Chương 50: Sát khí nổi lên bốn phía

0

Chương 50: Sát khí nổi lên bốn phía (P1)
Biên tập: Phong Hy (Đây là tên nhà trước đây của bọn mị, không xếp theo cái gì cả, đọc vần thôi.)

Phía đông Mặc phủ là một rừng đào lớn đang là mùa hoa, cánh hoa hồng nhạt vờn quanh nhị hoa màu vàng, đón gió nhẹ, nhè nhẹ run rẩy, đưa mắt nhìn xa trông một biển hoa phấn hồng, mộng ảo mỹ lệ giống như tiên cảnh.

Ở giữa rừng đào có tòa tiểu lâu, không nói tới tiểu lâu đẹp đẽ quý giá bao nhiêu, nhưng cực kỳ tinh xảo, tòa nhà sử dụng vật liệu là loại gỗ tốt nhất, Bạch Thuật nhàn rỗi đang nghiêng người dựa vào trên đỉnh tiểu lâu, giống như đang ngủ say trong gió xuân, hô hấp đều đều, chợt có con bướm hoa đậu trên chóp mũi hắn, cũng không thấy hắn động chút nào, khuôn mặt tuấn dật, mặc dù không hoàn mỹ giống như Tư Thiên Hoán, nhưng cũng làm người ta đỏ mặt tim đập.

Rừng đào an tĩnh đến mức bình thản, cho dù một chút động nhỏ cũng sẽ bị người phát hiện, đúng lúc này cánh rừng truyền đến tiếng bước chân, Bạch Thuật chậm rãi mở mắt ra, từ từ nhìn về phía cửa vào rừng đào, Mặc Thiên dẫn theo quản gia Mặc Yên, từ từ đi đến.

Buổi sáng sau khi bọn Bạch Lê đi khỏi, hắn theo Mặc Thiên đi thư phòng định tiếp tục nghiên cứu cái hộp gỗ kia, nhưng Mặc Thiên nói hôm nay có chuyện quan trọng, tạm thời không cần để ý tới cái hộp kia, lại đưa hắn đi du ngoạn một chút, ngắm cảnh, hắn đương nhiên vui vẻ đồng ý, sau đó… Trốn ở ngoài thư phòng.

Mặc Thiên nói chuyện quan trọng, chính là cùng Mặc Yên thương lượng làm thế nào đối phối bọn họ, ban đầu vẫn sợ Mặc Vân Vũ chọc giận Bạch Vũ công tử, đưa tới tai họa cho Mặc gia, vì thế muốn giết người diệt khẩu, nhưng hiện tại lý do giết người lại nhiều hơn một.
Bạch Thuật nhìn có chút tán thưởng cười cười, Mặc Thiên này cũng không vô dụng, mới hai ba ngày đã đem cục diện chỗ nhị đệ tháo gỡ, bọn họ cố ý để lộ ra ở bên trong cất giữ một ít linh khí, không biết trong đó chẳng có cái gì, chỉ sợ ai cũng cho rằng trong đó có trân bảo luyện võ chữa thương hiếm có, Mặc Thiên đánh hơi thấy linh khí, hiển nhiên muốn động tà tâm.

Trước đó nói trong hộp này còn lưu lại thiên linh địa bảo dưới linh khí, là vì để Mặc Thiên có động lực, tránh hắn bỏ dở giữa chừng, chờ bọn họ lấy được tuyết triết thảo, thật sự có ý định để lại bảo bối trong hộp để làm bồi thường cho Mặc Thiên, đáng tiếc người này lòng tham không đáy, còn sinh sát tâm, vậy thì không thể trách bọn họ vô tình.

Bạch Thuật liếc mắt một cái không để ý nhìn Mặc Thiên cùng Mặc Yên ở phía dưới đi tới đi lui, đến khi hắn thấy rõ trận pháp bọn họ bày ra, im lặng cười. Có khả năng tích lũy lực lượng tự nhiên của thiên địa trong nháy mắt, người có ý đồ tấn công phá trận làm sao có thể chống lại lực lượng tự nhiên, tiến vào trận này, cũng chỉ có thể chờ đến chết, trừ phi tốc độ của ngươi rất nhanh phá hủy được trận nhãn (chỗ quan trọng, mắt trận), thật không may, hắn và Bạch Lê đều biết làm thế nào tìm được trận nhãn, cho nên, Mặc Thiên ngươi tự cầu nhiều phúc cho mình đi.

Buồn chán vươn vai thả lưng bị mỏi, Bạch Thuật lắc mình rời khỏi nóc nhà, im hơi lặng tiếng, mà mà chính vì lần rời khỏi sớm này, suýt nữa làm cho ba người bọn họ mất mạng giữa trận pháp đó.

“Gia chủ, ngài chắc chắn bọn họ không hiểu trận pháp này?” Mặc Yên có chút lo lắng, tuy rằng trận pháp này có lực sát thương vô cùng vĩ đại, nhưng phương pháp phá trận lại quá đơn giản, chỉ cần phá trận nhãn là có thể phá giải.

Mặc Thiên cười đến âm u lạnh lẽo, nhìn chung quanh trận pháp đã bố trí tốt, chậm rãi lấy ra từ trong lòng một khối ngọc, óng ánh trong suốt, khắc hoa văn rồng, “Có cái này, tại sao phải sợ bọn họ tìm đến trận nhãn?”

Mặc Yên nhìn kĩ khối ngọc kia, đột nhiên kinh hãi trừng to mắt, giọng nói cũng hơi run rẩy, “Này, đây là ngọc Cửu Long!”

Mặc Thiên gật đầu, trong mắt có tia sáng, có ngọc Cửu Long trấn áp trận nhãn, Đại La Kim Tiên cũng không thể tìm được trận nhãn, muốn phá trận? Nằm mơ!

Hắn chỉ cần nhắm mắt lại là có thể cảm nhận được giữa hộp gỗ phát ra hương thơm linh khí, đồ tốt như vậy nếu đã đến tay hắn thì không có chuyện hắn đem ra nữa, cho nên nếu cái hộp này vốn có chủ nhân, vậy phải chết!

Mặc Yên thấy vậy cũng lạnh lùng cười, trước đó còn chút lo lắng, nhưng hiện tại xem ra có thể vô tư thoải mái rồi.

Mặc Thiên đi đến trước trận nhãn, đó là một đoạn cây đào bị cắt đứt, nhẹ nhàng đem ngọc Cửu Long đặt ở trên đoạn cây, ngay lập tức ngọc Cửu Long tản mát ra ánh sáng êm dịu, đem cây đào kia bao vây lại, một lúc lâu sau, cây đào kia biến mất không dấu vết, gió thổi qua mang theo từng cánh hoa đào, rơi lại che phủ đất trống.

Chủ tớ hai người nhìn nhau cười, từ từ rời khỏi rừng đào.

Hiện tại Bạch Thuật đang tản bộ tại thành Vân La, căn bản không nghĩ Mặc Thiên từ Sở Thiên bảo hộ chuẩn bị ngọc Cửu Long, nếu như hắn nán lại rừng đào thêm một hồi, sẽ biết vị trí đặt ngọc Cửu Long, đợi Mặc Thiên rời đi lại lấy ra, đáng tiếc mọi việc đều không có nếu như.

Bạch Thuật chậm rì rì đi trên đường, bộ dáng tuấn mỹ rước đến một đống lớn nữ tử yêu thích, nhưng hắn lại không có loại tự giác này, đi đến trước một quán nhỏ, tùy ý lật xem trang sức ở đây, lại đều là của người bình thường.

Tư Thiên Tranh kim chi ngọc diệp trang sức tốt cũng không thiếu, nhưng ngược lại nàng lại thích những thứ nhỏ bé này, Bạch Thuật biết sở thích này của nàng nên dù đi tới chỗ nào, ít nhiều đều mua cho nàng một chút.

Bạch Thuật chọn một cây trâm bạc ở giữa, mặt trên khảm một viên bảo thạch nho nhỏ màu cam, tự nhiên trang nhã, Tranh nhi mang theo không tệ, cười cười, đang chuẩn bị trả tiền, lại nghe người bên cạnh nói chuyện.

“Này, ngươi nghe nói chưa, trưởng công chúa vì Hoàng thượng cùng các vị Vương gia chuẩn bị một cuộc thi tuyển chọn phi, ngay sau mấy ngày nữa, tất cả nữ nhân của quan gia quý tộc, phú giáp thương nhân đều đã đến thẳng lăng thành!” Một nữ tử áo vàng hưng trí bừng bừng nói cho người bên cạnh nghe.

“Sao lại đột nhiên như vậy?” Có người hỏi.

Vẻ mặt nữ tử áo vàng tỏ ra khinh thường nhìn người nọ, nói “Việc này mà cũng không biết, ngươi biết Hoàng thượng để cho một nữ nhân bước vào Ngự Thư Phòng đi, còn có Minh vương, Hoàng thượng cũng tuyên bố hôn sự của hắn cùng thứ nữ nhà Tô tướng quân rồi!”

“Cái này dương nhiên biết, huyên náo rất lớn, rất nhiều nữ tử quý tộc đều không phục, phụ thân của các nàng lại còn liên hợp dâng tấu, nói nữ nhân kia mê hoặc Hoàng thượng, muốn trừ bỏ nàng, kết quả hoàng đến tức giận thiếu chút giết hết bọn họ!”

Người nọ thổn thức không thôi, từ xưa nhiều hồng nhan họa thủy.

“Thật ra là bọn họ không phục, mấy người Hoàng gia kia dều là nam tử ưu tú hoàn mĩ nhất Phong Quốc, nhưng lại không phong hậu nạp thiếp, nay đột nhiên xuất hiện hai nữ nhân chiếm lấy Hoàng thượng cùng Minh vương, chắc chắn bọn họ đỏ mắt rồi, kết quả chọc giận Hoàng thượng, cũng may trưởng công chúa đúng lúc chạy tới, bày ra quyết định này, mới khiến cho hai bên yên lặng một chút.” Nữ tử áo vàng nói.

Bạch Thuật nghe xong những chuyện này, mím môi cười cười, trong mắt tất cả là ôn nhu, Tranh nhi từ trước đến nay làm việc mạnh mẽ vang dội, quyết định này làm không tồi, chỉ là… Cuộc thi tuyển chọn phi này, nàng chắc chắn Khúc Ngâm cùng Tô Tiểu Vũ nhất định sẽ thắng?

Nàng không sợ hai nữ nhân này lúc đó thấy không sánh bằng người khác, trực tiếp dùng một nắm dược làm toàn bộ những nữ nhân khác biến mất sao? Dù sao hai người này một người là Thánh Cô dùng độc vô hình của Y Cốc, một người là kinh tài Diễm Diễm thiên tài Vũ Thiếu…

Lại lòng vòng ở trong thành Vân La một hồi, Bạch Thuật cảm thấy nhàm chán, liền trở về Mặc gia, đi ngủ. Cũng không biết bọn Bạch Lê khi nào trở về, trước đó bổ sung thể lực một phen.

Gia tộc lánh đời vì sao lánh đời, chẳng qua vì nắm trong tay lực lượng cường đại, cường đại đến mức khinh thường cùng bên ngoài làm bạn, bởi vậy ẩn vào núi rừng khe sông đoạn tuyệt lui tới với bên ngoài. Đại tộc Y Cốc ẩn thế, bí kỹ Huyết Đồng Tử Quyết này lực lượng mạnh cỡ nào không cần nói cũng biết, ngoại trừ người sáng lập Y Cốc đem Huyết Đồng Tử Quyết luyện đến tầng thứ mười ra, mấy trăm năm qua không xuất hiện thêm người nào có thể đạt tới cao như vậy, mà bây giờ Tô Tiểu Vũ xông tới tầng thứ chín, là một ải lớn, dù có huyết châu phụ trợ cũng nhất định trắc trở.

Mật thất dưới Tây Viện.

Tô Tiểu Vũ cảm thấy một màn sương vô tận bao phủ, ngẩng đầu nhìn không thấy một tia ánh sáng, chân không có cảm giác chạm đất, cả người chỉ cảm thấy hư không, muốn thoát đi lại mê mang không tìm được đường.

Không gian quá mức tĩnh lặng không đem đến cảm giác an tâm mà ngược lại khiến cho người ta suy nghĩ miên man, tâm phiền ý loạn. Tô Tiểu Vũ chính là đang ở trạng thái như vậy, nếu nàng không nhanh chóng tìm ra đường thoát thân sẽ vô cùng dễ dàng tẩu hỏa nhập ma.

Tô Tiểu Vũ nghe được rõ ràng tiếng tim đập của bản thân, âm thanh vang dội trong không gian yên tĩnh khiến cho nàng hoảng hốt đến mức lạnh lẽo cả người. Huyết Đồng Tử Quyết tầng thứ chín đã không còn đơn giản là sự khảo nghiệm về lực lượng mà là thách thức về tâm trí. Tâm trí không đủ kiên định chỉ có thể chịu đựng bị phản phệ. Nàng biết rõ điểm này nên cố ép bản thân phải bình tĩnh, nhưng càng cố gắng đầu óc lại càng loạn.

Tư Thiên Hoán nhìn nàng một thân đầy mồ hôi lạnh, khẽ nhíu mày. Huyết Đồng Tử Quyết hắn không rõ ràng lắm nhưng nhìn trạng thái hiện tại của vật nhỏ dường như sắp bị tẩu hỏa nhập ma. Nghĩ đến đây sắc mặt hắn hơi trầm xuống, lạnh lùng nhìn Tiểu Bạch một cái. Xem ra lực lượng trong huyết châu kia tiến vào quá đột ngột, vật nhỏ liền vô pháp hấp thụ ngay, tâm thần nhiễu loạn.

Tiểu Bạch trợn mắt, cố gắng phóng ra linh khí. Nó đã cực kỳ cố gắng, sao vẫn còn trừng nó!

“Phốc.”

Tô Tiểu Vũ đột nhiên phun ra một búng máu, nhưng không mở mắt, sắc mặt hơi trắng bệch, mồ hôi lạnh vẫn chảy khắp người.

Tư Thiên Hoán biến sắc, vội vàng đưa tay hướng đến huyệt thiên linh của Tô Tiểu Vũ, nhẹ nhàng đưa một cỗ lực lượng nhu hòa vào cơ thể nàng. Lực lượng của hắn tựa như biển cả mênh mông ôn hòa thân mật bao dung vạn vật. Huyết Đồng Tử Quyết tuy tà khí thô bạo nhưng vẫn để lực lượng của hắn dẫn dắt.

Tô Tiểu Vũ đang chìm trong màn sương trắng, vốn thấp thỏm nóng nảy đột nhiên yên tĩnh trở lại, tựa hồ có một cỗ lực lượng dẫn đường, trấn an nàng. Hô hấp của nàng dần trở nên vững vàng, nhịp tim bình ổn trở lại, một đạo hồng quang quét xuống màn sương mờ, không ngừng lan tỏa, chậm rãi xua tan màn sương trắng. Hồng quang bao quanh thân thể nàng, chậm rãi tiến vào. Một lúc sau, hồng quang biến mất, nàng cảm nhận được thân thể dị thường thoải mái.

Tiểu Bạch nghi hoặc nhìn Tư Thiên Hoán. Nó có nhìn lầm không, thời điểm nam nhân này chạm vào nữ nhân kia, đôi mắt màu hổ phách biến thành màu vàng. Vàng sao… Vì sao nó cảm thấy quen thuộc đến vậy? Thật sự là nghĩ không ra mà.

Tư Thiên Hoán thấy đôi mày nhíu chặt của Tô Tiêu Vũ chậm rãi dãn ra ngầm thở dài một hơi nhẽ nhõm, trong mắt ánh lên ý cười, vốn chỉ là thử một lần, không nghĩ tới lại thật sự hữu dụng.

Tô Tiểu Vũ từ từ mở mắt. Đôi con ngươi màu đen đột nhiên biến thành màu đỏ, rồi lại biến về màu đen, sau nhiều lần biến hóa cuối cùng cũng khôi phục lại màu đen, nhưng nếu nhìn kĩ, trong sắc đen kia có một đạo hồng quang lưu chuyển, ẩn ẩn nét diêm dúa lẳng lơ mê hoặc.

“Cảm thấy thế nào?” Tư Thiên Hoán giúp nàng lau mồ hôi cùng vệt máu nơi khóe miệng nhẹ nhàng hỏi.

Tô Tiểu Vũ vui vẻ nở nụ cười, đôi mắt to cong thành hai mảnh trăng khuyết: “Thành công rồi!” Huyết Đồng Tử Quyết luyện đến tầng thứ chín, lực lượng phản phệ yếu hơn rất nhiều, nàng cũng không cần kiêng kị sử dụng lực lượng này nữa.

“Chúng ta đi thôi.” Tư Thiên Hoán kéo nàng đi. Đột nhiên một âm thanh nhỏ vang lên khiến hắn ngẩn ngơ sau đó buồn cười nhìn về phía Tô Tiểu Vũ.

Tô Tiểu Vũ hung hăng đè lại bao tử, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên trước đôi mắt đầy ý cười của Tư Thiên Hoán. Nàng đã một ngày không ăn cơm, bao tử kêu không phải thực bình thường sao? Cười cái gì chứ!

“Ngoan, ta dẫn nàng đi ăn.” Tư Thiên Hoán ôm ấy thân thể bé nhỏ của nàng trấn an. Ánh mắt lại dời về phía Tiểu Bạch hỏi: “Ngươi ra canh cửa?”

Tô Tiểu Vũ còn đang chọc bao tử của Tiểu Bạch, thấy nó ngơ ngác nhìn Tư Thiên Hoán. Tuy rằng cái đầu nó không có sự biến đổi nhưng nàng vẫn nhìn ra là nó đang lắc đầu.

“Phế vật.” Tư Thiên Hoán không mặn không nhạt đánh giá một câu.

Tiểu Bạch thất bại gục vào tay Tô Tiểu Vũ, có chút vô lực nhìn Tô Thiên Hoán. Nó là thần thú, không phải phế vật. Linh khí của nó rất mạnh!

Tô Tiểu Vũ cúi đầu nở nụ cười, giọng nói thanh thúy êm tai: “Hoán, nó có thể dùng để nấu canh, không phải phế vật.”

Tư Thiên Hoán sủng nịch gõ gõ đầu nàng, lại ôm nàng vào ngực: “Được.”

Tiểu Bạch giờ phút này vô cùng bi phẫn, gian nan đứng thẳng thân thể, vươn móng vuốt chỉ vào Tô Tiểu Vũ, ánh mắt mãnh liệt lên án. Bại hoại, khi dễ thú!

Tô Tiểu Vũ làm bộ như không thấy, vừa nhéo nhéo móng vuốt Tiểu Bạch, vừa cười cười ngã vào lòng Tư Thiên Hoán. Chuyến này thật không uổng mà, nhặt được một bảo bối như vậy.

Tư Thiên Hoán hạ mi, áp chế ghen tuông trong lòng, lấy ra một hộp ngọc trong lồng ngực, giao cho Tô Tiểu Vũ, thuận tiện đem Tiểu Bạch từ trong lòng nàng ra: “Tuyết triết thảo ở bên trong.”

Tô Tiểu Vũ mở ra ngửi một chút, mãn nguyện gật đầu: “Chúng ta mau trở về.” Đồ đã tìm được đương nhiên không cần tiếp tục ở lại Mặc phủ, Khúc Ngâm bên kia không thể chờ thêm được nữa.

“Được.” Tư Thiên Hoán hôn nàng một cái, thấy nàng chăm chú nhìn mình liền nhếch môi: “Yên tâm, đứa ngu ngốc kia không nhìn thấy.”

Tô Tiểu Vũ sửng sốt nhìn Tiểu Bạch trong tay hắn, khóe miệng giật giật, đúng là không nhìn thấy, toàn bộ đều bị hắn nắm trong tay rồi.

Đại sảnh rất lớn. Tư Thiên Hoán lại có bản lĩnh, tìm kiếm nửa canh giờ, đá văng viên gạch, giá sách chậm rãi dời đi lộ ra một cánh cửa gỗ. “Két…” một tiếng, đẩy cửa gỗ ra liền lộ ra một đường hầm tối tăm. Đốt chiết tử, hai người một thú liền tiến vào.

Đi một lúc trước mặt hai người xuất hiện một tờ giấy, thoạt nhìn có hai người đang ở phía sau một bức tranh chữ.

Nghi hoặc nhíu nhíu mày, Tô Tiểu Vũ nhìn về phía Tư Thiên Hoán.
Tư Thiên Hoán cười nhạt, đang muốn đem nó vạch ra đột nhiên đem ngón tay đặt trước môi.

Tô Tiểu Vũ hiểu ý, im lặng không nói.

“Vân Vũ, bữa trưa ngày mai ngươi mời Bạch Vũ đến tiểu lâu trong rừng hoa đào, để hắn bồi tội thật tốt đi.” Giọng nói Mặc Thiên từ sau tranh truyền đến, mơ mơ hồ hồ, nhưng nhĩ lực hai người tốt, nghe thấy rất rõ ràng.

“Vâng ạ.” Mặc Vân Vũ vui vẻ nói.

Mặc Thiên lần thứ hai mở miệng: “Ngày mai ta sẽ nói với Bạch Vũ về hôn sự của hai người.”

“Cảm ơn ca ca. Ca ca hiểu rõ Vân Vũ nhất.” Mặc Vân Vũ kích động nói. Sau đó là tiếng bước chân, một lúc liền khôi phục sự an tĩnh.

Nhàn nhạt lướt mắt qua, Tư Thiên Hoán buông mắt, im lặng đùa bỡn Tiểu Bạch trong tay, hoàn toàn bỏ qua sự kháng nghị của nó. Một lúc lâu sau, hắn thản nhiên nói: “Vũ nhi, nữ nhân kia, nàng giải quyết hay là ta?

Share.

About Author

Chào mừng mọi người đến với Thiên Nguyệt Các. Thế giới truyện ngôn tình, nơi hội tụ các mem yêu ngôn tình, yêu thích Edit, convert. Blog chúng tớ luôn cập nhập những truyện hay hấp dẫn đem đến cho người đọc giây phút thư giãn thật thoải mái, hòa mình vào không gian ngôn tình. Có thể khiến bạn cười sảng khoái nhưng cũng có khi bạn sẽ rơi nước mắt vì nỗi buồn trong truyện. Để có thể trải nghiệm những cung bậc tình cảm đó!!! Bạn còn chần chờ gì nữa hay gia nhập BLog chúng tớ. Đăng ký Email/Gmail. Chúng tớ luôn hoan nghênh các bạn đến với THIÊN NGUYỆT CÁC Iloveyou

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!