rất cảm tạ Tiểu Vũ, dẫn nàng ra khỏi Thánh Địa, mang nàng ra khỏi Y cốc, để cho nàng có thể quen biết được một nam nhân tốt như vậy.

Tư Thiên Hoàng gắt gao đem nàng ôm lấy, cúi người xuống hôn đôi môi của nàng, không xâm nhập, không rời đi, chỉ là nhẹ nhàng đụng vào, trong lòng lo lắng, ly biệt ưu sầu, từ từ phai đi, chỉ có lòng đang không ngừng kiên định.

 

Hoa lê rơi lộn xộn, nhiễm lấy bao nhiêu tình ý.

 

Lại nói Liễu Nguyệt và Tây Vân sau khi từ Minh Vương phủ rời đi, nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của chủ tử, ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, lập tức chạy về Vũ các, đem Thừa Phong cùng Ngân Diện tìm đến.

 

“Chuyện gì?” Thừa Phong sổ sách còn chưa xem xong, liền chạy tới, hỏi.

 

Liễu Nguyệt không nói, thấy Ngân Diện cũng chạy về, mới lên tiếng, “Chúng ta không phải tra được là ở Phong Tịch thành tranh đoạt bảo vật là thanh kiếm tên Huyết Uyên sao?”

 

“Ừ, tin tức này cảm giác giống như là bọn họ cố ý thả ra.” Ngân Diện gật đầu, mặc dù bọn họ tra cũng không khó khăn gì, nhưng hắn cảm thấy được mọi chuyện hình như quá dễ dàng.

“Thanh kiếm này cùng chủ tử có liên quan với nhau, chủ tử đối với nó phản ứng rất lớn.” Tây Vân nói, trên khuôn mặt búp bê tràn ngập nghiêm túc, nàng chưa từng gặp qua Tiểu Vũ chủ tử trên người có hơi thở hắc ám như vậy, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ một chút.

 

Thừa Phong cụp đôi mắt xuống suy nghĩ một hồi lâu, nói: “Các ngươi đem công việc của mình bàn giao rõ rang hết đi, lần này chúng ta đều cùng nhau  đi cùng chủ tử, muốn sinh cùng  sinh, muốn chết cùng chết.”

 

Mạng của bọn hắn là của chủ tử , chủ tử gặp phải nguy hiểm, tuyệt sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

 

Ba người Tây Vân đều gật đầu, ánh mắt kiên định, ngay lập tức ngồi xuống, cầm trên tay công việc được giao, coi như sau này bọn họ không có ở đây, Vũ các vẫn là Vũ các, chủ tử mệt mỏi có thể tới nghỉ ngơi.

 

Tây Vân không giống những người khác có công việc ở Vũ các, nàng là người chăm sóc cho Tiểu Vũ chủ tử , cho nên khi bọn hắn đều bận rộn với công việc của mình, tự mình một mình đi ra đường, chậm rãi đi dạo, mua chút đồ ăn vặt mà Tô Tiểu Vũ thích, Vương Gia dù có thích Tiểu Vũ nhà nàng đi chăng nữa, cũng không thể nhanh như vậy liền biết hết toàn bộ yêu thích của nàng, Tây Vân nàng vẫn còn rất hữu dụng đi, nghĩ tới đây, trên mặt có cảm giác tự hào không ngăn cản nổi.

Nàng đứng ở trong cửa hàng bán mứt hoa quả lớn nhất Lăng Thành, chờ ông chủ đem ô mai mà Tiểu Vũ chủ tử thích nhất gói lại, đột nhiên thấy bên cạnh có vài cô nương đi tới, vừa nhìn, khóe miệng không nhịn được giật giật, đúng là oan gia ngõ hẹp.

 

Trưởng nữ Thanh Thanh một thân quần áo màu xanh biếc, đai ngọc cài ở thắt lưng,dịu dàng uyển chuyển , dáng vẻ mềm mại, khuôn mặt tinh xảo, bước đi nhẹ nhàng làm trâm vàng lay động, rạng rỡ phát sáng, nếu như không nhìn thấy trên khuôn mặt kia là biểu hiện vênh váo đắc ý, thì thật làm cho người ta được xem cảnh đẹp mà.

 

Tô Nghệ Tuyền một thân hồng y diễm lệ đến chói mắt, phía trên dùng kim tuyến thêu thành bông hoa sen, cùng trưởng nữ Thanh Thanh sóng vai, bước đi nhẹ nhàng đi vào cửa hàng, ngồi xuống ghế dựa, mặt mũi dịu dàng, nghiễm nhiên như tiểu thư khuê các, bất quá ánh mắt lại thật độc ác.

“Ấn Nhi, mua hai phần ô mai vị quất.” Trưởng nữ Thanh Thanh bưng chén trà mà người làm dâng lên, cái miệng nhỏ nhắn khẽ uống, phân phó nói, quay đầu nhìn về phía Tô Nghệ Tuyền, “Tuyền Nhi muội muội, nếu ta nhớ không nhầm thì lần này ngươi cũng định mua ô mai vị quất này, tỷ tỷ nhớ không lầm chứ.”

 

Tô Nghệ Tuyền lắc đầu, nhẹ giọng nói tiếng cám ơn.

 

Trưởng nữ Thanh Thanh vẫn luôn ghét Tô Tiểu Vũ so với nàng có bộ dạng xinh đẹp hơn, lần này lại cùng nàng tranh giành Minh Vương, trong lòng nàng hận không thể giết chết được Tô Tiểu Vũ, lại thấy Tô Nghệ Tuyền cũng chán ghét Tô Tiểu Vũ như vậy, bây giờ, hai người đều xem không vừa mắt Tô Tiểu Vũ, ngược lại lại cùng có chung một mối thù, thành bạn chốn khuê phòng , cùng nhau đi dạo phố.

 

Đột nhiên nhận được thánh chỉ của hoàng cung, cuộc so tài truyển chon phi sẽ diễn ra vào ngày mai, hai người lại không để ý vào trong lòng, hẹn nhau cùng ra ngoài mua chút đồ trang sức, đi dạo hơn nửa ngày có chút đói bụng, đi ngang qua cửa hàng mứt hoa quả liền ghé vào mua chút đồ ăn.

Tây Vân cố ý đứng xa một chút, không để cho họ chú ý tới mình, Tiểu Vũ chủ tử không có ở đây, hai nữ nhân này thấy nàng nhất định sẽ chế nhạo mấy câu, nàng sợ mình không nhịn được sẽ gây thêm phiền toái cho chủ tử, dứt khoát tránh đi, chỉ là mặc dù đứng rất xa, nhưng cuộc nói chuyện của hai nữ nhân kia vẫn truyền vào tai nàng.

“Thanh Thanh hai ngày nay sắc mặt không tệ, ngày mai nhất định sẽ khiến cho những kẻ dong chi tục phấn kia cảm thấy xấu hổ.” Tô Nghệ Tuyền vừa thưởng thức trà, vừa cười duyên nói.

Trưởng nữ Thanh Thanh được người khác khen dĩ nhiên là hết sức vui vẻ, nụ cười trên mặt cũng đẹp hơn vài phần, vuốt vuốt chiếc nhẫn dưới ngón tay, nhìn về phía Tô Nghệ Tuyền, “Tuyền Nhi muội muội cũng không tồi, ta mặc dù chưa từng thấy qua nữ nhân bên cạnh Hoàng Thượng, nhưng nàng ta nhất định sẽ không sánh được bằng ngươi, đợi một ngày ngươi ngồi trên vị trí tôn quý kia, ngàn vạn lần không được quên người tỷ tỷ là ta nha.”

 

Tô Nghệ Tuyền thích Hoàng Thượng, không có ý định cùng nàng tranh giành Minh Vương, nàng tự nhiên cho nàng ta một sắc mặt tốt.

 

“Thanh Thanh đừng nói như vậy, trong lòng ta rất luống cuống.” Tô Nghệ tuyền lông mày khẽ nhíu lại, nhưng trong lòng lại không nhịn được hả hê cùng đắc ý, đợi nàng trở thành hoàng hậu, trưởng nữ Thanh Thanh cùng Tô Tiểu Vũ đều chả là cái gì cả.

 

“Luống cuống cái gì, tài nghệ đánh đàn của Tuyền Nhi muội muội đến ta còn cảm thấy không sánh bằng, ai còn có thể so sánh?” Trưởng nữ Thanh Thanh hừ nhẹ, khen tài nghệ của Tô Nghệ Tuyền, cũng ngấm ngầm khen cả chính mình.

Trong mắt Tô Nghệ Tuyền thoáng qua một tia khinh thường, mềm mại mà cười nói, “Thanh Thanh nói đùa, tài nghệ vẽ tranh của ngươi mới không ai có thể sáng bằng, tiện nhân Tô Tiểu Vũ kia từ nhỏ đã không có giáo dục, làm sao biết được những thế này, ngày mai phải khác biệt một chút mới tốt”

 

Trưởng nữ Thanh Thanh vừa nghe, trên mặt không dấu được vẻ hài lòng, nghĩ đến Tô Tiểu Vũ, trong mắt xẹt qua một tia sát ý lạnh lùng, nàng nhận được tin tức Tô Tiểu Vũ muốn rời khỏi Lăng thành, cố ý thuê sát thủ đi giết chết Tô Tiểu Vũ, nhưng những kẻ phế vật kia, đến một người vẫn còn chưa trở lại, ngược lại còn bị nữ nhân đó cho thiên đao vạn quả, nàng ta không chút tổn hại gì trở lại Lăng Thành, nhất định là Vương Gia cùng đi theo nàng ta, Vương Gia võ công cao cường, những phế vật kia đâu phải là đối thủ của Vương Gia, không ngờ Vương Gia lại  cùng tiện nhân này đi du ngoạn, làm cho nàng tức giận không chịu nổi, cuộc so tài tuyển chọn ngày mai, nàng nhất định để cho tiểu tiện nhân kia thua quỳ rạp dưới chân nàng, vị trí Minh Vương Phi kia là của Thanh Thanh nàng, nữ chủ nhân của Minh Vương phủ cũng cũng chỉ có thể là nàng, nữ nhân bên cạnh Minh Vương, cũng chỉ có một mình nàng!

 

“Tuyền Nhi muội muội, muội muội của ngươi kém như vậy, Vương Gia làm sao mà lại để ý tới, là ta chưa đủ tốt.” Trưởng nữ Thanh Thanh có điều không phải nói.

 

“Hừ, nàng ta cùng mẹ nàng ta đều là một bộ mặt quyến rũ mê hoặc, nhất định là nàng ta câu dẫn Vương Gia, mới để cho Vương Gia không thể không cưới nàng.” Tô Nghệ Tuyền cho tới bây giờ đều coi là như vậy, cho dù nhìn thấy Minh Vương tặng cho Tô Thanh Viễn một viên dạ minh châu, vẫn cho là như thế.

 

Trưởng nữ Thanh Thanh nghe thấy, hài lòng nở nụ cười, chờ bọn nha hoàn cầm mứt hoa quả tới, chậm rãi rời đi, Ấn Nhi đi phía trước, đột nhiên liếc nhìn Tây Vân một cái, nhíu nhíu mày, đi theo trưởng nữ Thanh Thanh rời đi, nàng thế nào cảm giác bóng lưng của người kia rất quen thuộc.

 

Tây Vân đợi các nàng rời đi, mới cầm mứt hoa quả rời đi, dọc theo đường đi càng không ngừng trợn trừng mắt, đành phá hư hình tượng thông minh đáng yêu của nàng.

 

Tây Vân nàng lớn đến bây giờ, thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy dạng người không biết xấu hổ như vậy, nếu Tiểu Vũ chủ tử mà ra mặt, diện mạo khí phách như vậy, trưởng nữ Thanh Thanh dù có đầu thai mười hai lần cũng không thể sánh bằng.

Còn tiện nhân Tô Nghệ Tuyền chuyên đi đố kị kia, lại còn đánh đàn nữa sao, cẩn thận Tiểu Vũ chủ tử phế bỏ tay của ngươi, để cho ngươi khỏi đoạt nam nhân của Khúc Ngâm cô nương.

 

Lúc Khúc Ngâm cô nương vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, hoàng thượng cả ngày lẫn đêm đều trông lo, còn lau nước mắt vì mất ngủ, tình cảm sâu đậm này, nếu đổi lại là Tô Nghệ Tuyền ngươi, sợ rằng liếc mắt nhìn thôi đều cảm thấy tốn sức, trực tiếp sai thị vệ mang ra ngoài cho chó ăn rồi.

 

Thanh Thanh. . . . . . Tuyền Nhi muội muội. . . . . . Thật ghê tởm!

 

Tây Vân rất ít khi mắng chửi người như vậy, chỉ là nàng mới vừa nghe thấy cuộc nói chuyện của trưởng nữ Thanh Thanh cùng Tô Nghệ Tuyền, thật không thể nhịn nổi, liền dọc theo đường đi oán niệm mãi, dẫn tới một đoàn chú ý.

Tư Thiên Tranh bởi vì cuộc so tài diễn ra sớm hơn, vội vã chạy tới lễ bộ, loay hoay đến váng đầu, mà Tư Thiên Bắc rối rắm thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định bỏ trốn, trở về phủ dọn dẹp đồ liền chạy đi.

 

Vào đêm, bên trong Hoán Vân cung, ánh nến nhẹ nhàng lắc lư , trên giường hai người đã hôn mê được nửa ngày, rốt cuộc cũng có dấu hiệu tỉnh lại.

 

EDIT + BETA: Lãnh Diễm Tuyền.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!