Chương 50.2: Sát cơ nổi lên bốn phía

0

Chương 50.2: Sát cơ nổi lên bốn phía

“Để ta, để ta.” Tô Tiểu Vũ hướng trong lồng ngực hắn cọ cọ, chân chó cười nói.

Tư Thiên Hoán vừa lòng, đem tranh chữ nhấc lên, Tô Tiểu Vũ thông minh đè xuống chỗ hòn đá bị tranh chữ che dấu, phía trước tường đá chậm rãi mở ra, lộ ra một giá sách ở đằng trước. Tư Thiên Hoán nhấc chân  đá lên trên hòn đá, cái giá sách kia chẳng những không mở, ngược lại, hai bên cạnh giá sách lại mở ra,  để xuống tranh chữ, hai người cùng nhau đi ra ngoài.

“Nơi này là thư phòng Mặc Thiên.” Tư Thiên Hoán nói, nơi này trước đây hắn đã từng tới một lần. Tô Tiểu Vũ gật đầu, hứng thú chợt giảm, trong bụng oán thầm một tiếng, có chút ủy khuất nhìn về phía Tư Thiên Hoán. Tư Thiên Hoán cưng chiều sủng nịnh cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, nhanh chóng mang theo nàng trở lại phòng khách, Bạch Thuật chắc cũng đã ngủ được một giấc  no rồi.

“Thế nào, đã lấy được sao?” Bạch Thuật nhìn thấy hai người, khôi phục lại bộ dáng.

Tư Thiên Hoán gật đầu,  chìa tay nói: “Mặt nạ da người.”

Khóe miệng  Bạch Thuật giật giật, gian nan nói lại: “ Lúc trước chính ngươi nói không cần nó, vứt nó đi, sao giờ lại hỏi ta?”

“Đây là ngươi cho ta.” Khẩu khí Tư Thiên Hoán đương nhiên, nâng giọng nói lên, làm cho Bạch Thuật thiếu chút nữa không thở được một hơi nào.

Bạch Thuật hít một hơi thật sâu, cố gắng bình bĩnh lại tâm tính, sau đó không lưu loát cười nói: “Ngươi chờ một chút.” Dứt lời, nhanh như gió trở lại trong phòng,  sau đó truyền đến một loạt âm thanh.

“Hoán,  nếu ngươi ăn thịt hắn thì hắn vẫn đi theo ngươi” Tô Tiểu Vũ vuốt cằm, có chút nghiền ngẫm mà nói.

Tư Thiên Hoán nheo mắt, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Tiểu Vũ, lộ ra một chút ý cười: “Đúng.”

Tô Tiểu Vũ vô tội nháy mắt mấy cái, hàm xúc không hiểu rõ liền “nga” một tiếng.

Tư Thiên Hoán không nói gì nữa, chờ Bạch Thuật mang mặt nạ trở lại, hắn lấy mặt nạ rồi đi đến phòng bếp.

Tô Tiểu Vũ ngồi ở phòng khách, chậm rì rì ôm lấy Tiểu Bạch đưa vào lòng,chán nản nhìn Bạch Thuật vẫn còn buồn bực ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói: “Bạch Thuật a.”

Bạch Thuật sửng sốt, quay đầu lại liếc nhìn Tô Tiểu Vũ một cái, ngồi xuống cái ghế trúc bên cạnh nàng: “Tô cô nương, có chuyện gì thế?”

“Cứ gọi ta là Tiểu Vũ là được rồi.” Tô Tiểu Vũ cong cong khóe miệng, dáng điệu ngây thơ khả ái, bất quá nàng biến thành cái dạng như này làm Bạch Thuật rùng mình một cái, hai con mắt đã trong trạng thái cảnh giác. “Tiểu Vũ, ngươi muốn biết chuyện gì?”

“Khẩn trương như vậy làm gì?” Tô Tiểu Vũ cười nhạo, khôi phục dáng vẻ không mặn không nhạt của mình: “Ta chỉ là muốn hỏi ngươi một chuyện này mà thôi.”

Bạch Thuật thấy nàng đã khôi phục lại bộ dáng bình thường, lặng lẽ thở thào một cái, ôn hòa nói: “ Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn.” (ý là biết gì nói hết.) Cô nãi nãi tiểu tổ tông này trong đầu toàn là ý nghĩ xấu, càng cười đến sáng lạn như vậy, càng không có chuyện tốt.

“Thật sự?” Âm thanh nhẹ nhàng mà vô lại cười cười, Tiểu Bạch nằm ở trong lòng, không hiểu sao rùng mình một cái, chớp chớp mắt, dáng vẻ ngây thơ khả ái ngoan ngoãn rúc ở trong lòng nàng, đáng tiếc là không có đuôi, nếu không nhất định có thể nhìn thấy một con thần thú đang vẫy đuôi.

Tô Tiểu Vũ đích thực biết trong lòng Tiểu Bạch đang nghĩ gì, tiểu gia hỏa này tuy rằng bụng dạ thâm sâu, bất quá vẫn có rất nhiều người thương yêu.

“Hỏi đi.” Bạch Thuật nằm xuống, những cơn gió thổi thật thoải mái khiến hắn phải nheo mắt lại.

Tô Tiểu Vũ nghiêng đầu nhìn hắn, trong mắt xoẹt qua một tia không hiểu, cái miệng anh đào nhỏ nhắn khẽ nói một câu: “Tuyết hương ngưng thụ, thanh huy lâm khê.”

Bạch Thuật mở con mắt, con ngươi đen có một hương vị nồng đậm đẹp không thể  tả, yên lặng nhìn bầu trời đêm một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng nở nụ cười: “Tiểu Vũ thực có nhã hứng.”

“Đúng vậy, thật ra đang có nhã hứng.” Tô Tiểu Vũ  khép hờ đôi mắt, nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu bạch trong lòng, cảm nhận lớp lông mềm mại nhẵn nhụi của nó, thản nhiên nói, sau đó đem Tiểu Bạch để ra đùi, lười biếng duỗi thắt lưng: “Ta mệt rồi, đi nghỉ thôi.”

Bạch Thuật nhìn Tô Tiểu Vũ bước vào phòng, thu lại vẻ tươi cười trên mặt, gần như nỉ non mà đem câu của Tô Tiểu Vũ nói lại một lần: “Tuyết hương ngưng thụ, thanh huy lâm khê.” A, không hổ là nữ nhân của Bạch Lê, “Nàng đã đoán ra lúc nào vậy?.

Tư Thiên Hoán bưng đồ ăn trở về, liền thấy Bạch Thuật đang nhìn bầu trời sao đêm đến ngẩn người, nhịn không được nhíu mi hỏi: “Làm sao vậy?”

“Bạch Lê, Tiểu Vũ đã đoán được.” Bạch Thuật sâu kin thở dài, có chút vô lực nhìn Tư Thiên Hoán: “Chúng ta đã cất dấu võ công, nàng như thế nào vẫn còn đoán được.” Kỳ thật, hắn để ý nhất chính là điểm này…

“Ngươi đi theo ta đi.” Tư Thiên Hoán thản nhiên cười nói, sau đó hướng phòng của Tô Tiểu Vũ đi đến, vật nhỏ thông minh, sớm muộn gì cũng sẽ đoán được.

Bạch Thuật sửng sốt, quay đầu nhìn theo bóng lưng của Tư Thiên Hoán, liền, cứ như vậy thôi sao??

Trong phòng, Tư Thiên Hoán cùng Tô Tiểu Vũ dùng bữa, Tư Thiên Hoan không nhanh không chậm ăn cơm, đem tốc độ ăn cơm giống như một nghệ thuật, Tô Tiểu Vũ lại không giống vậy, ăn như hổ đói, cơ bản như muốn đem đầu vùi vào trong bát.

“Làm sao ngươi biết chúng ta ngày mai sẽ đi phía đông rừng đào?” Bạch Thuật tiêu hóa thật lâu, cuối cùng cũng không phải không thừa nhận Tô Tiểu Vũ thông minh, nhưng lại nghĩ đến sự tình ngày hôm nay, lại chạy tiến vào.

“Ta biết rõ, giữa trưa nay ở thư phòng nghe thấy được.” Tô Tiểu Vũ mơ hồ không rõ nói.

“Ách..” Bạch Thuật bị nghẹn ở cổ họng, hơi thở không thể thoát ra được, phi thường khổ sở.

Tô Tiểu Vũ nhìn hắn nói: “Bọn họ muốn làm gì?”

“Bọn họ ở rừng đào làm một bộ trận pháp, muốn lợi dụng thế lực giết chúng ta.” Bạch Thuật nói.

“Giết đi giết đi.” Tô Tiểu Vũ gật đầu động tác của miệng không ngừng, nàng đã đói cả một ngày, thật sự rất đói bụng.

Bạch Thuật giật giật khóe miệng, có chút ghét bỏ tướng ăn của nàng, nhưng tên Tư Thiên Hoán kia lại ôn nhu tươi cười, không nói gì được nữa liền xoay người rời đi: “Được, các ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai thu thập bọn họ rồi trở về Lăng thành đi.

“Rầm..” một tiếng, cửa bị đóng.

“Ăn chậm một chút, cẩn thận nghẹn.” Tư Thiên Hoán lấy khăn giúp nàng lau miệng, có chút đau đầu, vật nhỏ này sao vậy, chẳng lẽ cả một ngày không chưa ăn một cái gì?

Tô Tiểu Vũ nuốt xuống miếng cuối cùng, cảm thấy thật mỹ mãn, thở dài, híp con mắt vuốt vuốt cái bụng, trông như một tên đại hán thô lỗ cộc lốc.

Tư Thiên Hoán đem nàng kéo vào trong lòng, để nàng nàng nghiêng trên người mình, giúp nàng xoa bụng.

Tiểu Bạch tránh ở trong áo Tô Tiểu Vũ thật lâu lúc này mới chậm rì rì bước ra, từng bước từng bước đến tren bụng Tô Tiểu Vũ, mắt nhỏ ngập nước, chớp chớp làm lòng người trìu mến, đặt người nằm xuống, chân trước đè lên bụng của mình, phấn khích động động nhẹ nhàng cái lỗ tai.

Tô Tiểu Vũ sửng sốt, sau đó cười ha hả: “Đói bụng?”

Tiểu Bạch một thân đều dựng hết lông lên, hung hăng bực tức, nó mặc dù là thần thú, nhưng cũng sẽ đói bụng.

Tô Tiểu Vũ xách nó lên, cầm một chiếc chân gà còn thừa trên bàn huơ huơ trước mặt nó, Tiểu bạch lắc đầu, thực sự dùng sức lắc đầu, nó là thần thú, làm sao có thể ăn một cái thứ không chất dinh dưỡng như vậy được cơ chứ!!!!

“Vũ Nhi, cho nó một viên thuốc của nàng.” Tư Thiên Hoán đem Tiểu Bạch trong tay nàng cầm lên, thản nhiên nói, thần thú ăn linh khí, đồ ăn tất nhiên không phải là vật phàm, viên thuốc dù là nhỏ nhất, nhưng từ thảo dược trân quý chế tạo thành, có thể cấp cho Tiểu Bạch ăn.

Tô Tiểu Vũ gật đầu, sờ soạng ngực mình một phen, lấy ra hai cái chai, đổ ra hai viên thuốc, một viên màu trắng là thuốc bổ, màu đen chính là kịch độc.

Tiểu Bạch hai mắt sáng ngời, hai móng vuốt vươn tới, mỗi bên một viên liền đưa vào miệng, còn phun ra một ít dược tra, nhìn bộ dáng ăn giống như heo kia, cùng Tô Tiểu Vũ vừa rồi không có sai biệt.

Tư Thiên Hoán bật cười, đúng là chủ gì vật ấy.

Tô Tiểu Vũ thấy nó ăn mấy viên thuốc ngon lành như vậy, liền rót một chén trà nhỏ đưa đến bên miệng nó.

Tiểu Bạch cảm thấy chính mình được cưng chiều, trước mắt hiện  ra một chén nước, đôi mắt nhỏ lập tức sáng bừng lên, vươn cái miệng nhỏ nhắn tới chén nước, mí mất nhấc lên, thấy Tô Tiểu Vũ đang cười tủm tỉm nhìn mình, lông tơ dựng hết cả lên, giống như có một dự cảm chẳng lành.

“Vũ Nhi, có phải hay không nàng lại muốn ngược đãi nó?” Tư Thiên Hoán mở miệng, mắt lạnh nhìn Tiểu Bạch, nhìn thấy cái bụng nó tròn vo, đột nhiên vươn tay dùng sức chọc chọc bụng nó.

Tiểu Bạch thoải mái nằm ra bàn, đột nhiên mở to mắt, bàn tay bé nhỏ che miệng lại, nghĩ muốn phun ra nhưng lại không dám phun, nếu bình dấm chua này đổ liệu có xé toạc bụng nó ra hay không?

“Nếu ngươi nhỏ mọn như vây, ta liền đối đãi với ngươi như vậy.” Tổ Tiểu Vũ đẩy mạnh tay hắn ra, hừ nhẹ, nghe thấy người phía sau không nói gì, khóe miệng nâng lên kinh bạc hắn một chút.

Tư Thiên Hoán liền bỏ mặc Tiểu Bạch ở trên bàn, ôm lấy Tô Tiểu Vũ hướng phía giường đi tới: “Mệt mỏi cả một ngày rồi, nghỉ ngơi thôi.”

Tô Tiểu Vũ gật đầu, động tác rất nhanh đem quần áo lột bỏ chỉ còn lại một cái tiết khố, tiến vào ổ chăn, mở to mắt nhìn Tư Thiên Hoán: “Hoán, ta muốn ngủ, ngươi cũng ngủ đi.”

“Đêm còn dài, sao có thể để mình ta thức giấc được.” Tư Thiên Hoán tà khí động đậy đôi mi, ngáp một cái, liền cởi quần áo chui vào ổ chăn.

Tô Tiểu Vũ thở hắt ra, khinh thường trừng mắt nhìn hắn một cái, chủ động vươn bàn tay bé nhỏ đặt ở thắt lưng hắn, chậm rãi mà ngủ.

Tư Thiên Hoán ôn nhu đem trâm cài tóc của Tô Tiểu Vũ cởi bỏ, để ra sau, rồi cũng nhắm hai mắt lại.

Tiểu Bạch gian nan từ trên bàn trèo xuống, “trèo non lội suối” đến bên giường của Tô Tiểu Vũ, tìm một địa phương cách xa hai người nhất, lấy một khối chăn trải giường cho chính mình, tức giận ai oán trừng mắt nhìn Tư Thiên Hoán một cái, hai mắt nhắm nghiền.

Bình dấm chua!

Tư Thiên Hoán làm như ngủ thật say, nhưng khóe miệng lại dương lên.

Giữa trưa ngày hôm sau, Mặc Vân Vũ mặc trang phục lộng lẫy , tươi cười đi vào phòng khách. “khấu trừ khấu trừ” gõ cửa.

“Ai a…” Bởi vì vừa mới tỉnh, âm thanh Tô Tiểu Vũ mang theo ảm đạm, không muốn bàn luận truyện gì, lại mơ mơ màng màng hứng thú.

Mặc Vân Vũ vừa nghe thấy tiếng, máu toàn thân đều dồn hết lên trên mặt: “Bạch, Bạch công tử, là Vân Vũ.”

“Làm sao vậy?” Tô Tiểu Vũ nằm ở trong lòng Tư Thiên Hoán ánh mắt chợt lạnh, cười cười, tìm lại tỉnh táo, thản nhiên hỏi.

“Công tử, Vân Vũ là hướng công tử nhận lỗi, ở rừng đào mở tiệc rượu, hy vọng công tử có thể đến.” Mặc Vân Vũ nói.

“Được, ta sẽ đi.” Tô Tiểu Vũ nói.

Mặc Vân Vũ khuôn mặt vui vẻ đỏ ửng, nhưng  đứng một lúc cũng không nghe thấy bên trong có âm thanh nào truyền ra, ngượng ngùng nói: “Vậy công tử, Vân Vũ rời đi trước.” Không nghe thấy tiếng đáp lại, trong lòng nhất thời ai oán, dậm chân, xoay người rời đi.

“Hoán, đã chuẩn bị ngựa rồi sao?” Tô Tiểu Vũ sửa sang lại quần áo, Tư Thiên Tranh sửa sang nàng đều biết, nếu không phải lần trước chữa khỏi cho Khúc Ngâm, tất nhiên nàng sẽ không để yên cho tên hoàng đế kia..

“Chuẩn bị đã xong, chạy trong vòng một ngày có thể trở về.” Tư Thiên Hoán gật đầu, giải quyết xong chuyện Mặc gia, bọn họ liền lập tức khởi hành.

Tô Tiểu Vũ “Ân” một tiếng,  chắp tay sau lưng đi ra ngoài: “Đi thôi, tốc chiến tốc thắng.”

Hai người vừa đi tới cửa, thấy Bạch Thuật cũng vừa đi ra, một thân quần áo trắng tiêu sái mà tuấn dât.

Tô Tiểu Vũ liếc nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn sang Tư Thiên Hoán, vẫn là Hoán đẹp hơn đi, cho dù đang mang mặt nạ da người.

Nha hoàn dẫn ba người tới rừng đào xong liền vội vầng bỏ đi, trong tiểu lâu giờ đây chỉ còn lại ba người bọn họ, Mặc Thiên cùng Mặc Vẫn Vũ vẫn chưa thấy mặt, ở trên bàn bày nhiều mĩ vị khác nhau, nhìn mà đến phát thèm.

“Loảng xoảng” một tiếng, bốn phía của tiểu lâu sinh ra rất nhiều những thiết trụ thô to như cánh tay, trông giống như một nhà giam, đem ba người ở tiểu lâu vây nhốt bên trong.

“Nếu chúng ta không phối hợp, hắn có thể thành công sao” Bạch Thuật tao nhã ngồi xuống, nói.

Tô Tiểu Vũ bĩu môi, gắp một miếng thịt bò đưa vào miệng, mơ hồ không rõ mĩ vị mà nói: “Đúng là không tồi mà.” Hắn muốn mua một bàn này chắc cũng tốn không ít bạc đâu.

Ngón tay Tư Thiên Hoán bắn ra một hòn đá, đem chiếc đũa của Tô Tiểu Vũ vứt xuống: “Muốn ăn gì thì cứ bảo với ta, ta sẽ làm cho ngươi ăn.” Tư Thiên Hoán trừng mắt, biết trong thức ăn kia có độc dược mà vẫn muốn ăn bậy, nha đầu ngốc này.

Tô Tiểu Vũ hứng thú chợt giảm, đi đến cạnh cây thiết trụ bên cạnh, ngửi ngửi, có chút kinh ngạc nói: “Các cây này đều thoa kịch độc sao?” Sợ mê dược không làm tổn hại bọn họ được bọn họ, nên còn bôi thêm cả kịch độc vào các cây thiết trụ.

Tư Thiên Hoán cầm bàn tay bé nhỏ vừa sờ lên cây thiêt trụ của nàng xoa xoa, nhấc chân đá một cái, cây thiết trụ kia “uỳnh” một phát nghiêng ngả, ngã xuống đất.

“Tốc chuyến tốc thắng.” Tư Thiên Hoán lôi kéo Tô Thiên Vũ chạy đi, Bạch Thuật cũng lập tức đuổi theo.

“Ta không nghĩ các người dám đến.” Chờ ba người bọn họ chậm rãi dừng lại ở rừng đào bên trong, một đạo âm thanh từ trên mái nhà truyền xuống, theo tiếng nói nhìn lên,  một hắc y nhân đang đứng trên mái nhà nhìn bọn họ bằng một ánh mắt âm ngoan độc ác. Không sai, kẻ đó là đích thị là Mặc Thiên.

“Mặc Thiên, ngươi muốn giết chúng ta như vậy sao?” Tô Tiểu Vũ lúc này cũng lười ngụy trang, âm thanh của nữ tử vang lên, lười biếng tựa vào người Tư Thiên Hoán.

Mặc Thiên sửng sốt, có chút nghi ngờ hỏi lại: “Ngươi là nữ?”

“Đúng vậy.” Tô Tiểu Vũ vô tội cười, dung nhan thật đẹp, như hoa sen nở rộ trong đêm tối, làm Mặc Thiên lâm vào sửng sốt một hồi.

Tư Thiên Hoán lạnh lùng nhìn về phía Mặc Thiên, đem Tô Tiểu Vũ ôm vào trong lồng ngực của mình, cản trở ánh mắt của Mặc Thiên.

Mặc Thiên bị Tư Thiên Hoán nhìn đến xương cốt đều lạnh run, căn bản là không dám nhìn thẳng hắn, khí thế cường đại như vậy, nhìn không ra hóa ra Bạch Lê ba người bọn họ là cùng một đội, vậy thì để hắn dùng chức  chủ nhà Mặc gia đón tiếp bọn hắn.

“Các ngươi rốt cuộc là ai? Đến Mặc gia của chúng ta nhằm mục đích gì?” Mặc Thiên trầm giọng hỏi, sự tình càng ngày càng giống như  phức tạp hơn.

“Chúng ta muốn hộp gỗ kia, mặc kệ chúng ta là ai, ngươi cũng đều giết chúng ta thôi, bất quá, ta cho ngươi một cơ hôi, nếu ngươi đem trận địa này dỡ bỏ xuống, chúng ta liền tha cho ngươi một con  đường sống.” Bạch thuật từ tốn nói, phong thái tao nhã, khí chất khuynh thành, đây mới chính là phong thái của một gia chủ Bạch gia nên có.

“Hừ, nếu các ngươi muốn chết, vậy thì đừng trách ta.” Mặc Thiên ánh mắt trầm xuống, cảm thấy ba người này thật nguy hiểm, nếu hôm nay không trừ khử bọn họ, vậy sau này sẽ dẫn đến mối tai ngương ngập đầu cho Mặc gia, cũng may là hắn có ngọc Cửu Long, đủ để giết bọn họ.

“Ừ, sẽ không trách.” Tô Tiểu Vũ nhô cái đầu nhỏ nhắn ra, còn lắc lắc đầu,làm cho Mặc Thiên mặt chìm xuống, ngón tay hướng ra sau rừng đào, mặt đất bỗng ầm ầm chấn động.

Lực lượng cường đại theo bốn phía vọt tới, như muốn đem tất cả bọn họ nghiền nát, hùng hùng hổ hổ, làm những cây hoa đào đứt ra, cánh hoa màu hồng nhạt bay tán loạn, nếu không phải giờ phút này đang có nguy hiểm, sợ là ai cũng thốt ra một tiếng, đẹp quá.

Tư Thiên Hoán thân mình cực nhanh xuyên qua rừng đào, tìm kiếm mắt trận, đối với hắn mà nói đây là một chuyện hết sức dễ dàng, nhưng lúc này lại vô tung vô ảnh, tựa như có điều gì đó khác thường.

“Bạch lê, xảy ra chuyện gì?” Bạch Thuật thấy hắn đã tở lại, nhưng trận địa vẫn không dừng lại, thầm nghĩ một tiếng không tốt.

“Ngọc Cửu Long.” Âm thanh của nam nhân lạnh như băng từ chỗ sâu nhất của ngọn núi truyền đến, lòng người bắt đầu đông lạnh, làm cho linh hồn từng người đều như phát run.

Tư Thiên Hoán buông con ngươi xuống, ánh mắt tiếp xúc với ánh nắng,  con ngươi mắt hắn như một phiến màu hổ phách cực kì cao quý, phát ra ánh sáng, mặt nạ da người chậm rãi rơi xuống, lộ ra dung nhan vốn có, tuấn tú tiêu sái, quần áo trắng quanh thân mình bay lên, hòa vào vạt áo màu đỏ, giống như một ngọn lửa diêm dúa lẳng lơ, chậm rãi ngửng đầu, đón nhận ánh mắt khiếp sợ của Mặc Thiên, cười lạnh, phảng phất giống như tiên nhân, tôn quý vô cùng, nhẹ nhàng bước từng bước  về phía trước, như là quân vương của cả thiên hạ.

“Minh, Minh Vương,….” Mặc Thiên cơ hồ như muốn xịu lơ xuống đất, hắn cả kinh nghĩ, hắn cũng đã từng gặp qua Minh Vương Tư Thiên Hoán, nhưng hắn thế nào cũng không nghĩ tới rằng nhân vật tôn quý này sẽ tới phủ của hắn, còn dịch dung như tùy tùng.

“Ngọc Cửu Long ở đâu?” Tư Thiên Hoán lạnh giọng nói, không phải hỏi, mà giống như là mệnh lệnh.

Mặc Thiên dần dần hoàn hồn, ý nghĩ lưu chuyển, áp chế sợ hãi ở trong lòng, thở dốc hai cái, hưng tợn nói: “Minh Vương điện hạ, tiểu nhân có mắt như mù, nhưng sai lầm này đã tạo thành, cũng đừng trách Mặc Thiên đâm lao phải theo lao.” Minh Vương có nhiều thủ đoạn, hắn biết rõ, nhưng nếu hôm nay để mặc bọn họ rời đi, vậy Mặc Gia bọn hắn chỉ sợ sẽ bị hủy hoại trong chốc lát, cho nên, cho dù Bạch Lê có là Minh Vương đi chăng nữa, bọn họ cũng không muốn buông xuống cơ hội tốt như này.

“Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn giết ta?” Tư Thiên Hoán trong mắt lộ vẻ sát ý, giống như con mắt của ma, đưa tay hướng Mặc Thiên chém một đường, một chưởng kia mặc dù bị lực lượng ở xung quanh đánh tan phân nửa, nhưng cũng làm cho Mặc Thiên không thể tránh phun ra một ngụm máu tươi, lùi về sau rừng đào.

“Ngọc Cửu Long là cái gì vậy?” Tô Tiểu Vũ chưa bao giờ gặp một Tư Thiên Hoán như vậy, trên mặt ngưng trọng, xung quanh còn có công kích hướng bọn họ mà tới, trận pháp này không toàn bộ giải được.

“Chết tiệt, ngọc Cửu Long có thể che dấu mắt trận, trận pháp này nếu không tìm thấy mắt trận, cũng chỉ có thể chết, cho dù chúng ta năng lực, cũng không thể chống đỡ được bao nhiêu.” Bạch Thuật lạnh giọng nói, hắn tự trách không thôi, nếu hôm qua hắn ở rừng đào này lâu thêm một chút, căn bản hôm nay không có chuyện xảy ra cục diện rối rắm như vậy.

“Ai nói không thể phá bỏ.” Tư Thiên Hoán kinh thường liếc mắt nhìn xung quanh một cái, cái ánh mắt kia bễ nghễ mà kiêu căng, ngay cả thế lực chung quanh đều không đánh lại hắn.

“Bạch Lê, ngươi đã nghĩ được cách phá?” Bạch Thuật nhíu mày, nếu hắn vận dụng vô công đích thực của chính hắn, vậy thì những người đó sẽ phát hiện, bao năm nay công sức bọn họ bỏ ra đều vứt bỏ…

“Người gia tộc Lê Nguyệt, tính mạng quan trọng hơn.” Tô Tiểu Vũ cười lạnh một tiếng, nghênh đón ánh mắt ôn nhu của Tư Thiên Hoán, nhíu mày, hắn đã sớm đoán được nàng biết lai lịch của hắn?”

Người gia tộc Lê Nguyệt, lánh đời thứ nhất của một đại gia tộc, cũng là gia tộc thần bí nhất, họ Bạch là dòng dõi chính thống tôn quý, chỉ có thể dùng 2 mạch, mạch thứ nhất là việc chính, mạch thứ hai là bảo hộ, bảo hộ tuyệt đối chung thành với lời thề, cả đời không thay đổi, cho nên, Bạch Thuật là người bảo hộ, còn Bạch Lê là chúa, Bạch Thuật vĩnh viễn phải bảo hộ Bạch Lê.

là người gia tộc Lê Nguyệt có  một lực lượng tự nhiên, nhưng vô cùng cường đại, ở hai trăm năm trước có một người, đột phá đến cực hạn, tiến vào thần giới, lúc này mới có thể trở thành lánh đời của sư tôn, nhưng gia tộc Lê Nguyệt cũng quy củ rất nhiều, trong đó có một cái quy định, nếu muốn thoát ly khỏi gia tộc Lê Nguyệt, cho dù có chạy trốn tới chân trời góc bể, cũng sẽ bắt trở về gia tộc, chịu đựng cực hình.

Tô Tiểu Vũ từng ở trong cốc lật xem các gia tộc bị lánh đời, thế mới biết được nhiều như vậy.

“Vũ nhi, sợ sao?” Tư Thiên Hoán cười nhạt nói, vuốt ve khuôn mặt nàng, hắn không sợ gia tộc Lê Nguyệt đuổi bắt, hắn chỉ sợ làm tổn thương nàng.

“Không sợ.”Tô Tiểu Vũ híp mắt cười, cầm lấy tay Tư thiên Hoán, nàng sẽ cố gắng luyện võ, sẽ không làm trói buộc của hắn.

“Bạch Lê, ngươi cũng thật là…” Bạch Thuật bất đắc dĩ lắc đầu cười, con ngươi đen thâm thúy hiện lên một tia đắc ý không thấy được, một lúc sau thở dài nói: “Cùng các ngươi náo loạn vậy.”

Khổ sở thoát khỏi gia tộc Lê Nguyệt, quay đi một vòng, lại trở về điểm bắt đầu, bất quá, một vòng này cũng không tính là nhiễu, ít nhất hắn cũng có Tranh nhi, cũng thấy huynh đệ tốt của mình tìm được hạnh phúc.

Tư Thiên Hoán hướng hắn cười cười, hai người  trong lúc đó đều đạt thành hiệp nghị.

“Đừng nhìn, xung quanh vẫn có tấn công đấy.” Tô Tiểu Vũ lười biếng nhích đôi lông mày lá liễu, trong lòng có một số thứ không vừa ý, tuy rằng bọn họ là hảo huynh đệ cùng vào sinh ra tử, nhưng cũng không nên liếc mắt đưa tình như thế chứ.

Bạch Thuật giật giật khóe miệng, liếc nhìn Tô Tiểu Vũ một cái, ngay cả hắn mà nàng vẫn còn ăn dấm chua sao?

Tư Thiên Hoán lại càng trực tiếp, mặt tối sầm, nhẹ nhàng vung tay lên đập vào cái ót của nàng, thân hình thi triển nâng lên không trung, Bạch Thuật đứng tại chỗ, ngẩn đầu nhìn Tư Thiên Hoán, quanh thân tản ra khí thế bức người.

Tư Thiên Hoán ở trên, Bạch Thuật ở dưới, hai ngươi động tác đều nhất trí, nội lực chôn sâu ở trong thân thể bộc phát, hai tay tạo thành một hình thù phức tạp, đặt ở trước ngực di chuyển, chậm rãi hướng phía trước đẩy đi, một cỗ thế lực ngầm vọt ra, chống lại cường lực ở bốn phía.

Con ngươi màu hổ phách của Tư Thiên Hoán dần dần lộ ra kim quang, nhưng Bạch Thuật vì đừng sau Tô Tiểu Vũ nên chưa kịp pháy hiện.

Không lấy một tiếng động, hai lực lượng đụng chạm vào nhau, chấn động toàn mặt đất, tất cả các cây đào đều vỡ vụn, hai luồng sức mạnh đều ngang sức.

Tô Tiểu Vũ đứng chứng kiến hết thảy, Người Lê Nguyệt quả nhiên có sức mạnh kinh người, đem suy nghĩ trong đầu thổi tan, nàng không hiểu nhìn xuống hai bàn tay mình, Lê ánh trăng cường đại như vậy đấy? Nàng có thể cản được mấy chiêu? Bí quyết luyện mười chương, e rằng với sức mạnh của bọn họ thì đấu với mình chỉ như con trâu mất một sợ lông, không đáng để ý, huống chi hiện tại mới đến chương thứ chín.

Mẫu thân cũng có thể đến từ một gia tộc bị lánh đời, nàng chỉ có từng đấy võ công, làm sao có thể cứu được mẫu thân? Thật không thể có cách khác sao?

Tô Tiểu Vũ vận dụng nội lực vào hai lòng bàn tay, trong cổ họng đã thấy vị ngọt của máu, đừng nói là hỗ trợ, nâng mắt nhìn đến Tư Thiên Hoán, thấy trên đôi bàn tay trắng nõn của hắn đều lộ ra gân xanh, tâm như bị ai đó cào xe, nàng không muốn vô dụng như này, không muốn…

Ngay cả chính nàng cũng không phát hiện, ánh mắt của nàng chậm rãi thay đổi thành màu hồng, biểu tình giống y như hôm ở Tây Viện, dần dần chết lặng, lực lượng xung quanh đối với nàng không có chút ảnh hưởng nào, nâng bươc chân lên, từng bước từng bước một, hướng chỗ Tư Thiên Hoán đi đến.

 

Share.

About Author

Chào mừng mọi người đến với Thiên Nguyệt Các. Thế giới truyện ngôn tình, nơi hội tụ các mem yêu ngôn tình, yêu thích Edit, convert. Blog chúng tớ luôn cập nhập những truyện hay hấp dẫn đem đến cho người đọc giây phút thư giãn thật thoải mái, hòa mình vào không gian ngôn tình. Có thể khiến bạn cười sảng khoái nhưng cũng có khi bạn sẽ rơi nước mắt vì nỗi buồn trong truyện. Để có thể trải nghiệm những cung bậc tình cảm đó!!! Bạn còn chần chờ gì nữa hay gia nhập BLog chúng tớ. Đăng ký Email/Gmail. Chúng tớ luôn hoan nghênh các bạn đến với THIÊN NGUYỆT CÁC Iloveyou

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!