Chương 51: Lại lần nữa bất thường.

0

Edit: Lãnh Diễm Tuyền.

CHƯƠNG 51: Lại lần nữa bất thường.

“Vũ nhi, ngươi định làm gì?” Tư Thiên Hoán ngưng toàn bộ nội lực trong thân thể, huy động lực lượng dưới mặt đất, đột nhiên thấy một phân ảnh màu đỏ hướng phía mình đi tới, biến sắc, kim quang dưới đáy mắt yếu đi vài phần, nhưng cũng không dám tùy tiện thu lại lực, chỉ có thể lo lắng hô to.

Bạch Thuật cũng chú ý đến sắc mặt Tô Tiểu Vũ đang bình thản chậm rãi đi đến chỗ này, toàn thân lập tức cả kinh tuôn ra mồ hôi lạnh, nhưng trong lòng cảm thấy được ý thức của nàng hình như có điều không đúng.

Đối với tiếng la hét của Tư Thiên Hoán, Tô Tiểu Vũ hình như không nghe thấy, vẫn không dừng bước, bất tri bất giác đã đi tới chỗ Tư Thiên Hoán, trong không trung có hai nguồn lực đối kháng, vốn nàng nên bị tan nát da thịt, nhưng nàng ngay cả một cọng tóc đều không rụng, xung quanh toàn thân tỏa ra sự bi thương nồng đậm.

“Bạch Lê, nàng không có việc gì chứ?” Đôi mắt của Bạch Thuật trừng lớn đến không thể lớn hơn, cái chỗ nàng đang đứng kia, cho dù là hắn, chắc cũng chỉ chống đỡ được một lát, rồi cuối cùng cũng sẽ bị nguồn sức mạnh kia cắn nát, nhưng Tô Tiểu Vũ này thế nào lại không bị hao tổn gì, nhiều nhất thì con ngươi của nàng chỉ bị chuyển sang màu máu.

Tư Thiên Hoán thấy vậy, ánh mắt chìm xuống,  lúc này chỉ sợ độc thủy đã phát tác, Vũ nhi thấy hắn đang đối địch, nóng vội đến cực điểm, nhưng lại bị nguồn sức mạnh kia khống chế…

“Bạch Thuật, thu tay lại.” Tư Thiên Hoán nhanh chóng lên tiếng, quay đầu lại liếc Bạch Thuật một cái, thấy hắn thu tay lại như chính lời mình nói, mím môi, chính mình cũng thu lại toàn bộ sức mạnh, chậm rãi dừng xuống bên cạnh Bạch Thuật, lo lắng nhìn về phía Tô Tiểu Vũ, mặc dù sức mạnh này đối với nàng không thương tổn gì, nhưng hắn vẫn không nhịn được lo lắng cho nàng.

“Lần này chết chắc rồi.” Bạch Thuật vẻ mặt cầu xin, tránh ở phía sau Tư Thiên Hoán, hắn bị ma quỷ ám mới đi nghe lời của hắn (Tư Thiên Hoán),  bất quá nếu hắn nhìn thấy chuyện phát sinh kế tiếp, sẽ không bao giờ… hối hận vì không nghe lời nữa.

Ngay lúc đó, bốn phía phóng lực hướng thẳng ba người đánh tới, quanh thân Tô Tiểu Vũ thân khí đột nhiên tăng vọt, hai tay bỗng nhiên giơ nên cao, thân hình nghiêng về một bên, chấp tay hành lễ, hóa thành một cái tay đâm, hướng về phía nguồn lực vừa đến.

Không biết sức mạnh này hỗn loạn như nào,  chỉ biết rằng, Tô Tiểu Vũ vận lưc đem trận pháp kia bổ ra , sau đó hai tay vỗ sang hai hướng, mặt đất rung động, nguồn sức mạnh kia dễ dàng bị hóa giải, đất đai một mảnh hỗn loạn, cây và hoa đều nị nghiền nát, trên mặt đất bị tàn phá không còn hình thù gì, nguồn sức mạnh đối kháng kia dừng lại, im bặt.

Từ lúc đó đến giờ, sắc mặt Tô Tiểu Vũ chưa tốt lên một chút nào, hoặc là nói, vẫn đờ đẫn như thế, cảm nhận được bốn phía không còn uy hiếp, hồng quang trong mắt lập tức biến mất, ngã về phía sau.

Tư Thiên Hoán tựa hồ đã đoán trước được, lập tức lắc mình đỡ nàng ở phía trước, quả nhiên thấy sắc mặt nàng tái nhợt, hít sâu một hơi, đau lòng hôn lên cái trán của nàng, hắn nghĩ đến nếu không ở trước mặt nàng bị thương là có thể tinh lực trong cơ thể nàng không tỉnh dậy được, nhưng không ngờ chỉ cần hắn giao đấu là có thể làm thức tỉnh sức mạnh trong cơ thể nàng như vậy, vật nhỏ của hắn…

“Bạch Lê, chuyện này rốt cuộc là sao vậy? Sức mạnh trong nàng căn bản không phải là sức mạnh của một người bình thường.” Bạch Thuật từ đầu không dám nghĩ tới, nhưng cũng nhanh tiếp nhận điều đó, lập tức tiến lên hỏi, thấy Tô Tiểu Vũ ngất xỉu ở trong lòng Tư Thiên Hoán, lông mày càng nhăn lại, sức mạnh này của nàng đâu chỉ là luyện võ công thần bí nào đó…

“Nàng không phải là người bình thường cái gì chứ? Lúc đi tìm cây tuyết triết, chúng ta có đi qua một con sông có độc, hai người chúng ta đều mất hết nội lực, ta cõng nàng qua sông, kết quả là bị một đàn cá cắn quanh thân mình, Vũ Nhi rất thương tâm, sau đó…” Tư Thiên Hoán lạnh lùng liếc hắn một cái, trong mắt lộ vẻ đau lòng.

“Sau đó nàng cũng biến thành như vậy?” Bạch thuật ngồi xuống mặt đất, kinh ngạc nói tiếp: “Có phải hay không nếu ngươi gặp nguy hiểm thì nàng sẽ biến thành như vậy?”

Tư Thiên Hoán gật nhẹ đầu, nhẹ nhàng mà vỗ về khuôn mặt của nàng: “Sức mạnh này là của nàng, nhưng nàng không thể khống chế được nó, mỗi lần như vậy, nàng đều hôn mê bất tỉnh, sau khi tỉnh lại, cái gì cũng không nhớ.”

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói ra.” Bạch Thuật gật đầu, hắn đối với Tô Tiểu Vũ càng thấy tò mò, vẫn nghĩ đến nàng học y nên biết một chút bí mật, kết quả, còn lớn hơn như những gì bọn họ nghĩ.

“Đi thôi.” Tư Thiên Hoán ôm nàng đứng dậy, vật nhỏ của hắn đều đem sự tình ở đây giải quyết hết, sức mạnh của hắn trên cơ bản là vô dụng, sắc mặt cũng chưa tốt hơn một chút nào.

Bạch Thuật vỗ vỗ mông đứng dậy, đi theo: “Bạch Lê, ngươi định đi đâu vậy?” Đây không phải là đường đi ra phía cửa chính.

“Nếu không phải vì tại Mặc Thiên, Vũ Nhi của ta cũng sẽ không ra nông nỗi như vậy.” Tư Thiên Hoán buông mi mắt xuống, con ngươi tràn ngập sát khí, hắn đã thật lâu không nảy sinh ra dục vọng muốn giết người như vậy rồi.

Bạch Thuật nhíu mi, hắn đã thật lâu không gặp  Tư Thiên Hoán mất khống chế như vậy rồi, đến Mặc gia thật sự không hay ho gì: “Đi thôi.”

“Đi ra, tìm cho được Mặc Thiên.” Tư Thiên Hoán lạnh lùng nhìn về phía ống tay áo của Tô Tiểu Vũ, Tiểu Bạch chậm rì rì đi ra, co rúm người lại gật đầu lia lịa, nhảy xuống dưới đất, tìm một phương hướng bò đi, nhìn qua rất chậm, nhưng cái tốc độ quỷ dị kia lại rất nhanh.

“Như thế nào lại là khối thịt cầu này?” Trong mắt Bạch Thuật đều là ngạc nhiên, hôm nay điều kinh hỉ cũng nhiều quá đi, thấy được một con thần thú, hắn cũng không để lộ linh khí trên người con thân fthus này, tên tiểu tử thối Bạch Lê này không phải chỉ là đi tìm cây tuyết triết  thôi sao,như thế nào mà còn cầm về đồ vật này, vật nọ.

Tiểu Bạch quay đầu hướng Bạch Thuật nhe răng trợn mắt một phen, không thấy có lực sát thương, nghẹn khuất khụt khịt cái mũi, tiếp tục hướng về phía trước, nó là thần thú, không phải là khối thịt cầu.

Vừa ra khỏi, đầu óc Tiểu Bạch không ngừng xoay chuyển, lúc vừa nãy Tiểu Vũ phát huy sức mạnh, nó tránh ở trong ống tay Tiểu Vũ, cảm nhận được rõ ràng trên người nàng nồng đậm bi thương, mà nguồn sức mạnh kia của nàng nó cảm thấy thực quen thuộc, rốt cuộc là tại sao?

Càng nghĩ, cái mũi nó càng giật giật, đôi chân nhỏ nhất thời lùi trở lại trong lồng ngực Tô Tiểu Vũ, hướng tới bên Thiển Bạch bĩu môi.

“Thần thú ngươi dám làm chó con sao?” Bạch Thuật rất quá đáng cảm thán.

Tiểu Bạch vừa nghe thấy, đôi mắt bé như hạt đậu khẽ lật, thiếu chút nữa là ngất xỉu, dù gì nó cũng chỉ không tập trung chút xíu thế nhưng bị Tư Thiên Hoán bắt làm chó con, rất muốn biểu đạt bất mãn nhưng lại bị hàn băng giá lạnh trong đôi mắt của Tư Thiên Hoán bắn tới sợ tới mức rụt trở lại.

Trong thư phòng, Mặc Thiên đang nằm hấp hối, hắn không nghĩ tới Minh Vương lại có sức mạnh ăn thấu cả trận địa như thế, càng không nghĩ tới hắn ngay cả một tia tránh né đều không có, trực tiếp trúng một chưởng, lúc hắn bị đem về thư phòng cũng đã bị mất đi toàn bộ võ công, trước mắt từng thứ một biến thành màu đen, hắn hối hận, hắn không nên nảy lên cái ý niệm này, không nên không nhận ra Minh Vương có đôi mắt màu hổ phách kia…

Đang lúc Mặc Thiên toàn thân đau nhức, hối hận không thôi, đột nhiên thấy cửa thư phòng bị đánh tung, ba người giờ phút này đang bị bao vây trong trận thế, nhưng lại xuất hiện rõ mồn một trước mắt hắn, đôi mắt hắn trợn to, làm sao có thể, làm sao bọn họ có thể còn sống!

“Bổn vương đã nói, người như ngươi mà muốn giết chết bản vương, không xứng.” Âm thanh lạnh băng như địa ngục truyền đến, xuyên thấu màng tai Mặc Thiên, đánh thẳng vào đáy lòng hắn, làm cho sâu trong tận linh hồn hắn run rẩy không ngừng.

Tư Thiên Hoán một thân lãnh khí, lạnh lùng nhìn Mặc Thiên, tiếp tục nói: “Ngươi không phải là muốn chiếc hộp kia sao?”

Còn không chờ hắn trả lời, Bạch Thuật đã tự giác lục tung thư phòng hắn, tìm thấy chiếc hộp kia, mang đến trước mặt Tư Thiên Hoán: “Mở ra sao?”

“Ừ.” Tư Thiên Hoán chớp mắt một cái, đến bên cái ghế tựa ngồi xuống.

Mặc Thiên khiếp sợ nhìn Bạch Thuật động tác nhanh nhẹn đem trận pháp trong chiếc hộp dỡ bỏ, sau đó  mở hộp ra, bên trong lúc đầu trào ra một chút linh khí, còn lại bên trong rỗng tuếch.

“Ngươi, các ngươi tới nơi này rốt cuộc là có mục đích gì?” Mặc Thiên há to mồm thở hổn hển, hai mắt đỏ sậm, hắn đã phải hao hết tâm tư để cởi bỏ được thế trận của chiếc hộp, nhưng trong đó lại trống không, còn trận pháp kia, thế nhưng lại dễ dàng bị Bạch Thuật phá bỏ như vậy, hết thảy, đây chỉ là một âm mưu, chiếc hộp này chỉ sợ bọn họ đã tìm thấy, rốt cuộc mục đích của bọn họ đến đây là gì?

“Mặc Gia bọn ngươi, cây cỏ tuyết triết.” Tư Thiên Hoán cười lạnh, trong mắt lộ vẻ trào phúng.

Mặc Thiên đột nhiên biến sắc, khó thở phun ra một ngụm máu, nguyên lai, nguyên lai bọn họ đến chỉ vì tuyết triết, cái gì mà hộp, cái gì mà Bạch Vũ, ngay từ đầu chính là một âm mưu.

Tư Thiên Hoán tựa hồ như thiên hạ chưa loạn, đem Tiểu Bạch nâng lên: “Mặc Thiên, ngươi có nhận ra thứ này không?”

Mặc Thiên theo tầm mắt nhìn về phía quả cầu trắng kia, tiếp tục lại phun ra một búng máu, sắc mặt đã tái nhợt đến tận cùng, đây là thánh thú, Mặc Gia hắn nhiều đời nay là bảo hộ của thánh thú!

“Vốn muốn cướp đoạt cây tuyết triết cỏ của ngươi,  bổn vương trong lòng mang áy náy, nghĩ sau này đen chiếc hộp này lưu lại cho ngươi, ở trong đó có cất giữ trân bảo, nhưng ngươi lại lòng tham không đáy, muốn giết hại nhiều tính mạng như vậy…” Khóe môi Tư Thiên Hoán gợi lên một chút ý cười châm biếm.

Nếu không phải hắn lòng tham không đáy, Minh Vương cũng sẽ không làm như vậy, Mặc Gia danh giá là như vậy đấy, nhưng hết thảy, đều hủy ở trên tay hắn, hủy ở trên tay hắn.”

Mặc Thiên biết hết thảy lỗi đều do lòng tham không đáy của hắn, rốt cuộc chịu không nổi, cảm thấy tâm trạng đều nứt ra, hơn nữa bản thân lại đang bị trọng thương trầm trọng, cuối cùng phun ra một ngụm máu, ngã xuống mặt đất, không còn hơi thở.

Bạch Thuật sợ run cả người, Bạch Lê chắc từ lâu đã muốn ăn tươi nuốt sống hắn mất rồi.

Mặc Vân Vũ bị Mặc Thiên điểm huyệt nói, hiện tại mới cởi bỏ được, nàng chạy tới rừng đào, bị một mãnh hộn độn trước mắt làm cho sợ hãi, lại vội vàng chạy tới thư phòng, đập vào mắt là cảnh tượng mà suốt đời này nàng không muốn nhìn thấy nhất.

“Ca, ca ca làm sao vậy?” Mặc vân Vũ che miệng, đau khổ rơi nước mắt, coi như không tin ca ca chết, ngã ngồi ở trên thi thể Mặc Thiên.

“Đã chết.” Tư Thiên Hoán lười biếng cười, tâm tình tựa hồ như đang sung sướng: “Tức đến chết.”

“Ngươi là ai?” Mặc Vân Vũ bi thương quá độ, căn bản là không thấy rõ diện mạo của Tư Thiên Hoán, lớn tiếng hỏi.

“Bạch Lê.” Tư Thiên Hoán tiếp tục cười.

“Nữ nhân này là, có phải là…” Mặc Vân Vũ khiếp sợ lắc đầu, thấy rõ diện mạo của nữ nhân trong lồng ngực hắn, lại cảm thấy tuyệt vọng.

“Đúng vậy, là Bạch Vũ, người ngươi yêu, là nữ.” Tư Thiên Hoán hừ nhẹ, Mặc gia làm hại Vũ Nhi đến bây giờ còn chưa tỉnh lại, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho bọn họ.

Nữ tử? Người mà nàng yêu là nữ tử?

Mặc Vân Vũ đột nhiên cảm thấy chính mình đáng bị chê cười, nàng hạ dược một nữ nhân để câu dẫn nàng ta, nàng đối với nữ nhân này tình cảm dạt dào, nàng hại chết ca ca…

Cõi lòng như bị vỡ vụn, thêm vào đó ca ca đã ra đi rồi, một chưởng đánh tới, thiên kim tiểu thư với thân hình mảnh mai này rốt cuộc cũng không chịu nổi, hôn mê mà chết.

“Đi.” Tư Thiên Hoán ôm Tô Tiểu Vũ đứng lên, sắc mặt như bình thường bước qua hai cỗ thi thể kia.

Đã chết thì không còn phải thống khổ gì nữa, còn sống mới là khỏ, Mặc Vân Vũ muốn trách cũng chỉ có thể trách chính mình, Mặc gia hắn sẽ không bỏ qua, nhưng không phải bây giờ.

Bạch Thuật thở dài, đấu ai cũng không thể đấu với Bạch Lê,  nếu không thì chết sẽ là một loại hưởng thụ.

Lúc Tô Tiểu Vũ tỉnh lại là ở cửa chính của Mặc gia một lúc sau.

Bạch Thuật nhìn Tô Tiểu Vũ sắc mặt dần dần trở lại như thường, sau đó nàng liền mơ mơ màng màng mở mắt.

“Làm sao vậy?” Tô Tiểu Vũ day day huyệt thái dương, có một chút đau nhức, hỏi.

Tư Thiên Hoán ôn nhu cười nói: “Vừa rồi hai cỗ thế lực quá mạnh mẽ, làm ngươi chấn động, hôn mê, không có gì đáng lo ngại.”

Tô Tiểu Vũ gật đầu, bĩu môi, trong mắt hiện lên một kia mất mát: “Ta đúng là vô dụng mà.” Từ trong lòng Tư Thiên Hoán nhảy xuống đất, ở cửa đã có ba con ngựa đang đi đi lại lại.

Bạch Thuật vừa nghe thấy, tố chất thần kinh thô sơ nhìn về phía Tư Thiên Hoán, nàng vô dụng? Người vô dụng chính là bọn hắn mới đúng! Loại sức mạnh kinh khủng như vậy, coi như mấy lão già của gia tộc Lê Nguyệt cũng chỉ sợ là sẽ không thắng nổi.

Tư ngàn hoán nhàn nhạt liếc hắn một cái, trong mắt mang theo cảnh cáo.

 

Bạch Thuật giật giật khóe miệng, coi như không có việc gì lên ngựa.

 

Ba người lên ngựa rời đi, nhanh chóng chạy về phía kinh thành, chỉ là Tô Tiểu Vũ trước khi rời đi, theo bản năng quay đầu lại nhìn Mặc phủ một cái, trong lòng có một loại cảm giác kỳ quái, bởi vì nàng nghiêng đầu, cho nên không có có thấy Tư Thiên Hoán ánh mắt đậm phần lo lắng .

 

Ba người sau khi rời đi, Mặc gia không khỏi rối loạn, Mặc Yên vội vàng lo làm hậu sự cho Mặc Thiên, mà Mặc Vân Vũ bởi vì đối với người làm không được tốt, nàng ngã xuống đất ngất đi thật lâu, cũng không có người nguyện ý đỡ dậy nàng, vẫn như cũ nằm ở cửa thư phòng, bỗng nhiên, một bóng dáng màu đen nhảy vào trong thư phòng, đưa tay bắt lấy Mặc Vân Vũ, biến mất tại chỗ.

 

Tư Thiên Hoán bên này đã hoàn thành nhiệm vụ, mà Tư Thiên Hoàng bên kia, giờ phút này cũng khôi phục yên tĩnh.

 

Bên trong ngự thư phòng.

 

“Hoàng huynh, ngươi nói bọn họ có thể trở lại đúng hẹn sao?” Tư Thiên Tranh ngồi ở bên cạnh Khúc Ngâm, thấy nàng vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ, có chút lo lắng nói.

 

Lúc nàng trở lại, Hoàng đế cùng Đức vương đang huyên náo rất căng, ngay cả Tô Thanh Viễn tướng quân cũng xen vào, nói trắng ra là muốn đem gả con gái cho Hoán cùng hoàng huynh, những triều thần trong nhà mà có con gái, cũng thừa cơ hội láo loạn một phen, Lăng thành còn ba vị Vương Gia, gả con gái bọn họ có thể làm rạng rỡ tổ tông, thăng chức rất nhanh, kết quả làm trong triều rối thành một đoàn.

 

 

Hoàng huynh hạ lệnh những ai nhắc lại chuyện này lập tức kéo ra ngoài chém đầu răn đe, lúc này mới khiến những người đó ngậm miệng lại, nhưng cường ngạnh cũng không thể giải quyết triệt để vấn đề, cho nên hắn chạy về rồi nói muốn tuyển chọn người ở cuộc so tài, nếu đông đảo thiên kim  không một người nào thắng được khúc ngâm của Tô Tiểu Vũ, vậy bọn họ về sau không một ai được phép can thiệp vào việc hôn sự của hoàng thất nữa, chỉ là muốn hai người kia đối phó một đống nữ nhân, cũng không biết có vấn đề gì hay không.

 

Trưởng tôn Úc Phong cùng Tô Thanh Viễn đối với đề nghị của nàng lúc đầu còn có chút không ưa, chỉ là nàng từ chỗ Tây Vân lấy ra lệnh bài của Minh vương, điều hai đội quân tinh nhuệ nhất quân đội, đem Đức vương phủ cùng phủ tướng quân vây lại, bọn họ không thể không đồng ý.

 

“Ngươi không tin Hoán?” Tư Thiên Hoàng ngồi ở một bên phê duyệt tấu chương, trong lòng có chút áy náy, hắn là  nam nhân, lại không thể vì nàng làm chút  gì đó, ngược lại muốn cho đệ đệ của hắn mệt nhọc.

 

“Hoàng huynh, ngươi nguyện ý mặc long bào, đám hỗn tiểu tử kia  nên cảm động đến rơi nước mắt rồi.” Tư Thiên Tranh cùng hắn là một bào thai song sinh, tự nhiên biết hắn đang nghĩ cái gì, thật ra thì đối với  ngôi vị hoàng đế này không phải hoàng huynh không được, mấy người kia năng lực đều rất tốt, chọn ai cũng có thể, chẳng qua là lúc đó phụ hoàng đang quyết định ngôi vị hoàng đế, trừ hoàng huynh ra, mấy người khác cũng không biết trốn đến nơi nào, làm hại hoàng huynh phải đeo trên lưng cái bộ long bào này.

 

“Tranh nhi, đừng nói như vậy.” Tư Thiên Hoàng bật cười, hắn là đại ca, đây đều là điều hắn nên làm.

 

“Ngươi nói, coi như khúc ngâm có thể tỉnh lại, nàng và Tiểu Vũ có thể hay khônng sẽ tranh tài thắng thua?” Tư Thiên Tranh lại bắt đầu lo lắng, lúc nàng nói ra phương án này, không chú ý nhiều như vậy, bây giờ nghĩ đến, thật đúng là lo lắng vô cùng.

 

Tư Thiên Hoàng sắc mặt lập tức cứng đờ, hơi mất tự nhiên , “Không biết, ta chỉ biết Ngâm Nhi sẽ dùng độc, Tiểu Vũ võ công rất tốt. . . . . .”

 

“Trời ơi, tự dưng lại nghĩ ra cái phương án quái quỷ này.” Tư Thiên Tranh cảm thấy thất bại rồi, cái gọi là chọn phi ở cuộc so tài,là phải so cầm kỳ thư họa, hai người bọn họ một  dùng độc cùng một dùng võ, không thể đem những người đó giết tất cả a.

 

Tư Thiên Hoàng nhìn về phía Khúc Ngâm,cong cong khóe mắt, mặc kệ kết quả tranh tài như thế nào, hắn sẽ không để cho bất kỳ một nữ nhân nào đi vào này hậu cung.

 

Sau một ngày rưỡi, trong ngự thư phòng có ba người, nhưng ở cửa lại thêm ba người.

 

“Bạch Thuật!” Tư Thiên Tranh con ngươi sáng lên, liền bổ nhào hướng tới phía Bạch Thuật, mấy ngày nay thật khó chịu chết rồi.

 

“Cẩn thận một chút.” Bạch Thuật cũng nhớ nàng đến nỗi tâm đều đau, dịu dàng đón lấy nàng, cuối cùng cũng giải trừ được nỗi khổ tương tư rồi.

 

“Hoàng huynh, lấy được đồ rồi, huynh xem.” Tô Tiểu Vũ bị Tư Thiên Hoàng dùng ánh mắt mong đợi nhìn về phía nàng làm cả người đều không được tự nhiên, không nhịn được trêu ghẹo nói, ,tất cả mọi người trong ngự thư phòng đều nhìn về phía nàng.

 

Hoàng huynh. . . . . .

 

“Vũ nhi, về sau cứ goi như vậy.” Tư ngàn hoán hài lòng cười, mặc kệ nàng quẫn bách cúi đầu xuống dưới, đem chiếc hộp trong ngực  giao cho nàng, “Cứu người trước.”

 

Tô Tiểu Vũ bỗng chốc ngẩng đầu, nghiêm nghị, cầm lên hộp ngọc đi tới bên cạnh Khúc Ngâm, đem lấy môi nàng tách ra, từ từ đem nước thuốc đút đi vào, sau đó giơ tay lên đè lại mi tâm của nàng, vì nàng thông hiểu huyết mạch, khiến dược tính lưu chuyển toàn thân.

 

“Qua hai canh giờ, Khúc Ngâm có thể tỉnh.” Tô Tiểu Vũ thu tay lại, hài lòng mà cười nói.

 

Tư Thiên Hoàng gật đầu, kích động đến nỗi nói không ra lời, chỉ có thể cảm kích nhìn về phía Tư Thiên Hoán cùng Tô Tiểu Vũ.

 

“Hoàng huynh, lúc này huynh nên đi xem nữ nhân của huynh.” Tư Thiên Hoán vẻ mặt đùa giỡn, đem Tô Tiểu Vũ kéo vào trong ngực.

 

Tư Thiên Hoàng vội ho một tiếng, ngồi ở bên giường của Khúc Ngâm, không nhúc nhích nhìn chằm chằm nàng.

 

“Tiểu Vũ, việc tuyển chọn phi ở cuộc thi so tài, các ngươi sẽ thắng thôi.” Tư Thiên Tranh đột nhiên từ trong ngực Bạch Thuật  chui đầu ra, nói.

 

“Khúc Ngâm cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông, những thứ dong chi tục phấn kia sao có thể so sánh  được.” Tô Tiểu Vũ chê cười, trong mắt có kiêu ngạo.

 

Tư Thiên Hoán khóe miệng giật giật, Khúc Ngâm lợi hại, nàng kiêu ngạo cái gì chứ.

 

“Vậy còn ngươi?” Tư Thiên Tranh nghe có chỗ không đúng, hỏi.

 

Tô Tiểu Vũ sững sờ, có chút ngạc nhiên, nàng đi Y cốc là vì học nghệ, những thứ gì đó sao có thể học.

 

Tư Thiên Tranh thất bại  nâng trán, nàng sai lầm rồi!

 

“Muốn vào Minh vương phủ, ta liền đưa nàng lệnh bài Minh vương.” Tư Thiên Hoán căn bản cũng không để ý những thứ đồ này, hắn muốn cưới ai là việc của hắn, hắn không phải Hoàng đế, có một số việc không cần phải cố kỵ nhiều như vậy, những thứ ruồi muỗi kia mà dám đến làm phiền Vũ nhi, trực tiếp giết.

 

Tô Tiểu Vũ giương mắt, cười xấu xa.

 

Những người khác thấy vậy đều im lặng, sự lo lắng của bọn họ là dư thừa rồi.

 

“Hoán, ta muốn về phủ tướng quân một chuyến.” Tô Tiểu Vũ nghĩ đến còn có một số việc chưa giải quyết xong, cười nói.

 

Tư Thiên Hoán gật đầu, “Cẩn thận một chút.” Sau đó đem Tiểu Bạch đang ngủ trong ống tay áo nàng móc ra, “Có chuyện gì thì cột giấy lên trên cổ nó.” Thần thú này tốc độ rất nhanh, truyền tin không tệ.

 

Tiểu Bạch xù lông, nó là  Thần Thú có linh khí dồi dào, không phải là bồ câu đưa tin, nó không phải chim bồ câu!

 

Tô Tiểu Vũ mím môi cười đến nghẹn, gật đầu một cái, mang theo Tiểu Bạch rời đi, chờ ra khỏi ngự thư phòng, nàng mới từ trong ngực móc ra một bình thuốc, “Này, ăn đi.” Tiểu tử này bị Hoán khi dễ rất nhiều, thật đúng là đáng thương.

 

Buồn bực của Tiểu Bạch bỗng chốc tan biến hết,ánh mắt sáng lên, lập tức ôm bình chui vào trong ống tay áo của nàng, thức ăn ngon ở phía trước, không cần phải tỏ ra thái độ kiêu căng gì đó a!

 

Trong phủ tướng quân, người một nhà tập trung tại một chỗ, thương lượng cuộc thi so tài tổ chức vào mấy ngày sau.

 

“Tuyền Nhi, ngươi không được để thua kém người khác, bản thân mình được học tập cầm kỳ thư họa từ lúc còn bé, cũng không thể bị nữ nhân trong ngự thư phòng kia đánh bại .” Từ Thiến cùng Tô Thanh Viễn thảo luận thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định đưa Tô Nghệ Tuyền lên làm mẫu nghi thiên hạ.

 

“Mẹ, Tuyền Nhi sẽ không thua.” Tô Nghệ Tuyền dịu dàng nói, trong mắt đều là hài lòng, dung mạo của nàng xinh đẹp, cầm kỳ thư họa tinh thông mọi thứ, nữ nhân kia sao có thể hơn được nàng, nữ nhân bên cạnh Hoàng Thượng chỉ có thể là của Tô Nghệ Tuyền nàng, đợi nàng ngồi lên hậu vị rồi, nhất định phải chỉnh chết Tô Tiểu Vũ.

 

Tô Thanh Viễn ngồi bên cạnh hài lòng cười, nữ nhi này mặc dù võ công bình thường, nhưng cũng may những điều mà các cô gái nên có nàng đều học tập cực tốt, vốn là muốn  để cho nàng mượn quan hệ với Tô Tiểu Vũ gả vào Minh vương phủ, nhưng nghĩ đến chuyện của Tô Tiểu vũ, trong lòng hắn vẫn còn tức, kể từ  khi hoàng thượng tứ hôn cho nàng ta, trừ thái giám trong cung nói mấy câu là nàng mấy ngày nay có chuyện, nhưng vài ngày sau đó căn bản là không có một tin tức gì truyền về, thật đúng là không đem hắn để ở trong mắt, dứt khoát, liền đưa Tô Nghệ Tuyền lên tranh cử.

 

“Các ngươi cũng chuẩn bị cho mấy đứa còn lại đôi chút, Nhị vương gia vẫn chưa nạp phi đấy.” Tô Thanh Viễn quay sang  nói với mấy tiểu thiếp của hắn, mặc dù Bắc Vương rất ít tham dự chánh sự, nhưng thân phận địa vị vẫn rất tôn quý, hắn còn dư lại mấy nữ nhi trong phủ, nếu có người có thể tiến vào Bắc Vương phủ, vậy thì không thể tốt hơn nữa.

 

Mấy tiểu thiếp gật đầu, không có nhiều lời.

 

Từ Thiến ghen tỵ quét mắt  mấy cái qua mấy vị tiểu thiếp có dung mạo xinh đẹp kia, đột nhiên nghĩ đến trên mặt mình có vết sẹo xấu xí,  trong lòng đối với Tô Tiểu Vũ  hận ý lại xông ra, “Lão gia, ngươi nói nha đầu Tiểu Vũ  này rốt cuộc đi đâu vậy, nhiều ngày như vậy cũng chưa trở lại, chẳng lẽ có Minh vương làm chỗ dựa, liền quên luôn phủ tướng quân của chúng ta?”

 

Tô Thanh Viễn nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, hắn không phải không biết Từ Thiến đang khích bác, nhưng cũng nói trúng tâm sự của hắn.

 

“Đại nương, Tiểu Vũ trong mắt ngươi, là người không có lương tâm như vậy sao?” Giọng nói lành lạnh từ từ ngoài cửa truyền đến,một bóng người màu xanh lam chậm rãi đi vào đại sảnh.

 

“Ơ, đi ra ngoài ngao du mấy ngày nay, còn nhớ rõ trở lại.” Từ Thiến cười lạnh, nói châm chọc.

 

Tô Thanh Viễn không vui nhìn Từ Thiến một cái, sau đó nhìn về phía Tô Tiểu vũ, “Tiểu Vũ, ngươi vài ngày nay đi đâu?” Tô Tiểu Vũ bây giờ đã coi như là nữ nhân của Minh vương rồi, nữ nhân ngu xuẩn này mắng trong lòng coi như xong đi, lại còn tức giận nói vậy trước mặt nàng , ngộ nhỡ Tô Tiểu Vũ hướng Minh vương tố cáo, vậy  thì phiền toái.

 

“Phụ thân, người trong lòng của hoàng thượng thân thể khó chịu, Tiểu Vũ từng thấy qua căn bệnh này, cho nên ở lại trong cung giúp Khúc cô nương chữa trị, bởi vì chuyện này không thể để cho quá nhiều người biết, cho nên Tiểu Vũ lúc ấy mới không dám cùng phụ thân nói chuyện rõ ràng.” Tô Tiểu vũ ủy khuất nói, “Là Tiểu Vũ không tốt.”

 

Tô Thanh Viễn vừa nghe, bất mãn trong lòng lập tức  biến mất, ngược lại tán thưởng nhìn Tô Tiểu Vũ đứng  trước mắt, “Nếu là vì phụ giúp hoàng thượng, phụ thân như thế nào lại trách ngươi, chỉ là mấy ngày nay không có tin tức của ngươi, tất cả mọi người đều rất lo lắng.”

 

“Khiến phụ thân lo lắng.” Tô Tiểu Vũ trong mắt hiện đầy vẻ áy náy, sau đó mặt lại hơi ửng đỏ, “Hoàng thượng tứ hôn, cũng là bởi vì ta có thể chữa trị cho cô nương kia.”

 

“Tiểu Vũ tài giỏi như vậy, phụ thân rất vui mừng.”

 

Tô Thanh Viễn nghe vậy, khúc mắc nhiều ngày trong lòng cũng giải tỏa, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng, hoàng thượng nếu vì chuyện tứ hôn của Tiểu Vũ, có thể nói nữ tử họ Khúc kia tồn tại trong lòng của hoàng thượng  địa vị cao bao nhiêu, không cần nói cũng biết, Tuyền Nhi muốn cùng nàng  đi tranh đấu, sợ rằng. . . . . .

 

“Tiểu Vũ muội muội, ngươi nói ngươi mấy ngày nay ở trong ngự thư phòng giúp cô gái kia chưa bệnh ?” Tô Nghệ Tuyền không thể bình tĩnh được, hung tợn hỏi, Tô Tiểu Vũ này biết nàng thích hoàng thượng, còn chữa trị cho tình địch của nàng, cái này căn bản là đang trả thù.

 

Tô Tiểu Vũ vô tội nháy mắt, gật đầu, “Đúng vậy, cô nương kia rất xinh đẹp.”

 

“Tiểu tiện nhân này! Có phải ngươi không có đầu óc hay không? Ngươi biết rõ Tiểu Tuyền thích hoàng thượng mà ngươi còn đi chữa trị cho người đàn bà kia, ngươi có ý định làm hại Tiểu Tuyền của ta đúng không?” Từ Thiến hung hăng đặt cái ly xuống, cao giọng quát lớn, mặt cũng có chút vặn vẹo.

 

Tô Nghệ Tuyền nghe vậy, sắc mặt tái nhợt, nước mắt lập tức chảy xuống, “Tiểu Vũ muội muội, ngươi vì sao phải hại ta như vậy?” Thần thái hết sức khổ sở, giống như Tô Tiểu vũ có nhiều có lỗi với nàng ta vậy .

 

“Cứu người cũng có lỗi sao? Thấy chết mà không cứu, chẳng phải là lòng dạ rắn rết sao?” Tô Tiểu Vũ cũng đỏ hai con mắt, không hiểu nhìn về phía Tô Thanh Viễn,dáng vẻ vô tội làm cho người xem mềm lòng.

 

“Tốt, ngươi lại dám mắng ta lòng dạ rắn rết!” Từ Thiến không nhìn thấy mặt của Tô Thanh Viễn đã đen hẳn đi, đi nhanh đến trước mặt Tô Tiểu Vũ, chỉ tay về phía mặt anngf mà chửi.

 

Tô Thanh Viễn  đã rất tức giận, Vân Kết ở bên cạnh nhìn, cũng nhăn mày lại, “Tỷ tỷ, Tiểu Vũ không có ý đó. . . . . .”

 

“Nơi này ngươi không có tư cách nói chuyện.” Từ Thiến hừ lạnh, sau đó hướng một cái tát về phía Tiểu Vũ, vết sẹo trên mặt làm cho sự sủng ái của Tô Thanh Viễn đối với mình không  còn, hiện tại lại tới phá hư hạnh phúc của nữ nhi nàng, thù mới hận cũ tăng lên, để cho nàng quên mất Tô Tiểu Vũ có rất nhiều thủ đoạn.

 

Tô Nghệ Tuyền trong lòng cười thầm không dứt, chỉ chờ xem kịch vui.

 

Tô Tiểu Vũ khó tin mở to mắt, nhìn về phía Tô Thanh Viễn,đây chỉ là trò hề để Tô Tiểu Vũ ở trong mắt của Tô Thanh Viễn càng thêm tốt đẹp mà thôi , lấy  võ công của Tô Tiểu Vũ, giết chết Từ Thiến so với  bóp chết một con kiến còn dễ dàng hơn, nhưng nàng chẳng những không phản kháng, ngược lại hướng Tô Thanh Viễn  nhờ giúp đỡ, cái này rõ nàng tôn trọng người phụ thân này a, trái lại Từ Thiến, lòng dạ hẹp hòi, hắn vẫn ngồi ở nơi này mà còn dám đánh người, nơi nào đặt hắn ở trong mắt, nghĩ đến đây, sắc mặt càng thêm xanh mét.

 

“Chát!”  một tiếng, bàn tay hướng ở mặt Tô Tiểu Vũ hạ xuống, ngược lại  gò má của Từ Thiến lại sưng lên.

 

Từ Thiến ngã ngồi trên mặt đất, khiếp sợ nhìn Tô Thanh Viễn, “Lão gia, ta có lỗi gì mà ngài đánh ta, cuộc tuyển chọn phi  sắp tới, Tô Tiểu Vũ chẳng những không giúp Tuyền Nhi nghĩ biện pháp, còn đi giúp kẻ địch, người sai là nàng!”

 

“Tiểu Vũ tâm địa thiện lương, ra tay cứu giúp người,  được hoàng thượng khen ngợi,  làm sai chỗ nào.” Tô Thanh Viễn chán ghét nhìn Từ Thiến, lúc  đó hắn sơ sẩy như thế nào mà lại đi cưới nữ nhân ngu xuẩn này, Tô Tiểu Vũ bây giờ là ân nhân của hoàng thượng, là vương phi của Minh Vương, nàng chỉ là chánh thê của thủ tướng quân, mà lại dám đánh nàng, đây không phải là cấp cho phủ tướng quân tai họa ư, ngu xuẩn!

 

“Phụ thân, ngài tại sao có thể nói như vậy, chẳng lẽ phụ thân  không quan tâm tới ý nguyện của Tuyền Nhi a, Tuyền Nhi thích hoàng thượng a.” Tô Nghệ Tuyền ủy khuất khóc, ngồi xổm người xuống đỡ Từ Thiến dậy..

 

“Lão gia, Tuyền Nhi cũng là nữ nhi của ngài!” Từ Thiến cũng là một mặt tràn đầy nước mắt, căm ghét trợn mắt nhìn Tô Tiểu vũ một cái.

 

“Muốn được hoàng đế sủng ái, hay là muốn dựa vào bản lĩnh của chính mình.” Tô Thanh Viễn thất vọng nhìn Tô Nghệ Tuyền, hắn vẫn cho là nữ nhi này  thông minh, thế nào lại cùng mẫu thân nàng một dạng ngu xuẩn như nhau, cuộc so tài tuyển chọn phi lần này do chính hoàng thượng chủ trì, coi như hắn muốn giúp, cũng không có khả năng, chỉ có thể dựa vào tài năng của chính mình mà đoạt lấy.

 

Tô Nghệ Tuyền nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Tô Thanh Viễn, trong lòng chợt lạnh, lập tức lau nước mắt, khôi phục lại vẻ dịu dàng như trước kia, “Phụ thân, thật xin lỗi, Tuyền Nhi là thấy mẹ bị đánh, cho nên trong lòng hốt hoảng, không lựa lời nói, Tuyền Nhi sẽ cố gắng được hoàng thượng yêu thích, tuyệt không làm cho phụ thân thất vọng.”

 

Lúc này sắc mặt Tô Thanh Viễn mới hòa hãn hơn được một chút, gật đầu một cái, lạnh lùng nhìn về phía Từ Thiến, “Phu nhân, mấy ngày nay tâm trạng của ngươi không rõ ràng, vì không để ảnh hưởng Tuyền Nhi chuẩn bị, ngươi nên ở trong thư phòng của mình nghỉ ngơi thật tốt đi, không có chuyện thì đừng nên khắp nơi đi loạn.” Tuy nói như vậy nhưng thực tế là làm cho nàng bị giam lại.

 

Từ Thiến nỗi hận thù càng sâu sắc, hung tợn trợn mắt nhìn Tô Tiểu Vũ một cái, “Lão gia, ta biết sai rồi, xin. . . . . .”

 

“Tốt lắm, không cần nói nhiều, Tuyền Nhi đỡ mẹ ngươi trở về phòng.” Tô Thanh Viễn phiền não  phất tay.

 

“Dạ, phụ thân.” Tô Nghệ Tuyền ý bảo Từ Thiến không nên náo loạn nữa, đỡ nàng chậm rãi rời đi, phụ thân rõ ràng là thiên vị Tô Tiểu Vũ, lúc này nói cái gì nữa, cũng chỉ là chọc giận hắn thôi.

 

“Mẹ, nữ nhi mẫu nhất định sẽ là mẫu nghi thiên hạ, nhất định sẽ chỉnh chết Tô Tiểu Vũ.” Sau khi đi ra, Tô Nghệ Tuyền âm ngoan nói.

 

Từ Thiến vuốt mặt của mình, gật đầu, yêu thương nhìn mình nữ nhi, “Là mẹ vô dụng, khiến Tuyền Nhi chịu uất ức.”

 

“Mẹ, phụ thân đã không phải là phụ thân trước kia rồi, trong lòng hắn lúc này cũng chỉ có Tô Tiểu Vũ, Tô Tiểu Vũ nói gì hắn đều tin tưởng, cho nên chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình.” Tô Nghệ Tuyền mấy ngày nay thành thục rất nhiều, Tô Thanh Viễn đối với nàng không còn sủng ái như trước kia  nữa, nàng ta làm sao lại không thể trưởng thành cho được.

 

“Tuyền Nhi.” Từ Thiến vui mừng cười, đối với Tô Thanh Viễn vô tình nàng đã chết lặng, đợi nữ nhi là chủ hậu cung, nàng xem nam nhân kia còn cho nàng sắc mặt tốt hay không.

 

“Mẹ, chúng ta đi về nghỉ ngơi.” Tô Nghệ Tuyền cười cười, từ từ quay đầu lại nhìn về phía đại sảnh, trong mắt kia tràn đầy  hận ý, đen đặc  như  đêm tối.

 

Tại sao Tô Tiểu Vũ được phụ thân sủng ái, tại sao Tô Tiểu Vũ được Minh vương  ưu ái, nàng không cam lòng!

 

“ Đại nương ngươi gần đây tâm tình không tốt, Tiểu Vũ cũng đừng trách nàng.” Tô Thanh Viễn đợi các nàng đi, mặt từ ái nói.

 

“Tiểu Vũ biết.” Tô Tiểu Vũ coi như không để ý nói, từ trong lồng ngực lấy ra một viên minh châu trong hộp gỗ , đây là nàng ở chỗ Mặc gia lấy được , “Phụ thân, Vương Gia biết ta trở lại, cho nên sai ta đem cái này về tặng cho người.” Nói xong, trên mặt còn là khẽ ửng hồng.

 

Trong mắt Tô Thanh Viễn hiện lên tinh quang, nhận lấy cái hộp kia, sau khi mở ra, đáy mắt khẽ tỏa sáng, viên minh châu này giá trị liên thành a, xem ra Minh vương đối với Tô Tiểu Vũ Chân sủng ái có thừa.

 

“Tiểu Vũ , cha thấy Minh vương đối với ngươi thật tốt, trong lòng rất vui mừng , chỉ là phủ tướng quân này  thủy chung vẫn là nhà của ngươi, nếu có cái gì uất ức, có thể trở lại tìm phụ thân.” Tô Thanh Viễn nói, trừ muốn cho nàng cảm động, cũng là muốn để cho nàng nhớ, không thể quên phủ tướng quân.

 

“Tiểu Vũ biết, Tiểu Vũ hiện tại mặc dù thành vương phi, nhưng như cũ vẫn là  nữ nhi của phụ thân.” Tô Tiểu Vũ cười lạnh, trên mặt lại một mảnh cảm động.

 

“Nữ nhi ngoan, không còn sớm, đi nghỉ ngơi thôi.” Tô Thanh Viễn lấy được câu trả lời mong muốn, càng thêm hiền lành.

 

Tô Tiểu Vũ sắc mặt có chút hồng, lắc đầu một cái, “Vương gia người còn chờ ta ở bên ngoài, nữ nhi sợ rằng không thể ở chỗ này cùng với phụ thân rồi.”

 

Tô Thanh Viễn giờ phút này thật có chút kinh ngạc rồi, Minh vương  thật tâm thương yêu vô hạn đối với Tiểu Vũ. “Đã như vậy, Tiểu Vũ hãy mau đi bồi vương gia, nữ nhi lớn, không giữ được.”

 

Tiểu Vũ mặc dù đã được phong làm vương phi, nhưng còn chưa cưới hỏi, hiện tại liền vào ở Minh vương phủ, không hợp với nghĩa lễ , Minh vương hiện tại liền cho nàng vào ở  vương phủ, đủ để nhìn ra nàng được cưng chiều nhiều như nào.

 

“Phụ thân!” Tô Tiểu Vũ nũng nịu, hướng đám người Vân Kết hành lễ, quay người đi.

 

Tô Thanh Viễn  từ xa nhìn bóng lưng của nàng, chậm rãi thu nụ cười lại.

 

“Lão gia không cần phải lo lắng, Tiểu Vũ là một đứa bé ngoan.” Vân Kết biết Tô Thanh Viễn trong lòng không hiểu được đứa bé kia, trong lòng đứa bé kia tuyệt đối cũng không thể để cho Tô Thanh Viễn khống chế, nhưng nàng lại thích cô bé này, nên nghĩ muốn làm chút gì đó giúp đỡ Tiểu Vũ.

 

Tô Thanh Viễn sững sờ, sau đó khẽ an tâm, Vân Kết nhìn người rất chính xác, nàng cũng đã nói như vậy, vậy hắn cũng không cần lo lắng, hi vọng nữ nhi này có thể được Minh Vương sủng ái, mang đến cho phủ tướng quân thật nhiều lợi ích.

 

“Vương phi.” Bạch Nhất đang chờ tại phủ tướng quân, thấy Tô Tiểu Vũ chậm rãi ra ngoài, lập tức xuống xe ngựa.

 

Tô Tiểu Vũ đối với sự xưng hô này ít nhiều có chút không thích ứng, ngẩn người, mớ chậm rãi gật đầu một cái, lên xe ngựa, “Đi đến  hoàng cung, làm phiền ngươi.”

 

Bạch Nhất thân thể cứng đờ “Vương phi không cần khách khí như thế.”

 

Tô Tiểu Vũ chỉ là cười lắc lắc đầu.

 

Trên đường, Bạch Nhất rốt cuộc không nhịn được hỏi, “Vương phi, phủ tướng quân trước kia đối đãi với người không được tốt, người hiện tại  có Vương Gia rồi, tại sao còn muốn trở về?”

 

Tô Tiểu Vũ ở trong xe ngựa nhíu mày, tại sao còn muốn trở về a. . . . . .

 

“Bọn họ khi dễ ta nhiều năm như vậy, cũng không thể một lần trả sạch hết phải không.” Nàng chính là muốn Tô Thanh Viễn càng ngày càng thích nữ nhi là nàng này, càng ngày càng ghét Từ Thiến, chờ Từ Thiến bị hắn đau lòng nặng nề, nàng sẽ chờ xem bọn họ đấu tranh nội bộ.

 

Bạch Nhất im lặng, rốt cuộc biết tại sao Vương Gia sẽ thích vương phi rồi.

 

Trong ngự thư phòng, Khúc Ngâm chậm rãi mở mắt ra, thời gian dài không thấy được ánh sáng, có chút không thích ứng  nheo mắt lại.

 

“Ngâm Nhi?” Tư Thiên Hoàng thấy nàng tỉnh lại, kích động đến âm thanh cũng có chút phát run.

 

Khúc Ngâm mơ mơ màng màng nhìn Tư Thiên Hoàng, đột nhiên trợn to mắt, “Hoàng? Ta không có chết?” Cổ họng rất khô, chỉ nói được mấy câu đã cảm thấy đau rát.

 

Tư Thiên Hoàng lập tức bưng lên một chén nước, đỡ dậy nàng, đút  cho nàng uống.

 

Nước mát mẻ làm thanh khô cổ họng, Khúc Ngâm tựa vào trên người Tư Thiên Hoàng, lấy tay đè lên mạch đập của mình, thấy độc đã được loại bỏ, thân thể khẽ run lên, nhìn về phía Tư Thiên Hoàng, trong mắt của có kinh nhạc cùng vui mừng.

 

“Ngâm Nhi, Tiểu Vũ tìm được tuyết triết thảo, giúp ngươi giải độc .” Tư Thiên Hoàng dịu dàng cười, hốc mắt hơi đỏ lên, Khúc Ngâm hôn mê bao lâu, hắn liền đau lòng bấy lâu, rốt cuộc, rốt cuộc cũng đã tỉnh.

 

“Ngươi đều biết.” Khúc ngâm rũ mắt xuống, độc mặc dù đã giải, nhưng vẫn còn chút suy yếu vô lực.

 

Tư Thiên Hoàng hôn cái trán của nàng, cười mắng một câu”Ngu ngốc” , sau đó hạ chỉ truyền lệnh.

 

“Biết trên người mình có độc, tại sao còn muốn cứu ta?” Tư Thiên Hoàng đút cháo cho nàng, nhỏ giọng hỏi.

 

Khúc Ngâm sững sờ, tâm tình bởi vì độc đã được giải  nên rất tốt, nàng vẫn luôn là người vui vẻ, chỉ là bởi vì không bỏ đi được Tư Thiên Hoàng, cho nên mới trở nên buồn bực không vui, chất độc được giải đi, tự nhiên cũng khôi phục bản tính, nghe hắn  hỏi, sắc mặt có chút hồng, nhưng lập tức cười tủm tỉm nói, “Bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta liền thích ngươi!” Hiện tại không lo lắng mình sẽ chết, nàng muốn hảo hảo yêu Hoàng!

 

Khúc Ngâm vốn là tuyệt sắc giai nhân, chỉ là có vài phần nhìn qua có chút lành lạnh, nhưng bởi vì nụ cười của nàng, giống như băng tuyết  tan ra, trở nên thật ấm áp, nụ cười này, cho dù những người khác có dùng hàng loạt phấn trang điểm cũng không sao sánh bằng.

 

Nàng đời này động lòng qua hai lần, người thứ nhất là Tiểu Vũ lúc hóa thân thành nam trang, đó là lâu ngày sinh tình; thứ hai chính là Tư Thiên Hoàng, đây là nhất kiến chung tình.

 

Tư Thiên Hoàng bị nụ cười của nàng làm choi hoảng hốt một hồi, hắn cũng không nghĩ tới nàng sẽ trực tiếp nói như vậy, ngẩn người một lúc lâu, sau đó vui vẻ cười nói, “Đây mới thật sự là Ngâm Nhi sao?” Rất sáng sủa, rất dũng cảm, trước nàng quá u buồn, đều là do hắn làm hại.

 

“Đúng vậy, ngươi không thích phải không!” Khúc ngâm ngồi dậy, hừ nhẹ, nhưng bởi vì mà mới tỉnh lại không bao lâu, cho nên đầu có chút đau.

 

“Thích.” Tư Thiên Hoàng bất đắc dĩ, Ngâm Nhi tính tình mặc dù hoạt bát, nhưng  nàng mới tỉnh lại không bao lâu, không thể có những động tác quá lớn được.

 

“Tiểu Vũ đâu?” Khúc Ngâm uống xong cháo, lại không thấy bóng dáng của Tô Tiểu Vũ, có chút lo lắng hỏi, “Nàng có sao không?”

 

“Ngươi đối với ta cũng không có quan tâm như vậy.” Tư Thiên Hoàng bĩu môi, ở bên môi nàng hôn trộm một cái, tâm tình thật tốt, thời gian dài tới tích tụ lo lắng tất cả đều đã được giải tỏa..

 

“Làm sao ngươi có thể so với ta.” Tô Tiểu Vũ âm thanh hài hước  từ cửa truyền đến, chỉ thấy sau đó nàng chậm rãi đi vào, đi theo phía sau là Tư Thiên Hoán.

 

“Tiểu Vũ!” Khúc Ngâm cười đến híp cả mắt, giùng giằng liền muốn xuống đất, lại bị Tư Thiên Hoàng ôm  thật chặt vào trong ngực.

 

“Đàng hoàng một chút!” Tư Thiên Hoàng mặc dù yêu thích dáng vẻ hoạt bát của nàng, nhưng trong lòng nàng vừa khỏi bệnh, có thể hay không nghe lời một chút, hơn nữa, tại sao hắn không thể cùng so đo Tô Tiểu Vũ?

 

Khúc Ngâm le lưỡi một cái, lùi về trong ngực Tư Thiên Hoàng, nhưng vẫn không quên quan tâm đến Tô Tiểu Vũ, “Tiểu Vũ, ngươi có sao không?”

 

“Không có việc gì.” Tô Tiểu Vũ cười đến rất đỗi dịu dàng, đi tới trước người của nàng, đưa tay lên  thăm dò trán nàng một chút, không có phát sốt, khôi phục rất tốt.

 

“Nếu không còn chuyện gì, hoàng tẩu liền nghỉ ngơi đi, Vũ nhi, chúng ta cũng đừng quẫy nhiễu cả nhà huynh ấy.” Tư Thiên Hoán cùng Tư Thiên Hoàng nhìn thẳng vào mắt nhau trong chốc lát, đưa tay đem Tô Tiểu Vũ kéo vào trong ngực, Khúc Ngâm cùng vợ con hắn có ý đồ bất lương với nhau, tuyệt đối không thể lưu lại hậu họa về sau được.

 

“Tư Thiên Hoán!” Tô Tiểu Vũ quay đầu lại hung hăng trừng hắn.

 

Khúc ngâm cũng chưa từng gặp qua Tô Tiểu Vũ có thần sắc sán lạn như thế, giờ phút này thấy, mắt cũng sáng, Tiểu Vũ thật lòng thích người đàn ông này đi,lại liếc nhìn Tư Thiên Hoán, thấy hắn nhìn thẳng hướng mình, không khỏi khẽ nheo mắt lại, không chút nào e ngại, người này đối với nàng có địch ý nha.

 

“Ngâm Nhi, ngươi nhìn nữa, ta liền muốn ăn dấm rồi.” Tư Thiên Hoàng cúi đầu ở bên tai nàng thì thầm, ánh mắt vô ý  liếc về phía tiểu đệ, nhanh lên một chút đem hắn nữ nhân của ngươi mang đi, hắn còn có rất nhiều lời nói cùng Ngâm Nhi đấy.

 

“Hoàng.” Khúc Ngâm mặt có chút hồng, nhẹ nhàng khẽ thúc cùi chỏ vào người hắn một cái, mềm nhũn không có gì sức lực.

 

Tư Thiên Hoàng chỉ cười không nói, yêu phải nàng không còn cách nào khác.

 

“Khúc Ngâm, ngươi nghỉ ngơi thật tốt đi, mai ta lại tới xem ngươi.” Tô Tiểu Vũ cùng Tư Thiên Hoán trừng nhau  một hồi lâu, thua trận, từ trong lồng ngực móc ra một đống lớn bình bình nhỏ, để xuống trên mặt bàn.

 

“Tiểu Vũ, ta ăn không hết nhiều như vậy.” Khúc Ngâm quang ngửi thấy mùi vị cũng biết là một đống thuốc bổ, khóe miệng giật giật.

 

“Lo trước khỏi hoạ.” Tô Tiểu Vũ hừ nhẹ, nhận thấy được trong tay áo  Tiểu Bạch đang bất mãn cắn tay áo của mình, mắt giật giật, từ trên bàn cầm một chai, ném vào trong tay áo.

 

“Hoàng huynh hoàng tẩu, ta cùng Vũ nhi đi trước.” Tư Thiên Hoán cười nhạt, lôi kéo Tô Tiểu Vũ rời đi.

 

“Tiểu Vũ cũng có thể bị người khác bao ở sao.” Khúc ngâm thở dài nói.

 

Tư Thiên Hoàng vuốt vuốt tóc của nàng, vẻ mặt cười như không cười, “Ngâm Nhi, ngươi bây giờ là phải nên suy tính một chút tình cảnh của mình.”

 

“Ta thế nào?” Khúc ngâm mê mang nhìn Tư Thiên Hoàng, độc của nàng đã khỏi hẳn, tình cảnh của nàng rất tốt a.

 

“Thế nào? Ta giúp Ngâm Nhi tính toán một chút, Ngâm Nhi không để ý bản thân gặp an nguy, đã cứu ta; Ngâm Nhi nàng sợ khi chết rồi, ta sẽ khổ sở, cho nên không nói yêu ta; Ngâm Nhi, hãy nói với ta lúc trước nàng có phải lén lấy nước mắt rửa mặt hay không . . . . . .”

 

Tư Thiên Hoàng càng nói, càng thương tâm, nhưng nụ cười trên mặt lại càng dày đặc.

 

Khúc Ngâm bị hắn nói đến chột dạ, cắn môi, ủy khuất cúi đầu, sau đó ngước đầu hôn lên môi của hắn, chặn lại tất cả lời nói của hắn, híp mắt lại, trong mắt tất cả đều là giảo hoạt.

 

Tư Thiên Hoàng bật cười,mỹ vị đưa tới cửa sao có thể bỏ qua, hơi thở biến đổi, lật người làm chủ.

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!