Chương 42 43 44

0

☆Chương 42: Khúc Ngâm hôn mê.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

“Ngâm Nhi, nếu như ngươi lo lắng ta sẽ cưới nữ nhân khác, ta lập tức chiếu cáo thiên hạ, hậu cung chỉ có một người là ngươi.” Khúc Ngâm ôm đầu gối ngồi ở trên giường, hai mắt vô thần, thẩn thờ nhìn dưới đất, Tư Thiên Hoàng ngồi chồm hổm trên mặt đất, đau lòng nhìn nàng, hắn thật sự không hiểu rốt cuộc nàng đang lo lắng cái gì, hắn có thể cả đời chỉ có nàng làm nữ nhân, nếu mấy hoàng đệ nguyện ý, hắn cũng có thể buông tha ngôi vị hoàng đế, nhưng vì cái gì nàng vẫn không muốn gả cho hắn?

 

“Hoàng, chớ yêu ta.” Khổ sở nhắm hai mắt lại, trên mặt Khúc Ngâm đều là bi thương, nàng cũng muốn sống cùng hắn, nhưng điều này sao có thể?

 

“Ngươi nói lại lần nữa.” Tư Thiên Hoàng lạnh mặt, đứng dậy dùng sức bắt được bả vai của nàng, đùa giỡn gì hắn cũng có cho qua, nhưng loại đùa giỡn này hắn không thể bỏ qua.

 

“Có lẽ ban đầu, ta không nên cứu ngươi.” Khúc Ngâm mệt mỏi cười, nàng vốn định sống trong thôn trang nhỏ qua ngày, lại không nghĩ rằng sẽ gặp hắn, còn cứu hắn, bây giờ nghĩ lại, hóa ra là nghiệt duyên.

 

Tư Thiên Hoàng chợt đẩy nàng ngã xuống giường, cặp mắt nhiễm đỏ, “Ngâm Nhi, không nên ép ta tức giận, nói, ngươi yêu ta.” Rõ ràng mới vừa nãy thừa nhận thương hắn rồi, tại sao bây giờ không như vậy.

 

Khúc Ngâm lạnh lùng chống lại ánh mắt của hắn, quật cường mím môi, không nói lời nào.

 

Tư Thiên Hoàng chỉ cảm thấy tâm vừa đau vừa giận, cúi người, hung hăng hôn lên môi nữ nhân quật cường phía dưới.

 

Khúc Ngâm khổ sở nhắm mắt lại, nàng không muốn hắn tức giận, nàng cũng không muốn cùng hắn gây gổ, nhưng nàng không thể cho hắn hi vọng, sớm biết kết quả như vậy, ban đầu nàng nên độc ác, không hồi cung cùng hắn.

 

Không biết vì sao, hôm nay nàng đặc biệt mệt mỏi, không muốn tiếp nhận lửa giận của hắn, đưa tay muốn đẩy hắn ra, lại đột nhiên phát hiện toàn thân không còn hơi sức, trước mắt cũng từ từ trở nên mơ hồ, mất đi ý thức, cuối cùng thấy là Tư Thiên Hoàng kinh hoảng lo lắng.

 

Thôi, đời này yêu người nam nhân này, cũng đủ rồi.

 

Tư Thiên Hoàng nhìn Khúc Ngâm đột nhiên mất đi hô hấp, trong nháy mắt cả người liền dã dời, hắn không biết một người có thể tuyệt vọng thế này, tuyệt vọng thế này. . . . . .

 

“Ngâm Nhi. . . . . .” Xuất phát từ tận đáy lòng bi thương hóa thành một tiếng gào thét, vang dội bầu trời đêm.

 

Tô Tiểu Vũ thay xong xiêm áo, đang đấu tức với Tư Thiên Hoán, đột nhiên tim đau xót, kế tiếp liền nghe Tư Thiên Hoàng hét, lập tức giận tái mặt, xông ra ngoài, Tư Thiên Hoán cũng nhanh chóng đi theo.

 

“Chuyện gì xảy ra?” Tư Thiên Hiểu luôn ôn hòa giờ đây mất đi vẻ mặt đó, đại hoàng huynh luôn trầm ổn kín kẽ, tại sao có thể như vậy?

 

“Đi xem một chút.” Tư Thiên Chanh cũng lộ ra khí thế cần có của trưởng công chúa, đứng lên đầu tiên đi đến phòng Khúc Ngâm.

 

“Đặt nàng xuống.” Tô Tiểu Vũ tức giận nhìn Tư Thiên Hoàng ôm chặt Khúc Ngâm giống như người mất hồn, hắn không buông Khúc Ngâm ra, sao nàng có thể cứu?

 

Tư Thiên Hoàng giống như không nghe thấy lời nàng nói, không nhúc nhích, trong đầu không ngừng xuất hiện một câu nói, khúc ngâm chết rồi, khúc ngâm chết rồi. . . . . .

 

Thấy Tư Thiên Hoàng vẫn không có động tác, trong lòng khẩn trương, Tô Tiểu Vũ trực tiếp đi lên, một chưởng đánh bay Tư Thiên Hoàng, ôm Khúc Ngâm ra.

 

Tư Thiên Hoàng cũng ở một khắc này hồi hồn, hai mắt đỏ bừng nhìn Tô Tiểu Vũ, muốn đoạt lại Khúc Ngâm, Tư Thiên Hoán đứng ở cửa, thấy vậy, thân hình cực nhanh tiến lên, một tay nắm Tư Thiên Hoàng, một cái tay khác đánh về phía đầu của hắn, một đạo lực lượng rót vào đầu của hắn, Tư Thiên Hoàng sững sờ, khôi phục thần trí, nhưng vẫn muốn xông về chỗ Khúc Ngâm.

 

“Hoàng huynh, bình tĩnh một chút, Vũ nhi có thể cứu.” Tư Thiên Hoán vội vàng kéo Tư Thiên Hoàng, trầm giọng nói.

 

“Có thể sao?” Tư Thiên Hoàng sững sờ, trong mắt có khao khát.

 

“Xem trước một chút.” Tư Thiên Hoán kéo Tư Thiên Hoàng đi tới trước giường, nhưng tay vẫn như cũ giữ thật chặt hắn, tránh cho hắn quấy rối.

 

Tô Tiểu Vũ nhìn mặt Khúc Ngâm tái nhợt, hung hăng nhắm mắt lại, đè xuống đau lòng, đưa tay điểm ba đại huyệt trên người nàng, mới xoay người nhìn về Tư Thiên Hoàng, trong ánh mắt là hận ý nồng đâm.

 

“Có phải ngươi cưỡng bức nàng  hay không?” Trong mắt tràn ngập sát ý, giữa ngón tay đã ngưng tụ lực lượng cường đại, chỉ chờ Tư Thiên Hoàng gật đầu, liền giết hắn.

 

“Vũ nhi, hắn là đại ca của ta.” Tư Thiên Hoán nhìn ra sát ý của Tô Tiểu Vũ, mặc dù không rõ chân tướng, nhưng vẫn đứng trước người Tư Thiên Hoàng.

 

Không đợi Tô Tiểu Vũ tức giận, Tư Thiên Hoàng đã đẩy ra Tư Thiên Hoán đi tới trước mặt Khúc Ngâm, bi thương nhìn nàng mất đi hô hấp, giọng nói khàn khàn mở miệng, “Một năm trước ta ra lăng thành du ngoạn, trên đường trúng hợp hoan tán, vốn tưởng rằng sẽ chết, là Ngâm Nhi đã cứu ta.” Nghĩ đến lần đầu bọn họ gặp mặt, trong mắt Tư Thiên Hoàng bi thương càng đậm.

 

“Nàng tự nguyện?” Tô Tiểu Vũ híp đôi mắt đẹp lại, lệ khí đáy mắt nặng hơn.

 

Những người khác cảm thấy phản ứng của nàng kỳ quái, lúc này nên cứu người trước mới phải? Tại sao lại nói những thứ này làm gì?

 

“Ừ.” Tư Thiên Hoàng gật đầu, lấy dũng khí đưa tay bắt mạch Khúc Ngâm, phát hiện khí tức nàng khôi phục, trên mặt mừng như điên, “Tô cô nương, ngươi muốn biết cái gì sau này chúng ta hãy nói, trước cứu Ngâm Nhi!”

 

“Cứu? Thế nào cứu, chính nàng muốn chết, ta thế nào cứu?” Tô Tiểu Vũ giận quá hóa cười, không tin nhìn nữ nhân nằm trên giường, nàng phí hết tâm huyết cứu nàng, chính nàng lại không quý trọng.

 

“Trên đời không có người nào mà Vũ thiếu không cứu được?” Bạch Thuật nhàn nhạt mở miệng, có phải nàng đang nói lời vô ích hay không.

 

Nghe được hai chữ  “Vũ thiếu”, trên người Tô Tiểu Vũ bộc phát ra lệ khí nồng nặc, là một loại sát ý muốn hủy diệt tất cả, giống như ác ma đẫm máu, khí tràng cường đại chèn ép mọi người.

 

“Câm miệng.” Tư Thiên Chanh lạnh lùng nhìn Bạch Thuật, muốn trêu chọc, lúc nào thì cũng có thể, bây giờ hoàng tẩu tương lai của nàng vẫn chờ Tiểu Vũ cứu mạng, hắn cần gì phải chọc giận Tiểu Vũ.

 

Bạch Thuật thở dài, cau mày, năm đó Y cốc rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

 

“Vũ nhi, chờ cứu người, phát hỏa sau không muộn.” Tư Thiên Hoán nhẹ đến ôm chầm Tô Tiểu Vũ, hóa giải lệ khí trên người nàng, ánh mắt liếc Bạch Thuật, khẽ lãnh, đầu ngón tay giật giật, liền thấy sắc mặt Bạch Thuật tái đi, đáy mắt một mảnh buồn bực.

 

“Hoán.” Sát ý trên người Tô Tiểu Vũ tiêu tán một chút, thay vào đó là nồng đậm uất ức, nắm chặt y phục Tư Thiên Hoán, khó chịu kêu một tiếng.

 

“Tô cô nương, vô luận tại sao ngươi tức giận, van xin ngươi cứu Ngâm Nhi trước, đợi Ngâm Nhi tỉnh lại, ta Tư Thiên Hoàng mặc ngươi trách phạt.” Làm một đế vương, Tư Thiên Hoàng dùng chữ “Cầu xin”, đủ để thấy địa vị Khúc Ngâm trong lòng hắn.

 

“Cầm ba đóa Tuyết Liên, ba ngàn năm.” Tô Tiểu Vũ hình như bình tĩnh lại, ngẩng đầu, trên mặt không chút biểu cảm, cứu người không vội vàng được, nàng đã đả thông huyết vừa mới bế tắc của Khúc Ngâm, nàng có thể duy trì trạng thái này trong vòng bảy ngày, nhưng trong vòng bảy ngày, không tìm được vật kia, nàng sẽ chết, nàng muốn Tuyết Liên, là vì để bảy ngày này kéo dài thành mười lăm ngày.

 

“Trong phủ ta có, ta đi lấy.” Tư Thiên Bắc nói xong, lập tức vận khởi mười thành công lực, thi triển khinh công bay về phía bầu trời đêm.

 

“Chỗ sâu Y cốc có một nơi độc, nói là độc, thật ra thì bên trong không có độc vật, thế nhưng trên trăm loại kịch độc ở bên ngoài phát tán ra không khí, đều độc hơn cả kịch độc, ngày đó ta không có ở đây, cho nên những người đó bắt được Khúc Ngâm.” Tô Tiểu Vũ tựa trong ngực Tư Thiên Hoán, lâm vào hồi ức, trên mặt là nhàn nhạt đau lòng, “Y thuật và độc thuật của nàng đều rất tốt, võ công cũng không yếu, cho nên bọn họ muốn giết nàng không dễ dàng, vì vậy liền ném độc quật vào nàng, thời điểm ta chạy đến, nàng chỉ còn dư lại một tia khí tức, ta phong bế độc của nàng đến một chỗ, chỉ cần đời này nàng không hoan hợp với người khác, cả đời nàng sẽ không phát độc, nhưng mà. . . . . .”

 

Giọng nói dừng lại, Tô Tiểu Vũ từ trong hồi ức đi ra, nhìn về phía Tư Thiên Hoàng  ánh mắt rất phức tạp, không có lời giải, có oán hận, cũng có một chút cái hiểu cái không.

 

“Nhưng mà, nàng lại cứu ngươi.”

(huhu L chương này và chương sau làm ta khóc dòng. Vừa edit vừa khóc L )

☆Chương 43: Không cho phép đi vào.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

Cho đến giờ phút này, Tư Thiên Hoàng mới biết tại sao Khúc Ngâm vẫn không nói thương hắn, không đồng ý gả cho hắn, bởi vì nàng không dám, nàng không dám hứa với hắn, bởi vì nàng không thể, không thể xác định mình có sống sót được không.

 

Hắn không biết cái gì là Y cốc, cũng không biết cái gì là độc quật, nhưng hắn biết trên người Khúc Ngâm có độc.

 

Lần đầu tiên gặp mặt, biết rõ ràng cứu mình sẽ chết, tại sao nàng còn cứu hắn, sao lại ngốc như vậy?

 

Tư Thiên Hoàng vô lực yếu đuối ngồi bên giường, tay gắt gao nắm tay Khúc Ngâm, đầu nhẹ nhàng dựa vào đầu Khúc Ngâm, hai mắt nhắm nghiền, che giấu đi cảm xúc bên trong, một hồi lâu, một giọt trong suốt tràn ra khóe mắt.

 

“Sao người nhà chúng ta cũng là người si tình.” Tư Thiên Chanh bĩu môi, hốc mắt đỏ lên.

 

Bạch Thuật thở dài, kéo nàng đi ra ngoài, không nhìn thấy, trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút.

 

“Hoán, thích một người, nên như vậy sao?” Tô Tiểu Vũ cau mày, trong mắt không hiểu, nàng cũng thích Tư Thiên Hoán, nhưng tự nhận không làm được lấy mạng đổi mạng.

 

“Ta sẽ không để cho bất luận kẻ nào tổn thương ngươi, bao gồm chính ngươi.” Tư Thiên Hoán từ phía sau ôm nàng, không thấy rõ vẻ mặt, nhưng giọng nói kiên định.

 

“Vậy còn ngươi?” Tô Tiểu Vũ ngoắc ngoắc môi, quay đầu hỏi, lại thấy hắn chỉ dịu dàng cười, con ngươi màu hổ phách mê hoặc, không thấy rõ một chút cảm xúc, điều này làm cho Tô Tiểu Vũ có chút lo lắng, chậm rãi thu nụ cười, căng thẳng cầm lấy tay hắn, “Ta không cần người khác lấy mạng ra cứu.”

 

“Tốt.” Tư Thiên Hoán trả lời lập lờ nước đôi, sắc mặt càng thêm nhu hòa, người khác không được, nhưng hắn là người khác sao?

 

“Ngươi. . . . . .” Tô Tiểu Vũ càng lo lắng hơn, còn muốn nói điều gì, Tư Thiên Bắc từ ngoài cửa vọt vào.

 

“Đệ muội tương lai, đồ lấy ra rồi!” Tư Thiên Bắc quơ múa ba đóa Tuyết Liên lớn chừng bàn tay trong tay, một điểm cũng không cảm thấy đồ cầm trong tay quý giá đến cỡ nào, tiếp tục lay động, giữa khoảng không rớt ra cánh hoa.

 

“Tên phá của.” Tô Tiểu Vũ không nhịn được giựt giựt khóe miệng, giơ tay lên hút hết cánh hoa trong không trung, Tư Thiên Bắc ngượng ngùng gãi gãi đầu, giao ba đóa Tuyết Liên trên tay cho nàng.

 

“Hai đóa 5000 năm, một đóa vạn năm.” Tô Tiểu Vũ bật cười, cũng khó trách Tư Thiên Hoán xây phòng ngọc xa xỉ như vậy, thì ra là cả nhà đều như vậy.

 

“Đệ muội tương lai, ngươi đừng cảm thán, cứu người quan trọng hơn.” Tư Thiên Bắc là một người tính tình nôn nóng, chỉ là mấy đóa hoa, có thể cứu người là được, quản chi nó đáng bao nhiêu tiền.

 

“Các ngươi đều đi ra ngoài.” Tô Tiểu Vũ nhàn nhạt nhìn Tư Thiên Bắc một cái, thưởng thức thoáng qua trong mắt, chậm rãi đi tới trước giường Khúc Ngâm.

 

“Hoàng huynh, rời đi trước, để Vũ nhi cứu người.” Tư Thiên Hoán khom người kéo tay Tư Thiên Hoàng, thấy hắn nắm rất chặt, nhíu mày.

 

“Ta, có thể lưu lại không?” Tư Thiên Hoàng muốn ở lại với Ngâm Nhi.

 

“Ừ, đứng xa một chút.” Tô Tiểu Vũ không phản đối, thấy dáng vẻ Tư Thiên Hoán cũng muốn lưu lại, đôi mắt đẹp nhíu lại, “Ngươi đi ra ngoài.”

 

“Vũ. . . . . .” Lông mày Tư Thiên Hoán nhếch lên, đáng thương nhìn Tô Tiểu Vũ, lại bị câu tiếp theo của nàng chặn lại không nói ra được.

 

“Y phục của nàng phải cởi ra.” Tô Tiểu Vũ hừ lạnh, hắn không ngại nhìn nữ nhân khác, nhưng nàng để ý đấy.

 

Tư Thiên Hoán ngượng ngùng, cuối cùng rời đi, thuận tay đóng cửa phòng.

 

Thấy Tư Thiên Hoàng còn đang nắm tay Khúc Ngâm không thả, môi đỏ mọng của Tô Tiểu Vũ bĩu một cái, đưa tay kéo Tư Thiên Hoàng ra, trầm giọng nói, “Ngăn cửa lại, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cũng không cho phép Hoán đi vào.” Dứt lời, ngồi bên cạnh Khúc Ngâm.

 

“Ngươi muốn làm gì?” Tư Thiên Hoàng lại tiếp tục lo lắng cho Khúc Ngâm, nghe nói như thế có cảm giác không đúng, lập tức giận tái mặt, Khúc Ngâm có chuyện, hắn thương tâm khổ sở thì thôi, nhưng nếu Tô Tiểu Vũ vì cứu Ngâm Nhi mà xảy ra chuyện gì, thì Hoán. . . . . .

 

“Ta sẽ không chết.” Tô Tiểu Vũ lạnh nhạt nói.

 

Tư Thiên Hoàng bình tĩnh nhìn nàng một cái, xoay người đi tới cửa, nàng giữ hắn, chỉ sợ là vì giữ cửa.

 

Bàn tay trắng nõn thăm dò cổ tay Khúc Ngâm, cảm thụ mạch đập yếu ớt, thở dài, nhanh chóng cởi xiêm y của nàng ra, bàn tay ở trên giường nệm vỗ, liền thấy Khúc Ngâm từ từ bay lên, lơ lửng giữa không trung.

 

Tô Tiểu Vũ nhàn nhạt nhìn Khúc Ngâm, một hồi lâu, nhắm hai mắt lại, một tia hồng quang quỷ dị ở giữa hai mắt lưu chuyển, lần nữa mở mắt thì đôi mắt đã biến thành màu đỏ, nắm Tuyết Liên trong tay chấn động, cánh hoa Tuyết Liên bay dồn dập về phía không trung, đôi tay giơ lên không trung nắm vào trong hư không một cái, những cánh hoa kia xếp thành hai hàng nâng thân thể Khúc Ngâm, sau đó lại chậm rãi xé rách, biến thành vô số dạng sợi mỏng manh ghim vào trong cơ thể Khúc Ngâm, lại không vào hết toàn bộ.

 

Sức lực vừa thu lại, Khúc Ngâm rơi xuống, Tô Tiểu Vũ nghiêng người tiếp được, sắc mặt cũng khẽ trắng bệch, âm thầm phun ra một ngụm trọc khí, hai ngón tay điểm trên người Khúc Ngâm, từng đạo lực lượng rót vào trong cơ thể nàng, liền thấy sợi hoa kia lấy tốc độ thật chậm vào trong cơ thể Khúc Ngâm, vẫn chưa tới một nửa, trên trán Tô Tiểu Vũ  liền rịn ra mồ hôi lạnh.

 

Tư Thiên Hoàng ở bên kia thấy phải kinh hồn bạt vía, mặc dù võ công hắn không phải tuyệt đỉnh, nhưng cũng nhìn ra được giờ phút này thân thể Tô Tiểu Vũ căng thẳng, đó là biểu hiện nhịn thống khổ cực lớn, trong lòng lo lắng không thôi, tay đè cửa càng thêm chặt.

 

“Nữ nhân ngốc.” Thở dài một tiếng, trong tròng đỏ của Tô Tiểu Vũ  tràn ra bất đắc dĩ, vẻ mặt đột nhiên lạnh, đưa tay kéo y phục Khúc Ngâm tới đây, tại lúc chưa che lại thên thể Khúc Ngâm thì chợt phát lực, đẩy toàn bộ những sợi chỉ hoa kia đi vào trong cơ thể, lực lượng khổng lồ cũng từ trong cơ thể nàng phát ra, cột nhà bốn phía, dụng cụ cũng bị lực lượng của nàng liên lụy hóa thành mảnh vỡ.

 

“Tô cô nương.” Tư Thiên Hoàng cũng bị lực lượng liên lụy, rên lên một tiếng, khạc ra một búng máu, không khỏi khiếp sợ không thôi, chưa chờ hắn hồi hồn, phía sau cửa liền bị người đẩy ra.

 

“Hoàng huynh, tránh ra!” Giọng nói Tư Thiên Hoán lạnh lẽo vang lên, hắn lỗ tai rất thính, bên trong xảy ra chuyện gì hắn đều nghe thấy rõ ràng, giờ phút này hắn không để ý tới cái gì Khúc Ngâm, chỉ muốn chính mắt xác nhận an nguy Tô Tiểu Vũ.

 

“Tô cô nương muốn ta bảo vệ cửa này, vô luận như thế nào không cho ngươi vào.” Tư Thiên Hoàng dùng sức chống đỡ cửa, gấp gáp hô, nhìn cũng biết thời điểm này không thể quấy nhiễu họ, nếu không nhất định sẽ gặp chuyện không may.

 

“Ta sẽ không đánh nhiễu nàng.” Tư Thiên Hoán lạnh mặt xuống, nếu hắn mạnh mẽ đi vào, cửa này đã sớm không tồn tại, làm sao còn có thể giằng co với hắn.

 

“Đừng cho hắn đi vào.” Đợi tầng y phục kia đậy thân thể Khúc Ngâm, Tô Tiểu Vũ chậm rãi quay đầu lại, màu đỏ trong mắt chưa hết, ngược lại càng thêm chói mắt, dứt lời, lại nhắm mắt lần nữa, một chưởng đè bụng của Khúc Ngâm, đưa nội lực trong cơ thể vào, lần này làm cho Tuyết Liên dung nhập vào máu của nàng, theo lực lượng của mình trôi đi, khóe miệng của nàng cũng tràn ra máu tươi, hơn nữa càng chảy càng nhiều.

 

Tư Thiên Hoàng gấp gáp, nhìn Khúc Ngâm thật sâu một cái, đột nhiên buông lỏng, chánh thân ra, để Tư Thiên Hoán vào, trong lòng hắn, hắn muốn cứu Ngâm Nhi, nhưng hắn cũng không có thể hy sinh hạnh phúc của đệ đệ, nếu như quả thật không cứu được Ngâm Nhi, hắn liền đi theo nàng.

 

Tư Thiên Hoán chợt vọt vào, thấy sắc mặt Tô Tiểu Vũ tái nhợt, người đầy vết máu, vẻ mặt lạnh lẽo tới cực điểm.

 

“Bạch lê, như xông lên ngươi vậy, không sợ làm cho nàng càng bị thương nghiêm trọng hơn?” Bạch Thuật kéo Tư Thiên Hoán, trên mặt rốt cuộc có nghiêm nghị, bí quyết Huyết Đồng bọn họ không ai hiểu rõ, tùy tiện chặn, hậu quả khó có thể dự liệu.

 

“Ta không đi qua.”

 

☆ Chương 44: Không hạ được quyết tâm.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

“Ta không đi qua.” Tư Thiên Hoán nhàn nhạt nói ra, trong mắt chỉ có đau lòng, tay gắt gao nắm thành quyền, “Nàng nói sẽ không lấy mạng đổi mạng.” Tin tưởng là tin tưởng, nhưng vẫn đau lòng.

 

“Nếu không phải ngăn cản nàng, vậy ngươi vào để làm gì?” Tư Thiên Hoàng nhức đầu xoa xoa cái trán, không thấy được, thì sẽ không đau lòng như vậy.

 

“Ta muốn nhìn nàng.” Cười nhạt, Tư Thiên Hoán tiến lên nhìn ánh mắt Tư Thiên Hoàng.”Nếu như nếu đổi lại là Khúc Ngâm, hoàng huynh muốn đi vào, hay là đứng bên ngoài chờ?”

 

“Đi vào.” Tư Thiên Hoàng bất đắc dĩ ngoắc ngoắc môi, cau mày nhìn Khúc Ngâm, đột nhiên phát hiện sắc mặt nàng khẽ khôi phục đỏ thắm, vui mừng trợn to mắt.

 

“Ưmh!” Ói ra bụm máu tươi lớn, Tô Tiểu Vũ thu tay, chậm rãi mở mắt, màu đỏ chưa hết, càng thêm chói mắt.

 

“Vũ nhi.” Tư Thiên Hoán vọt lên trước tiên, tiếp được thân thể yếu đuối của nàng, đau lòng lau vết máu bên môi nàng, “Ngươi làm sao vậy?”

 

“Ngươi, không phải võ công rất tốt sao?” Tô Tiểu Vũ nhàn nhạt cười nói, “Giúp ta đưa nội lực vào khai thông.” Cứu người không giống với giết người, giết người nàng sẽ bị cắn trả, cứu người chỉ bị khí huyết rối loạn, nhưng nếu không có nội lực mạnh hơn nàng kịp thời khai thông cho nàng, có thể sẽ tẩu hỏa nhập ma.

 

Nghe vậy, Tư Thiên Hoán lập tức cầm cổ tay của nàng, truyền nội lực thuần hậu vào trong cơ thể nàng, cảm thấy trong cơ thể nàng khí lưu tán loạn, nhíu chặt mày, rất hỗn loạn!

 

Bên kia Tư Thiên Hoàng đã ôm Khúc Ngâm trở về trên giường, thấy mặc dù nàng khôi phục sắc mặt đỏ thắm, nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ, trong lòng gấp gáp, nhưng thấy Tư Thiên Hoán đang chữa thương cho Tô Tiểu Vũ, định mở miệng ra lại thôi.

 

Ánh mắt Tư Thiên Hoán nhìn thấy bên cạnh toàn là người, nhíu mày, ôm Tô Tiểu Vũ đứng dậy, đi ra ngoài cửa, tính toán đổi lại phòng.

 

“Đừng đụng vào hắn.” Bạch Thuật kịp thời kéo Tư Thiên Chanh đang vươn tay ra, “Bạch Lê còn đang vận chuyển nội lực cho Tô Tiểu Vũ, ngươi đụng hắn sẽ bị lực lượng hộ thể quanh thân hắn làm bị thương.”

 

Trơ mắt nhìn tiểu đệ đi qua trước mặt, Tư Thiên Chanh kinh ngạc nhìn Bạch Thuật, “Liệu, thời điểm chữa thương có thể hoạt động sao?”

 

“Hắn có thể toàn tâm toàn ý.” Ánh mắt Bạch Thuật khẽ lóe lên, hình như không muốn nhiều lời, lôi kéo Tư Thiên Chanh ra khỏi phòng.

 

“Bắc Bắc, đi lấy giúp ta một chậu nước nóng.” Tư Thiên Hoàng nhàn nhạt nhìn về phía Tư Thiên Bắc đang còn đứng ở cửa.

 

“À?” Tư Thiên Bắc bất khả tư nghị trợn mắt, chỉ mình lỗ mũi, “Ta đi?”

 

“Nhanh đi.” Sắc mặt Tư Thiên Hoàng trầm xuống, uy nghiêm đế vương hiển thị rõ.

 

Tư Thiên Bắc bĩu môi, cúi gằm đầu, quay người đi, hoàng huynh hắn cũng chỉ có dịu dàng với Tiểu hoàng đệ thôi.

 

Tư Thiên Hiểu một mực ngồi bên ngoài, thấy vậy, bất đắc dĩ cười, an ủi bình thường vỗ nhẹ bờ vai của hắn.

 

Căn phòng cách vách, mang rất nhiều chân khí rót vào trong cơ thể, sắc mặt của Tô Tiểu Vũ cũng khẽ khôi phục hồng hào, nhưng mất máu quá nhiều cũng không chuyền khí là bổ sung được đâu.

 

“Thế nào rồi?” Tư Thiên Hoán thu tay lại, lo âu hỏi, “Sao sắc mặt còn khó coi như vậy?”

 

“Ta mất máu quá nhiều.” Tô Tiểu Vũ kéo kéo môi, khi nãy nàng vừa ói nhiều máu như vậy là giả sao?

 

“Chỉ là như vậy?” Tư Thiên Hoán rõ ràng không tin, giơ tay lên bắt mạch giúp nàng, thấy mạch tượng của nàng mặc dù suy yếu, nhưng vẫn tính là vững vàng.

 

“Sử dụng Huyết Đồng quyết, chia làm hai loại, một loại là giết người, một loại là cứu người, giết người lúc, ta dùng bao nhiêu lực lượng, sẽ gặp gặp phải bấy nhiêu cắn trả; nếu là cứu người, sẽ khiến cho huyết khí hỗn loạn, chỉ cần tìm được người có nội lực mạnh hơn mình khai thông, là được rồi.” Gióng nói Tô Tiểu Vũ có chút suy yếu, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm.

 

“Nếu không tìm được người có nội lực mạnh hơn ngươi thì sao?” Tư Thiên Hoán nhàn nhạt cười, nhìn qua như bình thường không có gì bất đồng.

 

Tô Tiểu Vũ khẽ giật mình, “Không tìm được, sẽ chờ nó từ từ bình thường lại.” Năm đó cứu Khúc Ngâm, nàng chính là như vậy, cũng không được sống tốt.

 

“Có phải ngươi cảm giác thấy mình vẫn là một người?” Tư Thiên Hoán khơi cằm Tô Tiểu Vũ lên, trong con ngươi thanh thiển nổi lên sắc mặt giận dữ.

 

Tô Tiểu Vũ bỏ ánh mắt qua một bên, hơi khó khăn  mở miệng, “Hoán. . . . . .”

 

“Nếu như còn cảm giác mình là một người, vậy thì chỉ có một người đi.” Tư Thiên Hoán nở nụ cười tà khí, nhưng trong mắt chỉ có lạnh lẽo, thoáng buông tay, thả Tô Tiểu Vũ lại trên giường, tỉ mỉ vì nàng đắp chăn, xoay người rời đi.

 

Đưa tay bắt được tay hắn, Tô Tiểu Vũ ủy khuất mím môi, một đôi mắt to long lanh ngẩng lên, phối hợp với sắc mặt tái nhợt của nàng, làm cho người ta thấy yêu thương, giọng nói mềm nhũn, khiến người đau lòng.

 

“Hoán, một lần này thôi.”

 

Tư Thiên Hoán hung hăng nhắm mắt lại, nghĩ muốn hất tay ra, nhưng cuối cùng vẫn không nhẫn tâm, thất bại thở dài, quay người ngồi xuống.

 

“Một lần cuối cùng, lần sau lại như vậy, ta phế bỏ võ công của ngươi.” Hắn không nói giỡn.

 

“Được.” Cười híp mắt gật đầu một cái, bộ dáng Tô Tiểu Vũ lúc này ngoan ngoãn khéo léo hơn cả đáng yêu, nếu cho người quen thuộc của Tô Tiểu Vũ thấy, sợ rằng cằm sẽ rơi đầy đất.

 

“Tại sao ngươi không có việc gì?” Tô Tiểu Vũ nhìn hắn chằm chằm thật lâu, phát hiện sắc mặt hắn hồng nhuận phơn phớt, hô hấp bình thường, không có dáng vẻ mất đi rất nhiều chân khí, kinh ngạc hỏi.

 

“Một chút chân khí mà thôi, mau ngủ, ta đi xem hoàng huynh một chút.” Tư Thiên Hoán khe khẽ gõ ót nàng một cái, đứng dậy rời đi.

 

Tô Tiểu Vũ ngơ ngác nhìn nóc giường, một chút, một chút chân khí mà thôi? Nàng hình như vẫn đánh giá thấp lực lượng người nam nhân này, may mắn ban đầu không trở thành kẻ địch với hắn, vốn dĩ là không cùng cấp bậc! Hắn và Bạch Thuật khẳng định cũng là lánh đời chạy đến đây, là nhà nào đây?

 

“Hoán.” Tư Thiên Hoàng và Tư Thiên Bắc bọn họ đều ngồi ở trong vườn, thấy hắn xuất hiện, lên tiếng hỏi, trong mắt có áy náy, “Tô cô nương vẫn khỏe chứ?”

 

“Không sao, hoàng huynh không nên tự trách.” Tư Thiên Hoán nhàn nhạt nói ra, lại nhìn mấy huynh trưởng vẫn đang ngồi một chút, khẽ cau mày, “Đêm đã khuya.”

 

“Tốt.” Tư Thiên Hoàng gật đầu, thấy hơi mệt cười cười.

 

Mấy người khác cũng nhao nhao gật đầu, đứng dậy trở về tẩm cung của mình.

 

“Ngươi không về sao?” Nhìn Bạch Thuật đưa Tư Thiên Chanh đi xong lại trở về đây, Tư Thiên Hoán cười như không cười nhướng mày.

 

“Ngươi không có việc gì muốn nói cùng ta sao?” Bạch Thuật cười nhạo, dù sao cũng là huynh đệ cùng nhau sinh tử, hắn có thể không hiểu sao?

 

“Ở đó nhiều năm như vậy, ngươi hiểu rõ Huyết Đồng quyết nhiều hơn ta.” Tư Thiên Hoán đi thẳng vào vấn đề, trong mắt bình tĩnh không nhìn ra vẻ mặt.

 

“Ừ.” Bạch Thuật ưu nhã ngồi xuống, suy nghĩ một chút, gật đầu, “Người tu luyện Huyết Đồng quyết, rất dễ dàng tẩu hỏa nhập ma, nếu không phải có tâm trí cực mạnh, người thường khó có thể khống chế bí quyết Huyết Đồng, ngược lại Tô Tiểu Vũ lợi hại, chẳng những không có tẩu hỏa nhập ma mà càng nhanh tu luyện đến chương cuối.”

 

“Tiếp tục.” Tư Thiên Hoán nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói.

 

“Ta nghe nói, bí quyết Huyết Đồng tổng cộng 10 chương, chỉ có tu luyện chương 6 thành công, mới có hai mắt màu đỏ, Tô Tiểu Vũ thì có.” Bạch Thuật nghĩ con mắt màu đỏ, có chút cảm thán, trong lịch sử Y cốc không mấy người có thể luyện đến chương này.

 

“Sự cắn trả làm thế nào tiêu trừ?” Tư Thiên Hoán quan tâm nhất là một điểm này, nghĩ đến mặt nàng tái nhợt, tay căng thẳng, ly trà vỡ vụn.

 

“Tu luyện tới chương 9 sẽ cực kì yếu bớt, chương 10 sẽ hoàn toàn tiêu trừ, hoặc là, phế võ công của nàng.” Bạch Thuật nhàn nhạt nhìn Tư Thiên Hoán, “Chuyện Tu luyện ngươi không giúp được nàng, nhưng ngươi có thể huỷ bỏ võ công của nàng.”

 

“Cảm ơn.” Tư Thiên Hoán khẽ hạ mắt, không tiết lộ một chút tâm sự, đứng dậy liền đi.

 

“Ngươi đi đâu?” Bạch Thuật thấy hắn không phải đi nhìn Tô Tiểu Vũ, có chút kinh ngạc.

 

“Ta nấu canh cho nàng.” Hắn không quay đầu lại, rất nhanh biến mất trong bầu trời đêm.

 

Bạch Thuật kinh ngạc ngây ngốc tại chỗ, hắn, hắn, nấu canh?

 

 

 

Share.

About Author

Chào mừng mọi người đến với Thiên Nguyệt Các. Thế giới truyện ngôn tình, nơi hội tụ các mem yêu ngôn tình, yêu thích Edit, convert. Blog chúng tớ luôn cập nhập những truyện hay hấp dẫn đem đến cho người đọc giây phút thư giãn thật thoải mái, hòa mình vào không gian ngôn tình. Có thể khiến bạn cười sảng khoái nhưng cũng có khi bạn sẽ rơi nước mắt vì nỗi buồn trong truyện. Để có thể trải nghiệm những cung bậc tình cảm đó!!! Bạn còn chần chờ gì nữa hay gia nhập BLog chúng tớ. Đăng ký Email/Gmail. Chúng tớ luôn hoan nghênh các bạn đến với THIÊN NGUYỆT CÁC Iloveyou

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!