Chương 39-40-41

0

Chương 39: Ta đồng ý gả cho ngươi.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

“Tiểu Vũ không cho phép ngươi tổn thương hắn.” Nước mắt Khúc ngâm khẽ rơi, đưa tay bắt được tay Tô Tiểu Vũ, hốt hoảng trong mắt không che giấu được, nàng biết Tiểu Vũ luôn nói là làm, nhưng nàng cũng không dám bảo đảm, một Hoàng đế có thể cả đời yêu nàng, nếu như quả thật có một ngày kia, nàng không hy vọng Tiểu Vũ tổn thương hắn.

 

“Vì Tư Thiên Hoàng, ngươi quát ta?” Tô Tiểu Vũ cười đến híp cả mắt, nhưng là nụ cười nguy hiểm, tay lại cứa khẽ trên cổ Tư Thiên Hoàng một chút.

 

Tư Thiên Hoán vẫn ung dung ngồi bên cạnh, giống như xem bọn họ diễn, dù sao vật nhỏ vui vẻ là được rồi, tùy tiện chơi đùa, không cảm thấy người bị uy hiếp là đại ca của hắn.

 

Tư Thiên Hoàng thấy Khúc Ngâm bảo hộ chính mình, trong lòng đã nở hoa, hận không thể khiến lá cây Tô Tiểu Vũ mạnh chút nữa, tốt nhất nên có vết rách, khiến Ngâm Nhi nữa đau lòng hơn.

 

“Ta.” Khúc Ngâm cắn cắn môi, sau đó yên lặng nhìn Tô Tiểu Vũ, hình như hạ quyết tâm gì đó, “Ta yêu hắn, cho nên ta sẽ không để cho người tổn thương hắn, ta nói rồi, ta sẽ không ngăn trở Tiểu Vũ có hành động gì, cho nên, nếu như ngươi muốn giết hắn, thì hãy giết luôn cả ta.”

 

Tư Thiên Hoàng vui mừng trợn to cặp mắt, thương hắn? Lần đầu tiên Ngâm Nhi nói thương hắn. Trong lòng cảm kích Tô Tiểu Vũ một lần, cảm thấy nàng cực kỳ xứng đôi với tiểu đệ.

 

Tô Tiểu Vũ nghe được lời muốn nghe, hài lòng thu tay về, nàng nhìn ra Tư Thiên Hoàng hình như có khúc  mắc, tạm thời suy nghĩ phương pháp, lại rất có tác dụng.

 

Khúc Ngâm thấy Tô Tiểu Vũ như vậy, lại nhìn dáng vẻ Tư Thiên Hoàng vui sướng, lập tức trầm mặt, mặt không thay đổi nhìn Tô Tiểu Vũ, một hồi lâu, quay người đi.

 

Tư Thiên Hoàng sững sờ, vội vàng bước nhanh theo, vẫn không quên cảm kích nhìn Tô Tiểu Vũ một cái, gả, hắn muốn gả nàng cho tiểu đệ

 

Chờ trong phòng chỉ còn lại hai người, nụ cười Tô Tiểu Vũ mới phai nhạt đi, chuyện giống như có chút không đúng, nàng giống như còn phải suy nghĩ.

 

“Hoàng huynh là một người đáng giá để phó thác.” Tư Thiên Hoán để ly rượu xuống, đi tới trước mặt Tô Tiểu Vũ, cười nhạt nói.

 

Tô Tiểu Vũ lắc đầu một cái, “Ngươi nói Khúc Ngâm có cái gì đó khó nói nên lời?”

 

“Các ngươi là thanh mai trúc mã, ngươi lại hỏi ta?” Tư Thiên Hoán bật cười, năm đó vật nhỏ và Khúc Ngâm là kim đồng ngọc nữ bên trong Y cốc, nếu không phải Khúc Ngâm là Thánh Cô, sợ rằng lão Cốc chủ đã chuẩn bị hôn sự cho hai bọn hắn.

 

“Đó là hiểu lầm!” Tô Tiểu Vũ nghĩ đến lúc đấy, hiếm thấy có chút lúng túng, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, kinh ngạc nhìn về phía Tư Thiên Hoán, “Ngươi biết rất nhiều truyện nha.” Y cốc là môn phái lánh đời, dõi mắt nhìn toàn bộ phong quốc, người biết Y cốc tuyệt đối không vượt quá mười người, chớ nói chi đến chuyện bên trong, nàng còn tưởng rằng bí mật của mình rất nhiều, nhưng mà bây giờ xem ra, Tư Thiên Hoán mới thần bí nhất, ừ, còn có Bạch Thuật.

 

Mảnh đại lục này, Thần giới và Minh giao nhau, linh khí đầy đủ, mọi người luyện võ vốn rất dễ dàng, đã từng rất nhiều gia tộc môn phái cường thịnh thực lực ngày càng hùng hậu, nhưng đến cuối cùng đều dồn dập lựa chọn thoái ẩn giang hồ, bọn họ tìm chỗ linh khí dồi dào nhất cho mình, làm vậy chính là để an tâm luyện võ, ý đồ kéo dài tuổi thọ, càng hy vọng mình có thể đột phá giới hạn, đặt chân Thần giới, đạt được năng lực bất tử bất lão, lực lượng lánh đời mặc dù cường đại, nhưng bởi vì thoái ẩn mấy trăm năm, ngoại giới có rất ít người biết được.

 

“Cho nên về sau có chuyện gì cũng đừng chớ lừa gạt ta.” Tư Thiên Hoán đắc ý hừ nói, ôm lấy Tô Tiểu Vũ thả lên giường, “Đừng đứng, sẽ mệt mỏi.”

 

“Ngươi dài chân không đứng thì làm gì?” Trong lòng ngòn ngọt, cũng sinh ra tâm tư cãi vã đùa hắn, Tô Tiểu Vũ vô tội nháy mắt.

 

“Vậy lưng ngươi, không dùng để nằm, thì dùng để làm gì?” Tư Thiên Hoán cũng cười theo nàng, khe khẽ gõ đầu nàng một cái.

 

Trợn trắng cả mắt, Tô Tiểu Vũ lười phản ứng lại hắn, lúc vừa bắt đầu cũng biết tên này là hồ ly, sao có thể giảo hoạt hơn hắn được, “Bữa tiệc giải tán rồi sao?”

 

“Chưa, Vũ nhi ngủ một canh giờ đi.” Tư Thiên Hoán vuốt ve tóc của nàng, nói.

 

“Ưmh, ta ngủ một lát, chờ bữa tiệc giải tán, ngươi đánh thức ta.” Nội thương còn chưa khôi phục toàn bộ, mới vừa giằng co một lát, cũng có chút mệt mỏi.

 

“Ngủ đi, về sau ngươi không cần trở lại phủ tướng quân rồi.” Tư Thiên Hoán dịu dàng cười nói.

 

Tô Tiểu Vũ “Bá” một cái mở mắt ra, cảnh giác nhìn về phía Tư Thiên Hoán, “Ngươi làm gì đấy rồi hả?” Trong lòng mơ hồ sinh ra một loại dự cảm xấu.

 

“Nhị tiểu thư Tô phủ, hiền lương thục đức, Bổn vương thấy yêu thích sâu sắc, đặc biệt hướng hoàng thượng xin chỉ, gả.” Lười biếng tựa vào trên giường, Tư Thiên Hoán chậm rãi mở miệng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Tiểu Vũ chợt xanh chợt tím, cười đến xinh đẹp.

 

“Nhưng, có thể cự tuyệt không?” Tô Tiểu Vũ cố nén tức giận trong lòng, nghiêng người sang, nặn ra một nụ cười.

 

“Hoàng thượng miệng vàng lời ngọc, không sửa đổi được.” Tư Thiên Hoán thân thiết giúp nàng thuận khí, Vũ nhi phản ứng thật đúng là đáng yêu.

 

“Cút!” Tô Tiểu Vũ gầm nhẹ, hắn có biết không, bây giờ nàng rất sợ phiền toái, vô cùng sợ phiền toái, giờ hắn lại gây ra phiền toái cho nàng, tại sao hắn không đi chết!

 

“Thật sự không muốn gả cho ta sao?” Tư Thiên Hoán đột nhiên nghiêm nghị, giọng nói cô đơn, “Nếu như không muốn, thì không cần gả.”

 

“Ta chỉ là không muốn vào lúc này đứng trên đầu sóng ngọn gió, mấy ngày nữa, ta phải đi Phong Tịch thành.” Tô Tiểu Vũ không nhìn nổi hắn khổ sở, thở dài.

 

“Đắc tội với nữ nhân của ta, chính là đắc tội với ta, không có ai dám tìm ngươi làm phiền.” Tư Thiên Hoán bảo đảm, cho dù có, hắn cũng sẽ giải quyết sớm.

 

Tô Tiểu Vũ mím môi không nói, mắt to chớp chớp không đang nghĩ cái gì.

 

“Ta trúng sinh tử cổ của Vũ nhi, đồng ý bồi Vũ nhi tìm mẫu thân, nếu Vũ nhi không gả cho ta, ta lại lấy lý do gì đi theo ngươi thì sao?” Tư Thiên Hoán dụ dỗ từng bước.

 

“Lý do còn rất nhiều.” Tô Tiểu Vũ đột nhiên nở nụ cười, “Còn có cái gì, nói nghe một chút.” Nam nhân này cái gì cũng tính toán rất tốt, nàng giãy giụa cũng vô dụng, không phải sao?

 

“Lý do nha, ngược lại còn có một cái nữa.” Tư Thiên Hoán dịu dàng cười một tiếng, lông mi giống như cánh chim run rẩy nhẹ rủ xuống, còn dư lại nửa con mắt như Nguyệt chiếu u tuyền, trong suốt mà tĩnh mịch, “Ta muốn Vũ nhi gả cho ta, là bởi vì ta yêu Vũ nhi.”

 

Tô Tiểu Vũ mím môi nhàn nhạt cười, trong lòng có một loại cảm giác hạnh phúc sinh sôi, yêu nàng, yêu sao?

 

“Cái gì là yêu?” Khẽ cắn cánh môi, tròng mắt Tô Tiểu Vũ hỏi.

 

“Ngươi vui vẻ ta liền vui vẻ, ngươi khổ sở ta liền khổ sở theo, ngươi đi chỗ nào ta liền đi theo nơi đó, ai muốn tổn thương ngươi ta liền giết người đó, ngươi muốn mạng của ta ta sẽ không có nửa câu oán hận, ta muốn mạng của ngươi nhưng trái tim ta lại không hạ được, ta muốn trong mắt của ngươi chỉ có ta, mà trong mắt của ta cũng chỉ có ngươi.”

 

Giọng nói êm ái như lông vũ, chạm nhẹ qua trái tim Tô Tiểu Vũ, khiến cho trong lòng nàng có chút rung động, hơi đau, hơi nhột, càng nhiều hơn là cảm động, nháy mắt mấy cái, cố gắng che giấu sương mù bên trong không một tiếng động tràn ra, nhưng không nghĩ càng nháy mắt, sương mù liền càng dày đặc, cuối cùng trực tiếp tràn thành nước mắt, từ khóe mắt tràn ra, theo da thịt trắng noãn chảy xuống, thấm vào trong gối nằm, lưu lại dòng nước mắt nhàn nhạt.

 

“Tại sao khóc?” Tư Thiên Hoán đau lòng nhìn nàng, cúi người nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trong mắt nàng, tâm như bị đôi tay nhỏ bé cầm, thật chặt, ngay cả hô hấp cũng có chút không thuận, trong miệng là tư vị mặn, nhưng trong lòng lại là ngọt ngào, vật nhỏ vì hắn chảy lệ.

 

“Trừ mẫu thân và Khúc Ngâm, không có ai đối sử với ta như vậy.” Tô Tiểu Vũ khẽ hít chóp mũi đỏ lên, giọng nói có chút ảm đạm và uất ức.

 

Tô Thanh Viễn đối sử tốt với nàng, là bởi vì nàng là một con cờ rất tốt; sư phụ đối nàng với tốt, là bởi vì nàng thông minh nghe lời; người Vũ các đối sử tốt với nàng, là bởi vì nàng đối sử tốt với bọn họ.

 

Tư Thiên Hoán là Minh vương, dưới một người, trên vạn người, so sánh với hắn, cái gì nàng cũng không có, không có gì cả, hắn thương nàng, không có lợi gì, nhưng hắn vẫn thương nàng, giống như mẫu thân và Khúc Ngâm, thương nàng vô điều kiện, nàng có tài đức gì, khiến cho hắn sủng nàng?

 

“Không cần người khác đối đãi ngươi như vậy, ta thương ngươi là đủ rồi.” Tư Thiên Hoán nằm trên người của nàng, ở bên tai nàng thì thầm, đối với nàng càng phát  ra thương yêu.

 

“Ta đồng ý gả cho ngươi.”

Chương 40: Thiếu chút nữa ăn hết.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

“Ta đồng ý gả cho ngươi.”

 

Tô Tiểu Vũ nâng mặt cọ xát mặt của hắn, nhỏ giọng mà nói ra, gương mặt hồng hồng, nhưng khóe miệng lại treo nụ cười hạnh phúc, nàng không sợ phiền toái, không đánh được một người giết một người, tới một đôi giết một đôi, nàng muốn đi cùng với hắn, mặc kệ sẽ chọc tới bao nhiêu phiền toái.

 

“Ngươi, nói lại lần nữa.” Thân thể Tư Thiên Hoán cứng đờ, khuôn mặt chôn trên cổ nàng chỉ còn kinh ngạc, có phải hắn nghe nhầm rồi không? Hắn vốn nghĩ trước hết để cho hoàng huynh tứ hôn, danh chánh ngôn thuận mang theo nàng bên người, sau đó sẽ từ từ giải quyết vật nhỏ, nhưng lại không nghĩ đến, nàng sẽ đáp ứng.

 

“Ngươi ngẩng đầu lên.” Tô Tiểu Vũ nhẹ nhàng cười, lại cọ xát mặt của hắn.

 

Tư Thiên Hoán ngẩng đầu lên, cõi lòng đầy chờ mong nhìn nàng, đang mong đợi nàng nói lại lần nữa, lại bị động tác kế tiếp của làm cho ngây người.

 

Tô Tiểu Vũ hít sâu một hơi, mắt không nháy nhìn hắn, đột nhiên giơ tay từ trong chăn ra, vòng qua cổ của hắn, kéo hắn ngửa đầu hôn lên, nhưng không chính xác lắm, chỉ hôn được khóe miệng, không khỏi vừa thẹn vừa cáu, đang suy nghĩ buông tay, hai bàn tay to lớn lại đè tay của nàng lại, ngay sau đó đôi môi bị hắn ngậm.

 

Từ trước tới nay Tư Thiên Hoán không biết hắn sẽ luống cuống đến mức này, dù là đối mặt với lời nói lạnh nhạt của mẫu hậu, hắn cũng không điên cuồng như vậy, hung hăng hôn nữ nhân dưới người, rất dùng sức, rất dùng sức, gần như muốn nuốt chửng nàng vào bụng, không có dịu dàng, không có trấn an, chỉ có chiếm đoạt, môi anh đào vừa đụng liền hóa mềm mại, vốn nên đối đãi dịu dàng, nhưng phía trên giống như thoa mị dược tuyệt hảo, chỉ một lần, liền làm cho người ta muốn ngừng mà không ngừng được, phải điên cuồng.

 

Khuôn mặt mắc cỡ đỏ bừng, ánh mắt Tô Tiểu Vũ khẽ hé mở, vẻ mặt nàng thấy không rõ Tư Thiên Hoán, lại cảm thấy lo lắng của hắn và điên cuồng, cánh môi đã nóng đến không thể nóng hơn nữa rồi, nhẹ nhàng ngửa đầu, thuận theo mở cái miệng nhỏ nhắn, đầu lưỡi nam nhân tựa như mãnh thú vọt vào, tận dụng hết khả năng công chiếm thành trì, cướp đi hô hấp của nàng, lý trí của nàng.

 

Nàng cảm thấy không khí của mình gần như không còn, hô hấp càng ngày càng trở nên khó khăn, không khỏi nhẹ nhàng than nhẹ một tiếng, lại cảm thấy thân thể nam nhân trên người cứng đờ, sau đó môi mềm liền chặn lại.

 

“Xoẹt…”  Một tiếng, Tô Tiểu Vũ cảm thấy quần áo trên người mình bị xé mở, khẽ mở mắt, luống cuống nhìn Tư Thiên Hoán, lại thấy hắn cũng đã mở mắt ra, con ngươi màu hổ phách không còn trong suốt như trước kia, mà là sâu thẳm như biển đáy, bên trong mang theo thần bí hấp dẫn, trong đầu hoảng hốt một hồi, liền quên cả giãy giụa, ngơ ngác, mặc hắn hành động.

 

“Vũ nhi, ngươi là của ta.” Rốt cuộc buông môi của nàng ra, Tư Thiên Hoán nhỏ giọng nỉ non, nhìn nàng giống như tiên cá thiếu hụt không khí, khẽ mở miệng nhỏ, tham lam hô hấp không khí, sương mù trong đôi mắt đẹp lan tràn, gương mặt hồng như mây, quần áo trên người bởi vì hắn xé rách, lộ ra mảng lớn da thịt nõn nà, màu hồng nhàn nhạt thật mê người, ánh mắt bỗng tối sầm lại, một tia lý trí còn sót lại trong đầu hoàn toàn biến mất, cúi người, bắt đầu gặm cắn cái cổ đẹp đẽ của nàng.

 

“Tư Thiên Hoán. . . . . .” Giọng nói mềm mại kiều mị, làm cho nàng không tin đó là giọng nói của mình, nhẹ giọng hô trên người nam nhân, đối với bàn tay hắn làm loạn, môi ấm áp không có sức chống cự, trong lòng có chút sợ, cũng không nhẫn tâm đẩy hắn ra.

 

“Ngươi kêu ta là gì?” Tư Thiên Hoán tà khí híp mắt, nửa dụ dỗ nửa dụ hoặc, chạm khẽ cằm của nàng.

 

“Hoán.” Cắn cánh môi sưng đỏ, Tô Tiểu Vũ cực thẹn nhắm hai mắt lại, giọng nói còn bé hơn muỗi kêu, nhưng Tư Thiên Hoán lại nghe được hết, cúi đầu nở nụ cười, tay dọc theo sống lưng nàng không biết từ lúc nào không còn quần áo che đậy chậm rãi hướng lên, mập mờ vuốt ve.

 

“Bảo bối ngoan, kêu một tiếng nữa.” Tư Thiên Hoán hôn mắt của nàng, trầm nhẹ nói.

 

“Hoán.” Tô Tiểu Vũ co rút thân thể, trong giọng nói mang theo nức nở.

 

Tư Thiên Hoán dịu dàng cười một tiếng, bàn tay đã đánh úp tới cổ của nàng, tìm được cái dây nhỏ bé kia, nhẹ nhàng kéo. . . . . .

 

“Tiểu Hoán, hoàng huynh tới chúc mừng ngươi á…, ngươi. . . . . .”

 

Cửa chính “Bùm” một tiếng bị đá mở, Tư Thiên Bắc vừa hưng phấn vừa vui vẻ xông tới, hoàng huynh vừa mới tuyên bố tứ hôn, đây chính là đưa tới sóng to gió lớn, phía dưới cũng cãi nhau, nhưng hắn là người đầu tiên chạy tới chúc mừng hắn.

 

Giương mắt, thấy cảnh tượng phía trước mập mờ, khuôn mặt tuấn mỹ trong nháy mắt cứng ngắc, phía sau Tư Thiên Chanh xông lên đụng mạnh vào người hắn, hai người thiếu chút nữa ngã xuống phía trước.

 

“Cút.” Giọng nói lạnh lẽo vô tình vang lên, một cỗ lực lượng cường đại đập vào mặt, Tư Thiên Bắc vận công chống cự, nhưng vẫn bị đánh bay ra ngoài, khạc ra một búng máu, tư Thiên Chanh vận khí tốt hơn chút, có Bạch Thuật đỡ nàng, an toàn rơi xuống đất, đi chậm nhất là Tư Thiên Hiểu đứng ở bên cạnh nhìn, nói thầm một tiếng thật nguy hiểm, ngay sau đó hài hước nở nụ cười, những người này vừa nãy vẫn còn “Thảo luận” chuyện của hắn, hắn còn chưa kịp nổi giận, tiểu đệ đã giúp hắn báo thù.

 

“Ba” Cửa chính lần nữa đóng lại, bên trong một mảnh yên tĩnh, âm thanh châm rơi xuống đất đều có thể nghe thấy.

 

“Vũ nhi, chúng ta tiếp tục.” Bị hắn quấy rối, đầu Tư Thiên Hoán coi như là hoàn toàn tỉnh táo, hỏa khí trên người cũng tiêu mất hơn phân nửa, nhưng vẫn không nhịn được trêu chọc Tô Tiểu Vũ.

 

Tô Tiểu Vũ hận không tìm được một cái lỗ để chui vào, gương mặt đỏ lên trợn mắt nhìn chằm chằm Tư Thiên Hoán, “Ngươi đứng lên cho ta .”

 

“A. . . . . .” Cúi đầu nhỏ giọng kêu trong đó chỉ có vui sướng, Tư Thiên Hoán đứng dậy, nhắm mắt lại, thu lại kiều diễm trong mắt.

 

Nhanh chóng kéo chăn che thân thể của mình, Tô Tiểu Vũ mân mân cái miệng nhỏ nhắn, oán niệm nhìn nam nhân trước mắt vẫn chỉnh tề như lúc ban đầu, “Ngươi đi tìm cho ta bộ y phục.” Tại sao xiêm y của nàng đều biến thành vải vụn, còn hắn lại nguyên vẹn.

 

“Khụ khụ, chờ.” Tư Thiên Hoán khó được lúng túng, tai có chút đỏ lên, nhìn Tô Tiểu Vũ một cái, nhanh chóng thoát khỏi hiện trường.

 

A, nàng thật sự là điên rồi, mới vừa rồi nàng ở đây làm cái gì a! Tô Tiểu Vũ ảo não níu lấy chăn, tay lơ đãng dùng nội lực, “xoẹt” một tiếng, chăn đắp bị nàng xé ra, thấy vậy, càng thêm tức giận gầm nhẹ một tiếng, chôn cả đầu vào.

 

Lúc Tư Thiên Hoán đi ra, Tư Thiên Bắc, Tư Thiên Chanh và Bạch Thuật đã đứng trước cửa thành một hàng, hai vị Tư gia cùng nhau cúi đầu, chỉ có Bạch Thuật mặt tràn đầy trêu tức.

 

Lạnh lùng nhìn Bạch Thuật một cái, Tư Thiên Hoán lạnh lùng khẽ hừ, đi tới trước cửa phòng Khúc Ngâm, gõ cửa.

 

“Minh vương? Có phải Tiểu Vũ đã xảy ra chuyện gì không?” Khúc Ngâm mơ mơ màng màng ra ngoài, đầu óc bỗng tỉnh, lớn tiếng hỏi.

 

“Không có.” Tư Thiên Hoán nói mà không có biểu cảm gì.

 

“Vậy trễ như thế ngài tới gõ cửa của ta là muốn. . . . . .” Trong lòng Khúc Ngâm tức giận ra ngoài, nàng thật vất vả mới ngủ được, hắn muốn cái gì!

 

“Vũ nhi cần một bộ y phục.” Mặt Tư Thiên Hoán không biểu cảm như trước.

 

“Y phục? Y phục của nàng đâu?” Khúc Ngâm nghi ngờ.

 

“Hỏng.” Giọng nói vững vàng.

 

“Tại sao lại hỏng?” Mới vừa nãy còn hoàn hảo không chút tổn hại mà.

 

“Ta xé.” Mặt không thẹn, giọng điệu như thường.

 

“. . . . . .”

☆Chương 41: Tâm sự.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

Đức vương phủ.

 

“Nữ nhi, ngươi đang làm gì?”

 

Đức vương trưởng tôn Úc Phong vừa tiến vào, liền thấy nữ nhi bảo bối không ngừng ném đồ vật trên đất, gấp gáp hô.

 

Trưởng tôn Thanh Thanh từ trên bữa tiệc nghe được tin tức Hoàng đế tứ hôn, liền sụp đổ tại chỗ, thời điểm nàng nhỏ đã gặp qua Tư Thiên Hoán, vẫn thích hắn, thích nhiều năm như vậy, thích đến lỗi mọi người đều biết, nhưng vì cái gì nữ nhân đó nhanh chân đến trước! Nàng không quên được trong yến tiệc những người kia hả hê, khuôn mặt cười nhạo nàng, nàng không quên được!

 

Nàng không cam lòng, không cam lòng!

 

Hai mắt đỏ ngầu, tóc trưởng tôn Thanh Thanh đã tán loạn trông giống như kẻ điên, thấy trưởng tôn Úc Phong chạy tới, lập tức khóc rống lên.

 

“Phụ vương, ngươi phải vì nữ nhi làm chủ! Ngài đi cầu hoàng thượng, bắt Tô Tiểu Vũ đi tìm chết, để cho ta đi làm vương phi Minh vương  có được không, có được không!”

 

“Làm sao ngươi vẫn không hiểu, không có Minh vương đồng ý, làm sao hoàng thượng có thể tứ hôn, hắn thật sự coi trọng nữ nhân kia!” Trưởng tôn Úc Phong hiểu rõ ràng, làm sao hắn không biết nữ nhi nhà mình thích Minh vương, thế nhưng người nam nhân kia không có kẻ nào có thể nắm được hắn trong tay, hắn cũng không dám đi đắc tội.

 

“Con tiện nhân kia, Vương Gia làm sao lại coi trọng nàng, nhất định là nàng quyến rũ vương gia!” Trưởng tôn Thanh Thanh tức giận nói, hung hăng ngồi trên giường.

 

“Vô luận như thế nào, chuyện đã định, vị trí chánh phi là Tô Tiểu Vũ đã định ra rồi, Thanh Thanh, nếu như ngươi đi Minh vương phủ, cũng chỉ có thể làm trắc phi.” Trưởng tôn Úc Phong lo âu nói, trước kia hắn nghĩ hoàng thượng nhắc tới hôn sự Minh vương, nhưng hoàng thượng luôn nói Minh vương còn không có ý định đón dâu, hắn cũng không có biện pháp, nhưng lần này nếu như đã, nhiều hơn một trắc phi cũng không còn quan hệ, chỉ là nữ nhi của hắn từ nhỏ kiêu ngạo, trắc phi làm sao chịu.

 

“Chỉ cần có thể gả cho hắn, trắc phi thì trắc phi!” Trong mắt Trưởng tôn Thanh Thanh lóng lánh ánh sáng hy vọng, chỉ cần có thể gả cho người nam nhân kia, trắc phi cũng không sao, chỉ cần nàng vào phủ Minh vương, nàng tin tưởng vị trí chánh phi nhất định là của nàng, về phần Tô Tiểu Vũ này, đáy mắt tràn ngập sát ý.

 

“Thanh Thanh, ngươi chớ làm loạn.” Trưởng tôn Úc Phong làm sao không biết nữ nhi nghĩ cái gì, lập tức toát ra mồ hôi lạnh, giết người ngược lại không có lợi ích gì, chỉ là người kia nếu là người của Minh vương, sẽ không động vào được.

 

“Phụ vương yên tâm, trong lòng nữ nhi hiểu, cầu xin phụ vương đi cầu xin hoàng thượng, nữ nhi muốn vào phủ Minh vương.” Trưởng tôn Thanh Thanh thu hồi ác độc, thay bằng một nụ cười ngọt ngào, năn nỉ  trưởng tôn Úc Phong.

 

“Ai, đứa nhỏ ngốc.” Thích ai không thích, cố tình đi thích cái tên sát thần đó, trưởng tôn Úc Phong lắc đầu một cái, để cho nàng nghỉ ngơi trước, tính toán ngày mai tiến cung cầu xin hoàng thượng, chỉ hy vọng đứa nhỏ này chớ làm loạn, hư đại kế.

 

Trưởng tôn Thanh Thanh ở chỗ này nổi giận, huyên náo Đức vương phủ thành loạn, bên kia phủ tướng quân cũng không bình tĩnh.

 

“Lão gia, Tuyền Nhi cũng là con gái của ngươi, làm sao ngươi có thể chỉ lo cho Tô Tiểu Vũ?” Từ Thiến lôi kéo Tô Nghệ Tuyền, lớn tiếng chất vấn Tô Thanh Viễn.

 

“Ta cái gì chỉ lo nàng, chuyện này ta cũng không hiểu ra sao.” Tô Thanh Viễn tức giận quát, vốn dĩ hắn cũng không biết từ lúc nào Tô Tiểu Vũ có quan hệ với Minh vương, ý tứ của hắn là hy vọng gả con gái cho mấy Vương gia khác, như vậy ít nhiều hắn còn có thể nắm trong tay bọn họ, nhưng người này nếu đổi lại là Minh vương, hắn vạn vạn lần không dám ở trước mặt hắn chơi đùa, năm đó hắn vì đương kim thánh thượng thanh trừ phản đảng dùng thủ đoạn thiết huyết, đến cả hắn làm tướng quân nhớ tới đều phải sợ hãi.

 

Từ Thiến nhìn gương mặt Tô Thanh Viễn tức giận, thoáng vững tâm tình, dịu dàng cười nói, “Lão gia, nếu Tô Tiểu Vũ gả cho Minh vương, ngài để cho nàng tagiúp chúng ta nói một chút, nếu để cho Tuyền Nhi vào Minh vương phủ, làm trắc phi, có thể cùng Tiểu Vũ chiếu ứng lẫn nhau.” Gả cho Minh vương, giá trị con người nữ nhi của nàng có thể tiến cao, mặc dù nàng là phụ nhân có chồng, nhưng những điều có liên quan đến tin đồn Minh vương  nàng vẫn biết không ít.

 

Ở một bên đố kị nói không ra lời  Tô Nghệ Tuyền vừa nghe, lập tức nóng nảy, nàng muốn gả cho hoàng thượng làm hoàng hậu, mẫu thân làm cái gì vậy, muốn nàng ở dưới Tô Tiểu Vũ? Nàng không làm được!

 

“Thúi lắm, ngươi cho rằng Minh vương là cái gì, là ngươi nghĩ như thế nào, hắn liền làm như thế đó sao?” Tô Thanh Viễn chán ghét nhìn Từ Thiến, lúc đầu sao không thấy được nàng ngu xuẩn đến như vậy.

 

“Nhưng loại người Tô Tiểu Vũ cũng có thể gả cho hắn, Tuyền Nhi xuất sắc thế này. . . . . .” Từ Thiến nóng giận, không phục nói.

 

“Không có Minh vương đồng ý, hoàng thượng không dám gả loạn, ý nghĩa là Minh vương thích Tiểu Vũ, hôn sự này là Minh vương chủ đạo, trừ phi ngươi khiến cho hắn cũng thích Tuyền Nhi, nếu không ngay cả cửa Minh vương phủ cũng không lại gần được.” Vô cùng ngu xuẩn!

 

Tô Thanh Viễn không cảm thấy Minh vương là ham sắc đẹp của Tô Tiểu Vũ, trong lòng suy đoán chắc là thấy được võ công của Tô Tiểu Vũ, mới có thể yêu cầu tứ hôn.

 

“Nhưng, nhưng, nhưng lúc này đi một chuyến yến hội, Tuyền Nhi không lấy được gì!” Từ Thiến nghĩ đến đây không phục.

 

“Chính nàng vô dụng, trách được ai?” Tô Thanh Viễn hừ lạnh.

 

Tô Nghệ Tuyền nghe thấy liền rơi lệ, không thể tin nhìn Tô Thanh Viễn, phụ thân tại sao có thể nói nàng như vậy?

 

“Tốt lắm, không cần vừa gặp phải chuyện lại khóc lóc, ngươi chuẩn bị cho tốt, không chừng mười ngày nữa trong cung sẽ cử hành so đấu tài nghệ, đây là cho hoàng thượng và các vị Vương gia chọn phi, ngày đó ngươi nhất định phải đạt được thứ nhất.” Tô Thanh Viễn phiền lòng, trầm giọng nói, tân hoàng lên ngôi một năm rồi, hậu cung nhưng vẫn trống không, theo tổ huấn, một cuộc so tài tuyển người, bổ sung hậu cung, hắn nhận được tin tức, không quá hơn mười ngày sẽ cử hành, Tô Tiểu Vũ đã thoát khỏi khống chế của hắn, nữ nhi này cần phải cố tranh giành hơn một chút.

 

“Dạ, phụ thân.” Uất ức lau nước mắt, gương mặt Tô Nghệ Tuyền khéo léo, trong lòng lại đã sớm cực hận, tại sao chuyện gì tốt đều tới người tiểu tiện nhân kia, chỉ là không sao, đợi nàng làm hoàng hậu, sửa trị nàng cũng không muộn!

 

Dạ yến vừa kết thúc, Tư Thiên Hoàng liền đi đến chỗ ở của Khúc Ngâm, thấy tất cả  mọi người đều ở đây, khẽ lắc đầu một cái, những người này tham gia náo nhiệt, nhưng hắn không để ý bọn họ, trực tiếp đi tới phòng Khúc Ngâm.

 

“Thật không nghĩ tới, người hoàng huynh yêu nếu lại là người ở cùng chỗ Tiểu Vũ, ngươi nói cái này có phải duyên phận hay không?” Tư Thiên Chanh ăn bánh ngọt, liều lĩnh mạo hiểm nói.

 

“Hoàng tỷ, ngươi thật đúng là đến cười ta, ta không biết Hoán sẽ đối phó bọn ta như thế nào.” Tư Thiên Bắc thở dài, nếu hắn biết được việc Hoán đang làm, đánh chết hắn cũng không dám tới.

 

“Tại sao ta phải lo lắng, Bạch Thuật sẽ giúp ta!” Tư Thiên Chanh cười híp mắt nhìn Bạch Thuật.

 

Bạch Thuật nhíu mày, cười như không cười nói, “Lần này, ta không thể gánh nổi ngươi rồi.” Chuyện vẫn còn lớn, chắc gì hắn có thể gánh dậy nổi.

 

“Ngươi!” Tư Thiên Chanh trợn mắt, con ngươi đột nhiên chuyển một cái, nói, “Bạch Thuật, ngươi nói đại hôn của chúng ta làm cùng tiểu tử thúi được không?”

 

Mắt khẽ tỏa sáng, Bạch Thuật dịu dàng cười nói, “Tất cả theo ngươi.” Động tác Bạch Lê luôn luôn nhanh, những ngày an nhàn của hắn lên đến rồi.

 

“Tốt mong đợi a!” Mắt Tư Thiên Chanh sáng lên, hoàn toàn không thấy nụ cười như hồ ly của nam nhân sau lưng, nhưng người khác nhìn thấy, rối rít thầm mắng Tư Thiên Chanh ngu.

 

“Chuyện Hoán đã giải quyết, không biết lúc nào thì bên đại hoàng huynh giải quyết.” Tư Thiên Bắc chu mỏ một cái, lo âu nhìn cửa phòng Khúc Ngâm, bọn họ nhìn ra được hai người thích nhau, nhưng Khúc Ngâm chậm chạp không đồng ý hoàng huynh, cũng không biết tại sao.

 

“Ta cảm thấy được, Tô cô nương có lẽ sẽ giải quyết được chuyện này.” Tư Thiên Hiểu đột nhiên nói, trong lòng hắn không hiểu tại sao cứ nghĩ như vậy.

 

“Hi vọng thế.” Tư Thiên Bắc gật đầu.

 

Mấy người tiếp tục trêu chọc, trong lúc nhất thời cũng không tính toán rời đi, điều này làm cho cung nữ thái giám nơi này tạo thành từng đoàn, bọn họ chưa từng thấy nhiều đại nhân vật tề tụ một chỗ như vậy.

 

 

 

Share.

About Author

Chào mừng mọi người đến với Thiên Nguyệt Các. Thế giới truyện ngôn tình, nơi hội tụ các mem yêu ngôn tình, yêu thích Edit, convert. Blog chúng tớ luôn cập nhập những truyện hay hấp dẫn đem đến cho người đọc giây phút thư giãn thật thoải mái, hòa mình vào không gian ngôn tình. Có thể khiến bạn cười sảng khoái nhưng cũng có khi bạn sẽ rơi nước mắt vì nỗi buồn trong truyện. Để có thể trải nghiệm những cung bậc tình cảm đó!!! Bạn còn chần chờ gì nữa hay gia nhập BLog chúng tớ. Đăng ký Email/Gmail. Chúng tớ luôn hoan nghênh các bạn đến với THIÊN NGUYỆT CÁC Iloveyou

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!