CHƯƠNG 52: Cuộc sống nơi vương phủ.

0

EDIT: Lãnh Diễm Tuyền.

CHƯƠNG 52: Cuộc sống nơi vương phủ.

 

Trong Minh Vương phủ có một rừng lê lớn, từ đầu rừng cây nhìn vào căn bản không nhìn thấy điểm cuối, đang lúc xuân đến, trời thanh gió mát, chính là thời tiết tốt để hoa lê nở rộ, những đóa hoa lê từ từ nở rộ, làm không gian nhiễm một maù trắng xóa , gió mát nhẹ thổi, bay lên đầy trời như những bông tuyết, như mộng như ảo, xưng là tiên cảnh cũng không coi là khoa trương.

 

Tới Minh Vương phủ đã được ba ngày, Tô Tiểu Vũ cũng từ từ thích ứng với cuộc sống mới ở nơi đây.

 

Minh Vương phủ rất lớn, chỉ không chú ý một chút thôi, liền có thể bị lạc phương hướng, cho nên nàng thông minh liền lựa chọn không đi lại nhiều; Minh Vương phủ có một quản gia tên Nhạc Thành, là lão nhân gia nhìn Tư Thiên Hoán lớn lên từ bé, đối xử với Tư Thiên Hoán cực tốt, lão nhân gia rất khoan dung , duy chỉ có chuyện tình cảm của Tư Thiên Hoán là xét nét từng tí một; Minh Vương phủ không có thị nữ, bởi vì Tư Thiên Hoán không thích có những nữ nhân lúc nào cũng nhìn hắn bằng ánh mắt si mê, cho nên lão nhân gia liền đem một đội quân đã được bồi dưỡng tinh nhuệ đưa tới vương phủ , làm hộ vệ kiêm quét dọn vệ sinh. . . . . .

 

Tóm lại, ở bên ngoài coi Minh Vương phủ là thần thánh không thể đánh bại, ở trong mắt của Tô Tiểu Vũ, là một rừng hoa nở rộ cực kì to lớn.

 

Tô Tiểu Vũ cũng rất thích hoa lê, cho nên nếu không có việc gì quan trọng thì đều đắm mình ở rừng cây yêu thích  này, ngửi mùi hoa, gió mát thổi, nằm trên chiếc xích đu mà Tư Thiên Hoán chuẩn bị cho nàng, trải qua cuộc sống hạnh phúc đến mơ màng.

 

Người trong Minh Vương phủ đối xử với Tô Tiểu Vũ rất thái độ, lúc đầu cũng rất tò mò, đến bây giờ mới thật lòng tiếp nhận Tô Tiểu Vũ, lúc mới đầu, nghe tin Vương Gia đem Vương Phi hồi phủ, tựa như một giọt nước lã bắn vào chảo dầu nóng bỏng, đại đa số mọi người đều cho rằng Vương Phi có dung mạo như tiên nhân, khiến Minh Vương mang tiếng không gần nữ sắc cũng không nhịn được mà động lòng, nhưng sau ba ngày tiếp xúc, mọi người mới xóa bỏ cái quan niệm này.

 

Vương phi là người tốt, đối đãi với thuộc hạ cùng đối đãi với bằng hữu không khác nhau là bao; vương phi là người rất lười, trừ phi có chuyện cần thiết nếu không sẽ ở lì trong rừng lê, vĩnh viễn nằm ở trên chiếc xích đu; vương phi là người rất bao che, Bạch Thuật thiếu gia nhạo báng Vương Gia, vĩnh viễn sẽ bị Vương Phi ngầm chỉnh đốn cho tới khi thông suốt.

 

Tóm lại, người bên ngoài xem Vương phi là một bình hoa được hóa lên thành phượng hoàng, ở trong mắt những người của Minh Vương phủ, là một chủ mẫu rất tốt, cực kì tốt.

 

“Tây Vân. . . . . .” Tô Tiểu Vũ lười biếng nâng mí mắt lên, chiếc xích đu lay động làm cho nàng lại thấy buồn ngủ, bởi vì Tây Vân là thị nữ của nàng, cho nên trở thành nữ nhân thứ hai ở trong Minh Vương phủ.

 

“Tiểu Vũ chủ tử, người đứng lên một chút đi, ba ngày nay người đều nằm như vậy, đối với thân thể không tốt.” Tây Vân tận tình khuyên bảo, nhưng động tác vẫn nhanh nhẹn đem một đĩa hoa quả tươi ngon đặt trên chiếc bàn bên cạnh xích đu.

 

Là người có liên quan trong cuộc so tài tuyển chọn phi, Tư Thiên Hoán bị đám người Tư Thiên Hoàng, Tư Thiên Bắc bắt vào hoàng cung, thương lượng công việc của cuộc tranh tài, mặc dù hắn rất không muốn đi, nhưng vì hạnh phúc dài lâu của mình, còn là vì ôn hương nhuyễn ngọc nhà mình, nên bất chấp đi sớm về trễ.

 

Đột nhiên không có Tư Thiên Hoán làm bạn, Tô Tiểu Vũ cảm thấy cuộc sống nhất thời nhàm chán, mỗi ngày trừ ăn và ngủ ra, chính là trêu chọc Tiểu Bạch, đám người Liễu Nguyệt thì bận rộn với công việc ở Vũ Các, ba ngày qua hoàn toàn không có tới Minh Vương thăm nàng một cái, nàng muốn đi hoàng cung gặp Khúc Ngâm, nhưng Khúc Ngâm bị Tư Thiên Hoàng bảo bộ nghiêm ngặt, căn bản là không gặp mặt được lấy một lần, về phần nguyên nhân, chính là do cái tên Tư Thiên Hoán kia đem chuyện nàng và Khúc Ngâm trước kia có một thời “yêu nhau” đầy trấn động truyền ra ngoài, Đương Kim Thánh Thượng cảm thấy sợ hãi liền quay về ôm ấp người yêu không buông tay.

“Ai. . . . . .” Tô Tiểu Vũ cụp mí mắt, không hứng thú lắm với đĩa hoa quả tinh xảo kia, thật không biết cuộc sống trước kia của nàng thế nào mà lại trôi qua như vậy.

 

“Tiểu Vũ chủ tử, người cứ nằm như vậy rất nhàm chán, không bằng đứng lên đi dạo trong phủ một chút, Minh Vương phủ quả thật rất đẹp nha.” Tây Vân nhức đầu đề nghị, Tiểu Vũ chủ tử một ngày nửa chết nửa sống đều ở tại chỗ này, hại nàng cả ngày cũng chỉ có thể nghe tiếng côn trùng kêu, tiếng chim hót, nàng cũng cảm thấy rát nhàm chán.

“Không đi, ở nơi đây cả đời thì cần gì phải gấp chứ.” Tô Tiểu Vũ bĩu môi, nhìn cả vườn  hoa lê, đột nhiên nhếch môi cười, nàng rất muốn gặp Tư Thiên Hoán rồi, ban ngày hắn bận rộn không về được, nàng liền đích thân đi xem hắn một chút vậy.

 

“Tiểu Vũ chủ tử, người muốn đi đâu?” Tây Vân thấy Tô Tiểu Vũ đột nhiên nhảy xuống khỏi xích đu, bước chân nhẹ nhàng đi về phía trước, vội vàng đuổi theo đến hỏi.

 

“Tìm Tư Thiên Hoán!” Tô Tiểu Vũ nói.

 

Tây Vân theo ở phía sau, thầm than không dứt, Tiểu Vũ chủ tử kể từ ngày cùng Minh Vương ở cùng một chỗ, thật sự rất không giống với trước kia.

 

Ngự thư phòng.

 

“Hoàng tỷ, làm sao ngươi có thể làm như vậy, ngươi vẫn chưa hỏi qua sự đồng ý của ta, ta không muốn nạp phi!” Tư Thiên Bắc tức tối cùng vùng vẫy, trên khuôn mặt phong lưu kia đều là vẻ khổ sở , hắn còn muốn đi khắp Đại Giang Nam Bắc, tại sao có thể nạp phi cho hắn.

 

“Ngộ nhỡ đụng phải người ngươi thích đấy.” Tư Thiên Tranh qua loa nói, sau đó hỏi Tư Thiên Hoàng, “Hoàng huynh, ta muốn xem danh sách những người được mời tới một chút.” Đây vốn là chuyện của bên Lễ bộ, nhưng mà bọn nàng phải hiểu biết một chút tình hình của các thiên kim tiểu thư, đến lúc đó mới dễ đối phó một chút.

 

Tư Thiên Hoàng đang phê duyệt  tấu chương, nghe vậy, cũng không ngẩng đầu lên, nắm lấy cuốn sách bên cạnh, ném về phía Tư Thiên Tranh, chuyện này hắn căn bản không tham dự, lúc này lại có hoàng muội ở đây, hắn không cần phải quan tâm.

 

Tư Thiên Hoán lạnh nhạt  liếc ba người bên cạnh một cái, tiếp tục cúi đầu nhìn tấu chương, hoàng huynh nói ra cho oai như vậy thôi, hắn thực ra cần rất nhiều thời gian để bồi hoàng tẩu, sở dĩ làm đệ đệ của hắn, hẳn là nên giúp hắn san sẻ công việc, nhìn hoàng huynh thật sự rất khổ cực, hắn mới đồng ý, hiện tại hắn hối hận cũng không kịp.

 

Hắn nghĩ đến vật nhỏ ở nhà, rất muốn ôm nàng vào lòng, nghĩ muốn trực tiếp dẫn nàng vào cung, nhưng ba ngày trước hắn đã nói nàng không nên làm phiền hoàng tẩu nghỉ ngơi, sớm biết là như thế này, hắn tình nguyện ăn chút dấm chua.

 

“Tiểu Hoán, nói chuyện với ngươi là hữu hiệu, ngươi khuyên nhủ hoàng tỷ một chút đi, ta không muốn đón dâu!” Những người khác vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu, chỉ có Tư Thiên Bắc một thân gấp gáp đến bốc lửa.

 

Tư Thiên Hoán dừng lại lại, nhíu mày, “Đáng tiếc cho cái khuôn mặt này.” Dáng dấp  phong lưu như thế, nhưng phẩm tính thế nào lại không hợp với nhau thế này.

 

“Tư Thiên Hoán!” Tư Thiên Bắc tức giận trừng mắt nhìn hắn, liếc nhìn cánh cửa, trong lòng đã có chủ ý.

 

“Bắc Bắc a, ngươi nói là chính ngươi muốn tuyển chọn vương phi, vẫn là để cho hoàng tỷ giúp ngươi tuyển chọn thật tốt đi?” Tư Thiên Tranh làm sao lại không nhìn ra cái ý định của hắn cơ chứ, không mặn không nhạt nói, nếu hắn rời đi, vậy thì nàng làm chủ!

 

Tư Thiên Bắc trợn trắng cả mắt, không còn hơi sức đoạt lấy tư tấu chương trong tay Tư Thiên Bắc, “Ta tới giúp.” Hắn muốn tìm chút việc để làm, tránh cho việc không nhịn được muốn bóp chết hoàng tỷ.

 

Tư Thiên Hoán khẽ cười, tất cả tấu chương đẩy đến trước mặt Tư Thiên Bắc, lười biếng duỗi lưng một cái, quyết định một lát nữa sẽ đi tìm vật nhỏ.

 

“Hoàng huynh, ngươi nói Hiểu ở nơi đó bây giờ thế nào ?” Tư Thiên Tranh chỉ biết Tư Thiên Hiểu phải đi tìm chủ nhân của chiếc khăn đó, chỉ là đi lâu như vậy cũng không truyền về một chút tin tức, có chút lo lắng.

 

Tư Thiên Hoán hơi híp mắt lại, nhìn về phía Tư Thiên Tranh, “Tam hoàng huynh thế nào?”

 

“Hắn vì trái tim của mình mà phấn đấu đi.” Tư Thiên Tranh theo bản năng nói, đột nhiên cảm giác có chút lạnh, ngẩng đầu nghi ngờ, liền thấy Tư Thiên Hoán sắc mặt âm trầm, cùng đáy mắt nhàn nhạt thương cảm.

 

Tư Thiên Hoàng bật cười, cầm một quyển tấu chương ném về phía Tư Thiên Hoán, “Hắn thích khác cô nương, lần này hắn rời khỏi Lăng thành, cũng là vì đi tìm cô nương kia.”

 

Tư Thiên Hoán kinh ngạc ngẩng đầu, nghe lời Tư Thiên Hoàng nói, trong lòng không hiểu có chút vui sướng, “Chuyện gì xảy ra?”

 

“Hắn được Tiểu Vũ giải vây khỏi khách điếm, là Bạch Thuật đặt ra bẫy.” Tư Thiên Bắc nói, có chút hâm mộ Tư Thiên Hoán, hắn cũng không có bằng hữu tốt như vậy.

 

Thông minh như Tư Thiên Hoán, một chút liền hiểu ra, có chút bất đắc dĩ cười nói, “Các ngươi vì ta mà phí tâm rồi.” Một mình hắn có khúc mắc, lại để cho tất cả mọi người đều quan tâm hắn như vậy, trong lòng có chút áy náy.

 

“Bọn họ là người thân của ngươi, vì ngươi phí tâm cũng là chuyện bình thường.” Một giọng nói lạnh nhạt từ cửa truyền đến, trên người Tô Tiểu Vũ một thân váy xanh nhạt có thêu những đám mây, thanh nhã đến xuất trần.

 

Nghe thấy giọng điệu này, tất cả mọi người nghe được đều bất đắc dĩ cười cười, cô nương này rất bao che, người khác giúp mình thì làm người nhà đều như vậy cả.

 

“Vũ nhi!” Tư Thiên Hoán đưa tay kéo một cái, dùng chút nội lực, liền đem Tô Tiểu Vũ ôm vào trong ngực mình, vui vẻ kêu.

 

“Không phải là không cho ta đến ư, kích động như vậy làm gì?” Chậm rãi sửa lại một chút rối loạn trên y phục, ngồi xuống trong lòng Tư Thiên Hoán, trong giọng nói đều là kể khổ.

 

Tư Thiên Hoán ôm chặt nàng vào ngực mình, vùi đầu xuống cần cổ trắng nõn của nàng , buồn bực nói, “Vũ nhi, ta sai rồi, ta rất nhớ ngươi.”Mỗi ngày đều đi sớm về trễ, không gặp nàng được bao nhiêu lâu, trong lòng thật sự rất nhớ.

 

Tô Tiểu Vũ mím môi nhếch miệng, nội tâm trống rỗng được lấp đầy.

 

“Khụ khụ, chú ý một chút, nơi này còn có người.” Tư Thiên Bắc Tọa ngồi ở gần đấy, tình cảm của bọn họ hắn là người cảm nhận rõ ràng nhất, trong lòng đột nhiên có chút hướng tới phía này.

 

“Ngươi có thể ngồi xa một chút.” Tô Tiểu Vũ tự tiếu phi tiếu nói, trong lời nói đều là bảo vệ Tư thiên Hoán, đưa tay cầm lên một quyển tấu chương nhìn một chút, nhíu mày, “Các ngươi mấy ngày nay đều xem cái này?”

 

“Ừ, hoàng huynh nói hắn rất vất vả.” Giọng nói hơi buồn bực, không nhấc đầu lên, tham lam hít mùi hương trên người nàng.

 

Tô Tiểu Vũ nhíu mày, nhàn nhạt nhìn Tư Thiên Hoàng một cái, đột nhiên vô tội cười nói, “Sắc mặt hồng nhuận phơn phớt , tinh lực dồi dào, Khúc Ngâm, người như vậy nhìn ra được hắn rất vất vả sao?”

 

Tư Thiên Hoàng đầu chợt xoay qua chỗ khác, quả nhiên trông thấy Khúc Ngâm một thân trắng như tuyết, dáng người nhẹ nhàng đi ra, liền vội vàng đứng lên nghênh đón, “Thức dậy làm gì, thân thể còn yếu lắm.”

 

“Thuốc bổ của Tiểu Vũ đưa dược tính mười phần, ta ăn toàn bộ mấy chai đó, chỉ có ngươi nói thân thể ta hư, nói rõ ra là không muốn cho ta đi tìm Tiểu Vũ thì có!”

 

Một cái liếc mắt của Khúc Ngâm liền phá hủy khí chất tao nhã của nàng, nhưng vẫn nằm ở trong ngực của Tư Thiên Hoàng, không có giãy dụa.

 

Tư Thiên Hoàng có chút xấu hổ, vội ho một tiếng rồi nói ra, “Ngâm Nhi, ta chỉ là lo lắng cho ngươi.” Muốn hắn thừa nhận mình ăn dấm của một nữ nhân, không thể nào.

 

Khúc Ngâm trêu tức nhìn hắn, cũng không nói lời nào, nhưng này ánh mắt đã để cho hắn lúng túng hơn rồi.

 

Tô Tiểu Vũ thấy giữa hai người giống như không chen lọt được người thứ ba, vui mừng giơ khóe miệng lên, trong mắt thoáng qua ý cười xấu xa, giống như tự oán mà nói, “Chỉ nghe người mới cười, đâu cần nghe cố nhân khóc.”

 

“Đúng vậy, Tiểu Vũ ngươi có người mới rồi, đã sớm đem người cũ là ta đây ném đến tận trời mây nào rồi, mấy ngày nay, ngươi đã tới thăm ta một lần sao?” Lông mày Khúc Ngâm nhăn lại, sâu kín thở dài, vốn là tướng mạo dịu dàng,lại làm thái độ đáng thương này, đây chính là điều mà Tô Tiểu Vũ không thể so với được..

 

Nói đến công phu cãi vã này, Khúc Ngâm là học được từ Tô Tiểu Vũ, chỉ là nhìn trình độ này, sợ là trò học từ thầy mà đã giỏi hơn thầy rồi.

 

“Độc đã giải được, răng cũng nhọn ra.” Tô Tiểu Vũ chê cười, lười biếng nhích sâu thêm vào trong ngực Tư Thiên Hoán, nhìn Khúc Ngâm từ trên xuống dưới, thấy nàng khôi phục không tệ, hoàn toàn yên tâm.

 

Khúc Ngâm híp mắt cười, lại nhớ lại cảm giác những ngày còn ở trong Thánh Địa, cãi vã cả ngày, trong lòng có chút kích động, liền muốn tránh khỏi lồng ngực Tư Thiên Hoán chạy đến chỗ Tô Tiểu Vũ, nhưng thân thể tê rần, xụi xuống ở trong lòng hắn, biết mình bị điểm huyệt tê, mặt lập tức đen xuống, có thể thấy được Tô Tiểu Vũ cũng vô lực mà nằm ở trong lòng Tư Thiên Hoán, kinh ngạc đến mức quên cả tức giận, lấy võ công của Tô Tiểu Vũ, còn có thể bị người khác điểm huyệt tê?

 

“Hoàng tẩu mệt mỏi rồi, hoàng huynh.” Tư Thiên Hoán nhè nhẹ vỗ về Tô Tiểu Vũ đã vô lực trong lòng , nhàn nhạt cười, đưa một ánh mắt về chỗ Tư Thiên Hoàng.

 

Tư Thiên Hoàng nhíu mày, ôm lấy Khúc Ngâm hướng về chiếc nhuyễn tháp bên trong Ngự thư phòng.

 

Tư Thiên Tranh cúi đầu nhìn Tư Thiên Bắc bên cạnh, đã sớm trợn mắt há mồm, nàng cảm thấy  Bạch Thuật thật sự là người đàn ông tốt nhất trên thế gian này, hắn không bao giờ điểm huyệt tê của nàng.

 

“Hoàng huynh, hoàng tỷ, chúng ta trở về phủ.” Tư Thiên Hoán cười sáng lạn một tiếng, đợi hai người gật đầu, bước chân ung dung đem trong nữ nhân trong ngực đã nhắm mắt mang đi.

 

“Bắc Bắc, ngươi cảm thấy Tiểu Vũ có thể hay không quá mức yên tĩnh rồi hả ?” Trong đàu Tư Thiên Tranh hiện lên vẻ mặt lạnh nhạt của Tô Tiểu Vũ, cảm nhận được nàng không có một chút kinh sợ nào.

 

Tư Thiên Bắc gật đầu, ánh mắt sáng lên, cười xấu xa , “Tỷ, chúng ta đi theo xem một chút.” Minh Vương phủ cũng rất lâu hắn không đến rồi, đi xem một chút cũng không tồi.

 

“Tại sao có thể lấy Tiểu Hoán ra để chê cười?” Tư Thiên Tranh không đồng ý quở trách, lặng lẽ hướng bên phía Tư Thiên Hoàng nhìn một chút, thấy một chút động tĩnh nhỏ cũng không có, từ từ mở miệng, vỗ một cái tát vào lưng Tư Thiên Bắc “Thi triển khinh công mang ta đi!”

 

Tư Thiên Bắc khóe miệng giật giật, không hề dịu dàng túm lấy Tư Thiên Tranh lao về phía không trung.

Bạch Thuật mấy ngày nay một mực ở tại Bạch phủ đã tích góp được vô số sách, mới vừa xem xong, liền đi tới hoàng cung, bỗng thấy một thân ảnh màu vàng quen thuộc từ không trung lướt qua, giật mình kinh ngạc, lắc mình đuổi theo, nhưng càng đuổi càng nghi ngờ, bọn họ đi Minh Vương phủ làm gì?

Khi cả ba người lần lượt kéo đến Minh Vương phủ, thấy tất cả người của Minh Vương phủ đều đứng sau rừng hoa lê, liều lĩnh mạo hiểm nhìn vào bên trong,trong rừng lê, cánh hoa trắng như tuyết bay tán loạn, thẳng lên giữa không trung, hơn nữa vẫn  không có ý định ngừng.

 

“Chuyện gì xảy ra?” Bạch Thuật đi tới trước mặt Nhạc Thành, cau mày hỏi, Minh vương phủ mặc dù quản không nghiêm, nhưng những người này đều là binh lính được huấn luyện nghiêm chỉnh, làm sao sẽ xuất hiện loại tình huống không có kỉ luật như vậy.

 

“Vương Gia cùng Vương Phi đánh nhau.” Nhạc Thành nói, gương mặt già nua nhăn thành một đoàn, hiển nhiên là sốt ruột, hắn không phải giống những binh lính kia, đối với võ công hắn  không có khát vọng gì, cái hắn lo lắng là Vương Gia cùng Vương Phi còn chưa đám hỏi liền tan vỡ tình cảm.

 

Vợ chồng nhà người ta gây gổ, đều là đập bình ném bát, nhưng Vương Gia cùng Vương Phi giận dỗi, liền đánh cho ngươi chết ta sống, đem rừng lê Vương Phi yêu thích nhất cũng phá hủy hết.

 

Bạch Thuật nhíu mày, đi tới sau lưng Tư Thiên Tranh, hỏi, “Tranh nhi, chuyện gì xảy ra?”

 

Tư Thiên Tranh liều lĩnh nhìn vào bên trong, đem hết chuyện ở ngự thư phòng nói cho Bạch Thuật, Bạch Thuật nghe xong, trong bụng liền sáng tỏ, ngược lại  không còn lo lắng nữa, Bạch Lê này chọc tới cô nương nhà người ta, đáng bị ăn đòn.

 

Trong lồng ngực Tư Thiên Bắc thổn thức không thôi, hắn có chết cũng không lập Vương Phi, cái sự tình này quá kinh khủng rồi,  hắn cũng không phải là Tiểu Hoán, người như Tô Tiểu Vũ, mấy chiêu là có thể đem hắn đánh ngã, nhưng hắn cũng không nghĩ tới rằng, Tô Tiểu Vũ sao có thể đem ra so sánh với các cô nương khác được.

 

Trong rừng lê,cặp mắt Tô Tiểu Vũ đỏ như máu, cùng Tư Thiên Hoán loạn thành một đoàn, chỉ là động tác của hai người,  một người là tác phong nhanh nhẹn, tư thái ưu nhã, uốn lượn tựa rồng bay, một người là dịu dàng như liễu, phong thái xuất trần, vùn vụt như nhạn múa, làm cho hoa lê tan nát bay đầy trời.

 

“Hoán, ngươi có biết hay không, luyện bí quyết Huyết Đồng đến chương thứ 9 rất nhanh là có thể đem huyệt vị chuyển đi chỗ khác hay không ?” Tô Tiểu Vũ một chưởng bổ đôi thân cây, làm cho hoa lê chấn động rơi đầy trời, giọng nói mang vẻ cắn răng nghiến lợi, huyệt đạo, hắn lại dám điểm huyệt đạo của nàng! Nàng vừa nãy bất động không phải là vì bị điểm huyệt, mà là đang rất ấm ức, tránh cho việc đánh nhau ở trong cung.

 

“Vũ Nhi ngoan, ta đồng ý với ngươi về sau tuyệt đối không dám điểm huyệt của ngươi nữa.” Tư Thiên Hoán trừ bất đắc dĩ chỉ có thể vẫn là bất đắc dĩ, huyệt đạo trước kia hắn cũng điểm qua,cũng không thấy phản ứng lớn như thế này, sớm biết nàng sẽ nổi giận như vậy, hắn sẽ không ra hạ sách này.

 

“Ta ngoan ngoãn ngươi liền khi dễ ta, ngoan cái gì mà ngoan!” Tô Tiểu Vũ đáy mắt lóe sáng, đã đánh trả là phải cố chấp, tùy tiện đáng trả một chút cũng không sao, Tư Thiên Hoán cũng hiểu rõ nguồn sức mạnh  này, mới dung túng cho nàng sử dụng sức mạnh Huyết Đồng.

 

Tư Thiên Hoán chau mày lại, sâu kín thở dài, một chút chiêu trò này, không cần thiết phải nhiều lời nữa, chỉ hy vọng vật nhỏ có thể nhanh một chút hết giận.

 

“Ta không thích người khác, ngươi không có việc gì đi ăn dấm lung tung, Khúc Ngâm cùng ta tựa như ngươi cùng Bạch Thuật, là bằng hữu cũng là người thân, ngươi không để ta thấy nàng, thì ít nhất cũng đừng hồ nháo!” Tô Tiểu Vũ uất ức mím môi, trong mắt hiện lên vẻ hung ác, “Bùm” một chưởng,  cây cối xung quanh đổ rạp hết xuống mặt đất.

 

Tư Thiên Hoán đau lòng không thôi, tự trách và đau lòng cùng nhau xông lên đầu, muốn xông tới ôm lấy nàng, nhưng cơn thịnh nộ của nàng lại dùng sức mạnh Huyết Đồng để bao bọc lấy mình chặt chẽ, hắn không thể dễ dàng qua đó được.

“Về sau nếu ngươi không cho ta gặp Khúc Ngâm, ta liền cho ngươi không gặp được Bạch Thuật!” Tô Tiểu Vũ càng nghĩ càng giận, giọng nói càng lên cao

 

“Được được, ta đồng ý với ngươi.” Tư Thiên Hoán gân xanh dưới da đầu đều giật giật, nhưng vẫn tốt quá rồi, hắn cùng Bạch Thuật không có quan hệ gì cả!

 

Ở bên ngoài rừng lê mọi người nghe thấy vậy, ánh mắt cùng nhau nhìn về phía Bạch Thuật, ở trong đó có mập mờ không rõ, rất rõ ràng.

 

Sắc mặt Bạch Thuật từ từ biến thành đen, lạnh lùng lướt nhìn mọi người, trong lòng đối với Tô Tiểu Vũ hận nghiến răng nghiến lợi, có thể ăn lung tung,nhưng lời nói nhất định không thể nói lung tung, Tô cô nương thân mến!

 

“Ngươi thả ta ở nhà một mình ba ngày, ta nhớ ngươi cho nên mới đi tìm ngươi, nhưng ngươi thế nhưng lại dám điểm huyệt của ta!” Tô Tiểu Vũ đem nỗi uất ức nói ra một hơi, giấu ở trong lòng mấy ngày nay nay đã bộc phát rồi.

 

Tây Vân ở phía bên ngoài khổ não cúi đầu, nàng ở bên cạnh chủ tử ba ngày, nhưng chủ tử lại coi nàng như người tàng hình!

 

“Vũ Nhi là bởi vì nhớ ta nên mới vào cung tìm ta sao?” Tư Thiên Hoán vừa nghe, lòng tràn đầy vui mừng, ngay tiếp đó động tác cũng nhẹ nhàng mấy phần, hắn cho là vật nhỏ tới tìm Khúc Ngâm, sau đó chính mình lại cùng nàng cãi vã, lúc đấy sinh lòng bất mãn, cùng hoàng huynh điểm huyệt đạo của hai người, mang nữ nhân của mình rời đi.

 

“Không phải!” Tô Tiểu Vũ hừ lạnh, có chút chột dạ quay đầu đi, hơi thở cũng hơi rối loạn.

 

Đáy mắt Tư Thiên Hoán bỗng chốc sáng lên, bắt được nàng trong phút chốc nàng lơ là xông tới ôm thật chặt nàng vào trong ngực “Vật nhỏ, ngoan, không tức giận.”

 

Giọng nói rất mềm rất nhẹ, ấm áp giống như gió xuân, làm cho lòng người an tâm, bàn tay ở sau lưng nàng từng phát từng phát  vuốt ve, an ủi nàng hết tức giận.

 

Tô Tiểu Vũ quay người một cái, liền lẳng lặng tựa người vào trong ngực hắn, trong lòng lại một phen bực mình, nghe cái giọng điệu kia của hắn, rõ ràng chính là đang dỗ một đứa bé cáu kỉnh, nhưng cẩn thận mà nghĩ lại, cử chỉ của nàng hình như cũng rất là ngây thơ, cánh rừng bên ngoài nhiều người nhìn vào đây như vậy, mặt mũi của nàng đều ném đi được rồi, đều do hắn!

 

“Vũ nhi, ta sai lầm rồi, tha thứ cho ta.” Tư Thiên Hoán thấy nàng đứng im, nhẹ nhàng nở nụ cười, ôm nàng càng chặt hơn.

 

“Sai chỗ nào?” Giọng nói buồn buồn từ trong lồng ngực nói ra, Tư Thiên Hoán vô tội bĩu môi, “Vũ Nhi cảm thấy ta sai chỗ nào, ta liền nhận sai chỗ đó.”

 

“Tư Thiên Hoán!” Tô Tiểu Vũ chợt ngẩng đầu lên, gương mặt kìm nén bực bội, mắt to trợn tròn, quai hàm cũng có chút phồng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn linh động.

 

Qua loa, hắn là đang đối phó qua loa đối với nàng.

 

Tư Thiên Hoán cúi đầu nở nụ cười, mắt khẽ cong lên, bên trong mắt giống như là có đầy đủ ánh sáng, dịu dàng mê người, cúi người, ở bên môi nàng nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn, thở dài, “Là ta nhỏ mọn rồi.” Hắn độc chiếm quá mạnh mẽ, nhưng nếu vật nhỏ không thích, hắn sẽ cố gắng áp chế.

 

Tô Tiểu Vũ khẽ cắn lấy môi dưới,đôi mắt che dấu trong vẻ mặt, không biết đang nghĩ cái gì, một hồi lâu, cũng ngẩng đầu lên rồi hôn xuống bờ môi của Tư Thiên Hoán, ngập ngừng nói, “Ta quá tùy hứng.” Ánh mắt nghiêng qua nhìn bốn phía thấy rất  bừa bãi, tai có chút đỏ lên, lúc trước trồng những cây lê này, hẳn là không dễ dàng đi.

Tròng mắt Tư Thiên Hoán thoáng qua vui mừng, mặt mày hào hứng, “Vũ Nhi làm gì đều là đúng, không tùy hứng.”

 

Chỉ là mấy cây lê mà thôi, Tư Thiên Hoán hắn còn gánh được, nếu chặt  mấy cây mà có thể làm cho vật nhỏ hết giận, hắn sẽ trồng cả một rừng.

Tô Tiểu Vũ trong mắt xẹt qua tia giảo hoạt,cười đến gian trá vì có mấy phần âm mưu đã thực hiện được, âm thanh cũng thanh thúy đi không ít, nói: ” Đây chính là ngươi nói, ta làm cái gì đều đúng!”

 

Tư Thiên Hoán sững sờ, khẽ nheo mắt lại, khóe môi cong lên đầy nguy hiểm, “Vật nhỏ, ngươi tính toán ta.” Lại thấy nàng coi đó như chuyện đương nhiên mà gật đầu một cái, trong lòng chỉ có bất đắc dĩ.

 

Bạch Thuật thấy bên trong đã lâu không có động tĩnh gì, nghĩ thầm là hai người đã xong, dẫn đầu đoàn người chậm rãi đi vào rừng lê, Tư Thiên Tranh liền vội vàng kéo tay của hắn, đi vào theo, trong ánh mắt kia hiện lên vẻ hưng phấn, Bạch Thuật nhìn thấy mà đau đầu không dứt.

 

“Tất cả giải tán hết đi, cẩn thận Vương Gia tức giận!” Nhạc Thành theo sau vào, không quên tức giận hướng về phía những thị vệ kia nói, mới vừa nãy Vương Gia cùng Vương Phi đang đánh nhau, bọn họ ở lại nhìn coi như xong đi, hiện tại cũng đánh xong, bọn họ còn đứng ở nơi này làm gì.

 

Những thị vệ kia vừa nghe thấy, rối rít rời đi, bọn họ giõi võ,vừa nãy Vương Gia cùng Vương Phi mới vừa đánh một bộ võ mới, cho dù đứng ở địa phương cách nơi hỗn loạn kia rất xa nhưng cũng có thể cảm nhận được sức mạnh cường hãn kia, cũng chỉ có nữ tử mạnh mẽ như Vương Phi mới xứng cùng Vương Gia vĩ đại của bọn họ.

Tô Tiểu Vũ cùng Tư Thiên Hoán một trước một sau đi ra ngoài rừng lê, vừa đúng đụng phải Bạch Thuật đang đi tới, Tư Thiên Tranh, Tư Thiên Bắc cùng Nhạc Thành.

 

“Vương Gia, Vương Phi,hai người không có sao chứ? Nơi này giao lại cho lão nô dọn dẹp là được rồi.” Nhạc Thành quan tâm nói, thấy hai người hòa hảo như lúc ban đầu, nở nụ cười.

 

Tô Tiểu Vũ trong mắt thoáng qua tia lúng túng, hướng Nhạc Thành áy náy cười một tiếng, “Chúng ta không có việc gì, có chuyện thì là chuyện của cánh rừng này, còn phải làm phiền ông thu thập.”

 

Âm thầm bấm vào tay Tư Thiên Hoán, bọn họ gây họa, còn muốn cho lão nhân gia tới thu thập cục diện rối rắm này.

 

“Không phiền toái không phiền toái, Vương Phi không cần phải khách khí như thế, xử lý chuyện của Vương phủ vốn là chức trách của lão nô, chỉ cần Vương Phi cùng Vương Gia có thể hòa hảo, lão nô liền thỏa mãn.” Nhạc Thành cuống quýt nói, trong lòng đối với vị Vương Phi mà Vương Gia yêu quý này hảo cảm tăng lên không ít, thân là Vương Phi, lại bình dị gần gũi, không có một chút dáng vẻ phách lối nào, lại xinh đẹp xuất chúng như thế, võ công có thể cùng Vương Gia đối địch, ánh mắt Vương Gia thật là tốt!

 

“Nhạc bá, chúng ta rất tốt.” Tư Thiên Hoán ôm vai Tô Tiểu Vũ , cười nói, đối với lão nhân gia chăm sóc mình từ bé đến lớn này hắn vẫn luôn rất kính trọng, lão nhân gia vẫn luôn là toàn tâm toàn ý muốn tốt cho mình , cho nên hắn cũng không coi lão là người làm, mà phong làm quản gia.

Nhạc Thành vui mừng gật đầu, hốc mắt cũng hơi đỏ lên, Vương Gia là người mà hắn nhìn lớn lên, thích ăn cái gì, chơi cái gì, mặc cái gì, hắn đều biết được rõ ràng, bây giờ nhìn thấy hắn cưới được Vương Phi ưu tú như vậy, trong lòng rất vui vẻ!

 

“Hoàng tỷ, Nhị Hoàng Huynh, sao các ngươi lại ở đây a.” Tô Tiểu Vũ đột nhiên nhìn thấy sau lưng Bạch Thuật là Tư Thiên Tranh cùng Tư Thiên Bắc, nhíu mày, cười híp mắt hỏi, nghĩ đến xem cuộc vui sao? Chỉ sợ thiên hạ không loạn đây mà.

 

“Khụ khụ, Bạch Thuật có chuyện muốn tìm Tiểu Hoán, ta theo hắn tới.” Tư Thiên Tranh lập tức ôm hông của Bạch Thuật nói, trong mắt trong suốt không chút chột dạ nào.

Bạch Thuật khóe miệng giật giật, tiểu nữ nhân này có cái gì không tốt liền lấy đầu của hắn ra che.

 

Tư Thiên Tranh lấy lòng mình cọ sát vào ngực Bạch Thuật, ngây thơ đáng yêu, Bạch Thuật thấy thế cũng chỉ có thể bất đắc dĩ.

 

“Vậy còn hoàng huynh?” Tô Tiểu Vũ nhếch môi, nhìn về phía Tư Thiên Bắc, thấy ánh mắt hắn né tránh, nụ cười càng sâu.

 

Tư Thiên Bắc hắng giọng một cái, đột nhiên bẻ một nhánh hoa lê, cười vẻ phong lưu,nhìn cành hoa kia đầy mị hoặc, “Hoàng huynh nhìn sổ sách mệt mỏi quá, nghĩ đến nơi này ngắm hoa lê một chút.” Mặc dù bây giờ hoa lê đều nát bét cả rồi.

 

Tô Tiểu Vũ cười nhạo, theo sức lực của Tư Thiên Hoán, lùi về trong ngực của hắn.

 

“Tiểu Vũ chủ tử, Liễu Nguyệt tới.” Tây Vân từ bên ngoài chạy vào, đi theo phía sau là Liễu Nguyệt với phong thái kiều mị, giờ phút này trên mặt của nàng có chút nặng nề.

 

“Chuyện gì?” Tô Tiểu Vũ cau mày, Liễu Nguyệt rất ít khi nghiêm túc như vậy, xem ra đã xảy ra chuyện.

 

Liễu Nguyệt vẫn đang ngắm nhìn chung quanh một vòng, thấy Tô Tiểu Vũ không kiêng dè, mới cau mày nói, “Chủ tử, chúng ta ở thành Phong Tịch lại thấy lão nhân kia, Phong Tịch thành mở đại hội tranh đoạt, nửa tháng sau sẽ cử hành.” Nàng cảm thấy  tất cả rất kỳ quái, lại không nghĩ ra được kì quái ở điểm nào.

 

Tô Tiểu Vũ mím môi, gật đầu, “Hoàng tỷ, cuộc so tài tuyển chọn phi ngày mai sẽ cử hành.”

 

“Được, ta đi chuẩn bị.” Tư Thiên Tranh biết Tô Tiểu Vũ có chuyện cần bàn gấp, lập tức gật đầu, túm lấy Tư Thiên Bắc rời đi.

 

“Tra được tranh đoạt cái gì không?” Tô Tiểu Vũ đột nhiên hỏi.

 

Liễu Nguyệt sững sờ, suy nghĩ một chút, gật đầu, “Hình như là một thanh kiếm, gọi là  Huyết Uyên, nói là thần khí, rất nhiều người biết đều đi Phong Tịch thành.” Lời nói của nàng vừa ra khỏi miệng, liền phát hiện không khí bỗng chốc thay đổi.

 

Tô Tiểu Vũ chậm rãi đi ra khỏi lồng ngực Tư Thiên Hoán, vẻ mặt âm u đi về phía trước   mấy bước, để lại bóng lưng lạnh nhạt cho mọi người, nhưng ở bọn họ không nhìn thấy ở trước người của Tô Tiểu Vũ, sắc mặt và con ngươi bùng lên sát ý nồng đậm, giống như sương mù dầy đặc, che kín tất cả ánh sáng,máu đang vững vàng dao động cũng vì đó mà tăng tốc,tính khát máu tàn nhẫn tỉnh lại, một mặt như tiên, một mặt như ma, hai loại cực đoan, kết hợp vào nhau nhìn mà quỷ dị.

 

Tư Thiên Hoán cùng Bạch Thuật liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau nhìn về phía Tô Tiểu Vũ, trên mặt cũng không có biểu tình gì, Tây Vân, Liễu Nguyệt cùng Nhạc Thành đều lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.

 

“Tiểu Vũ, chúng ta trốn không thoát.” Một đạo giọng nói lành lạnh từ phía sau chậm rãi truyền đến, trên tóc Khúc Ngâm dùng trâm ngọc búi lại, đơn giản mà ưu nhã, một thân áo xanh thanh nhã thoát tục, trên mặt chứa đựng nụ cười nhàn nhạt, phía sau nàng là quân minh Tư Thiên Hoàng, giờ phút này sắc mặt của hắn cũng có chút u ám.

 

“Ngâm Nhi, ngươi nói cái gì trốn không thoát, người nào đang truy bắt các ngươi?” Tư Thiên Hoàng lạnh giọng hỏi, trong lòng có chút lo lắng.

 

Khúc Ngâm quay đầu lại cười với hắn, “Lát nữa ta sẽ nói cho ngươi biết.”

 

“Trốn?” Tô Tiểu Vũ đột nhiên châm chọc cười, lạnh lùng khẽ hừ, vốn là thanh âm trong suốt trong trẻo, lúc này chỉ có nồng nặc khát máu, trừ Tư Thiên Hoán cùng Khúc Ngâm ra, tất cả mọi người đều kinh hãi không thôi.

“Vũ nhi, chúng ta trở về phòng.” Tư Thiên Hoán đột nhiên lên tiếng, nhàn nhạt nhìn đám người Nhạc Thành, Tây Vân, Liễu Nguyệt  một cái, lôi kéo Tô Tiểu Vũ rời đi.

 

Đám người Nhạc Thành biết là có chuyện không thể để lộ ra ngoài, cũng lập tức thối lui ra khỏi rừng lê.

 

Bởi vì lười phải đặt tên, cho nên Tư Thiên Hoán ở Minh vương phủ gọi chỗ thư phòng cùng phòng ngủ là Hoán Vân cung, giờ phút này Tư Thiên Hoán, Tô Tiểu Vũ, Bạch Thuật, Khúc Ngâm cùng Tư Thiên Hoàng lẳng lặng mà ngồi ở bên trong Hoán Vân cung, không khí có chút đè nén.

 

“Hoàng huynh, ngươi một mực đều tò mò,cứ hàng năm một nửa thời gian là ta sẽ đi ra ngoài học nghệ, huynh muốn biết nơi đó, đúng không?” Tư Thiên Hoán nhàn nhạt cười, nhìn về phía Tư Thiên Hoàng, hiện tại hoàng huynh cùng Thánh Cô của Y cốc có dính líu quan hệ, có một số việc hắn  không thể không biết.

 

“Ừ.” Tư Thiên Hoàng gật đầu, mơ hồ đoán được chuyện này cùng thân phận của Ngâm Nhi có quan hệ.

 

“Nơi chúng ta đi, là gia tộc Lê Nguyệt.” Bạch Thuật nhíu mày, thay mặt Tư Thiên Hoán nói, suy nghĩ từ từ bay xa.

 

Các môn phái trong các gia tộc lánh đời đều mong gia tộc mình có người đạt được sức mạnh cường đại,  có mẫy người ẩn dấu để tham gia luyện công, tranh thủ tiến nhập thần giới, rối rít ẩn vào rừng núi, mấy trăm năm qua, gia tộc lánh đời này cùng các môn phái đã hoàn toàn cách biệt và ngăn cách với thế giới bên ngoài, trừ phi cần thiết, nếu không sẽ không rời núi, mà người bên ngoài cũng ít khi biết đến sự tồn tại của họ.

 

Y cốc là môn phái lánh đời, mà gia tộc Lê Nguyệt là gia tộc lánh đời, mặc dù cũng lánh đời mấy trăm năm, nhưng nếu nói Y cốc là lánh đời trong giới quý tộc, thì người của gia tộc Lê Nguyệt là lánh đời trong giới vương giả.

Tổ tiên của gia tộc Lê Nguyệt từng tiên đoán, mấy trăm năm sau, Thánh tử phủ xuống,gia tộc ngày càng thịnh vượng , có người làm chủ.

 

Tư Thiên Hoán lúc mới sinh ra,ánh nắng trên bầu trời sáng chói, kèm theo rồng bay, thật giống với lời tiên đoán, tuy chỉ trong nháy mắt, nhưng làm cho người của bộ tộc chú ý tới, đại trưởng lão của gia tộc Lê Nguyệt rời núi, ẩn thân trong hoàng cung, thời khắc chú ý tới những tình huống của Thánh Tử, rốt cuộc khi Tư Thiên Hoán hôn mê bất tỉnh lúc năm tuổi, mang theo Bạch Thuật xuất hiện ở trước mặt hắn, Bạch Thuật là người bảo hộ bên cạnh Tư Thiên Hoán, cho nên cũng cùng cái thời điểm đó, lập lời tuyên thệ, suốt đời đi theo, tuyệt không phản bội.

 

Đại Trưởng Lão đem Tư Thiên Hoán mang về gia tộc Lê Nguyệt, chủ nhân của gia tộc Lê Nguyệt ban cho hắn họ Bạch, tên Lê, lập hắn lên làm thiếu chủ, vốn muốn đem hắn ở lại gia tộc, cách xa bên ngoài, nhưng Tư Thiên Hoán trong lòng còn có hoàng hậu, kiên quyết không đồng ý, chủ nhân lúc này mới thỏa hiệp, để cho hắn giữ bí mật, vả lại hàng năm có một nửa thời gian là ở lại trong gia tộc luyện công.

 

Nếu người khác đụng phải chuyện tốt như thế, sợ rằng phải thắp nhang thơm cầu nguyện lạy tổ tông, nhưng kì lạ là Bạch Lê cùng Bạch Thuật đều là không phục những người dạy bảo bọn hắn, gia chủ của gia tộc Lê Nguyệt theo hai người từ sáng đến đêm, hai tên thiếu niên này võ công của chúng càng ngày càng mạnh, lộ ra thiên phú cũng càng ngày càng cao, những người đó nhìn thấy hai người bọn họ như vậy càng lộ vẻ hưng phấn, nhưng hai người lại cảm thấy càng ngày càng ghê tởm, càng ngày càng không cách nào nhịn được, rốt cuộc vào mấy năm trước, hai người vận dụng chiến thuật của gia tộc Lê Nguyệt, nhưng bởi vì lực lượng không đủ, chỉ mất đi một phần trí nhớ của họ, mặc dù thân thể gặp phải sự phản công thật lớn, nhưng rốt cuộc bọn hắn cũng thoát khỏi chỗ đó.

 

Hai người trở lại kinh thành, tiếp nhận lấy Bạch gia, Tư Thiên Hoán tiếp tục làm một hoàng tử nhàn hạ, Bạch Thuật lại coi trọng Tư Thiên Tranh, khai triển mãnh liệt để tấn công.

 

Lời của Bạch Thuật từ từ truyền ra, trong Thiên Vân cung lúc này ngay cả một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy được.

“Tiểu Vũ, xem ra chúng ta tương đối thảm.” Khúc Ngâm sau khi nghe xong, trong mắt có nhàn nhạt thưởng thức,người của gia tộc Lê Nguyệt có địa vị tôn quý xếp thứ hai, vẫn như cũ kiên trì với bản thân, không vì ích lợi hấp dẫn, cách xa cái địa phương mà người khác tha thiết ước muốn, nàng ngược lại bội phục tâm tính của hai người này, bọn hắn chủ động, nàng và Tiểu Vũ vẫn là bị động nhiều hơn.

 

“Ngâm Nhi cũng là người của môn phái lánh đời của sao?” Tư Thiên Hoàng biết tất cả, có chút tự hào, đệ đệ của hắn, quả thật có cá tính, nếu Tiểu Hoán cùng Bạch Thuật đều là người của gia tộc lánh đời, chắc hẳn Ngâm Nhi cũng vậy.

 

Khúc Ngâm gật đầu, trong mắt đều là giễu cợt, “Ta là Thánh Cô của Y cốc.”

 

Tư Thiên Hoàng cảm thấy được trong lòng Khúc Ngâm khổ sở, nhíu nhíu mày, Thánh Cô nghe thì có vẻ tôn quý, nhưng cũng khổ sở rất nhiều.

“Hoán, các ngươi biết được bao nhiêu?” Tô Tiểu Vũ vẫn từ từ nhấp môi uống trà , vẻ mặt không hiểu, đột nhiên ngước mắt lên nhìn Tư Thiên Hoán, hỏi.

 

“Lúc chúng ta rời khỏi gia tộc Lê Nguyệt có ở lại Y cốc lúc đang đại loạn, cho nên tình hình ở đấy cũng biết được chút ít.” Tư Thiên Hoán suy nghĩ một chút, nói: ” Y cốc từng xuất hiện một  Hồng Y thiếu niên có tài và xinh đẹp, người khác đều kêu hắn là Vũ thiếu, Vũ thiếu cùng Thánh Cô của Y cốc tư định chung thân,sau  bị người phát hiện, muốn đem hai người thiêu sống, nhưng ở  ngày hành hình, Vũ thiếu cùng Thánh Cô xảy ra một cuộc đại chiến với những người khác, hai người mặc dù cũng bị thương nặng, nhưng vẫn mở được đường chạy thoát, ra khỏi Y cốc, mà Y cốc có mười trưởng lão thì chết mất năm.”

 

“Vậy ngươi có cảm thấy là tin đồn này có cái gì đó không thích hợp hay không?” Tô Tiểu Vũ lười biếng hạ mí mắt, cười có chút quỷ dị.

 

Tư Thiên Hoán nhàn nhạt nhìn nàng một cái, cũng cười cười, nói: “Chuyện này xảy ra, lão cốc chủ từ đầu đến cuối đều không lộ mặt.”Tất cả đều là do các  vị trưởng lão xử lí, lão cốc chủ, sư phó của Vũ nhi không một lần ra mặt.

 

“Thật thông minh a.” Tô Tiểu Vũ đột nhiên hai mắt nhắm nghiền, cúi đầu nở nụ cười, chỉ là tiếng cười kia từ từ mà trở nên mê ly quỷ dị, mê hoặc lòng người, đến cuối cùng chỉ còn lại nồng nặc khát máu, mắt không trợn, nhưng lại không che dấu sát ý bên trong, trên bộ mặt tuyệt mĩ hiện lên một chút ma tính.

Tư Thiên Hoán cau mày,tâm như bị ai nhéo , dứt khoát đưa tay bế nàng vào trong ngực, khớp xương bàn tay rõ ràng ở trên lưng nàng nhẹ nhàng vuốt, trấn an cảm xúc của nàng..

 

“Ban đầu mẫu thân bị bắt đi, ta như người mất hồn đi ở trên đường, trong lòng chỉ muốn thế nào để cho mình trở nên mạnh mẽ, đem mẫu thân cứu trở về, sau đó ta gặp sư phụ của ta Ly Vân, hắn dẫn ta trở về Y cốc cùng hắn bế quan luyện võ công, người của Y cốc chỉ biết lão cốc chủ thu nhận một đồ đệ, nhưng không ai gặp qua ta, cho đến khi ba năm sau ta học võ thành công, hắn mới dẫn ta ra khỏi sơn động, sau đó chiêu cáo mọi người, ta sẽ là người kế nhiệm vị trí cốc chủ.” Tô Tiểu Vũ mở mắt, bên trong bịt kín một tầng sương mù mỏng manh, mê ly mờ ảo, có một tia bi thương thoáng qua, “Sư phụ đối với ta rất tốt, nhưng cuối cùng hắn đã chết, là bởi vì ta.”

 

Tư Thiên Hoán cảm thấy thân thể của nàng đang khẽ run, híp mắt nhìn Khúc Ngâm một cái, sau đó để cho đầu nàng chôn ở trong lồng ngực mình, lấy tay khẽ vuốt tóc nàng.

Bạch Thuật thấy vậy, ánh mắt khẽ thay đổi, người của gia tộc Lê Nguyệt có bí kíp trấn an lòng người, nhưng mỗi lần sử dụng cũng sẽ hao phí rất nhiều thể lực của mình, vì vậy cơ hồ không có người nguyện ý vì người khác sử dụng, chỉ là nhìn thủ pháp của Bạch Lê, hình như là đang dùng.

 

Khúc Ngâm đón nhận ánh mắt của Tư Thiên Hoán, gật đầu một cái, tiếp lời nói, “Người của Y cốc mang danh là không màng danh lợi, nhưng cũng vẫn tranh quyền đoạt lợi, Tiểu Vũ bởi vì học xong bí quyết Huyết Đồng, trở thành đệ nhất ở Y cốc, lão được lão cốc chủ tín nhiệm, vì vậy rất nhiều người đỏ mắt, những trưởng lão cùng các đệ tử khác nhiều lần muốn giệt trừ Tiểu Vũ , nhưng Tiểu Vũ võ công cường đại, bọn họ một chọi một căn bản không thể thắng được, cho nên liền liên thủ, phái một lực lượng lớn đuổi giết Tiểu Vũ, Tiểu Vũ tránh né bọn họ đuổi giết, trong lúc vô tình xông vào Thánh Địa, ta hàng năm đều ở bên trong, đem trọng thương của Tiểu Vũ chữa khỏi, sau đó nàng liền ở lại cùng ta nửa năm.

“Lúc lão cốc chủ biết chuyện, tức giận vô cùng, muốn đem tất cả mọi người tham gia lần này trừng trị nghiêm khắc, những người đó phát rồ, thế nhưng liên thủ đem lão Cốc chủ sát hại, đem thi thể của hắn vứt tới nơi hoang dã, cho Đại Trưởng Lão dịch dung thành lão Cốc chủ, lo liệu mọi việc của Y cốc.” Nghĩ tới sự kiện này, hốc mắt Khúc Ngâm hơi đỏ lên, Thánh Cô là người tồn tại cho sự tinh khiết nhất của Y cốc, nàng tồn tại để giúp Y cốc cầu phúc, tất cả cơm áo đều do lão Cốc chủ đưa tới, cho nên nàng rất yêu thích lão đầu hòa ái này “Thánh địa bên ngoài do tổ tiên  của Y cốc thiết kế trận pháp , trừ Cốc chủ cùng Thánh Cô các lần đảm nhiệm, nếu không thì không có ai biết được đường vào, Tiểu Vũ có thể xông tới, cũng chỉ có thể nói là duyên phận, trong vòng nửa năm, ta dạy Tiểu Vũ học y và học độc thuật, nửa năm sau nàng học thành, sợ lão Cốc chủ lo lắng, muốn mang ta rời khỏi, ta sớm đã mệt mỏi tại nơi này, liền dẫn nàng đi ra khỏi Thánh Địa, ai có thể nghĩ, không quá nửa năm, bên ngoài đã xảy ra chuyện  biến hóa long trời lở đất như vậy.”

 

“Ta cùng với Tiểu Vũ vừa ra khỏi Thánh Địa, liền nghe thấy tin tức, Cốc chủ bởi vì Tiểu Vũ vào thánh địa mà tức giận, hạ lệnh đuổi giết nàng, Tiểu Vũ không tin, cho nên  muốn đi tìm Cốc chủ để hỏi cho rõ.” Khúc Ngâm mấp máy đôi môi khô khốc, uống nước Tư Thiên Hoán đưa tới bên miệng, đối với hắn nhàn nhạt cười, tiếp tục nói, “Khi đó võ công của ta không tồi, cho nên bọn họ căn bản không bắt được ta, có một lần,lúc Tiểu Vũ đi tìm thức ăn, ta bị năm vị trưởng lão vây quanh, ta đánh không lại bọn hắn, cho nên bị bắt ném vào hang độc, Tiểu Vũ trở lại không tìm được ta, thế nhưng tự chui đầu vào lưới, bọn họ đem Tiểu Vũ bắt lại, cũng ném vào hang độc, lúc này mới đem ta cứu đi ra ngoài, độc của ta cũng là khi đó bị phong bế .”

 

Khúc Ngâm tiến lên thấy ánh mắt đau lòng của Tư Thiên Hoàng, ôn nhu cười , cứu hắn là sự lựa chọn của nàng, hắn không nên tự trách, Hoàng đã sớm muốn hỏi nàng, nhưng bởi vì tôn trọng nàng, cho nên vẫn không có hỏi, hôm nay nàng liền đem tất cả nói cho hắn biết.

 

“Khi đó Tiểu Vũ luyện Huyết Đồng đến chương thứ bao nhiêu?” Bạch Thuật đột nhiên lên tiếng, Khúc Ngâm không biết hắn tại sao lại hỏi như thế, nghi ngờ nói, “Tiểu Vũ ở trong sơn động cùng lão cốc chủ luyện đến chương thứ 7, có gì không đúng sao?”

 

“Chương 7?” Bạch Thuật kinh ngạc, “Chương 7 có thể giết chết năm trưởng lão?” Theo hắn biết,bí quyết Huyết Đồng càng lên cao, lại càng phi việt, cũng càng khó luyện thành, những trưởng lão kia mặc dù không luyện, nhưng bọn hắn võ công cũng rất cường đại, chỉ bằng sức mạnh của chương 7, không thể nào địch nổi bọn chúng, trừ phi, nàng luyện đến Chương 8.

 

“Vũ nhi!”

 

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!