Chương 36-37-38

0

☆Chương 36: Gặp lại Khúc Ngâm.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

Vường ngự uyển, vườn ngự uyển. . . . . .

 

Chậm rãi đi trong hoàng cung, sắc mặt Tô Tiểu Vũ khẽ biến thành màu đen, nàng quên hỏi Bạch Thuật vườn ngự uyển ở đâu, trên đường đừng nói cung nữ thái giám, ngay cả một con quỷ cũng không có, muốn nàng đi đến vườn ngự uyển thế nào!?

 

Đang muốn xoay người trở về ngự hoa viên, con đường phía trước lại đột nhiên xuất hiện một bóng người màu xanh lục, Tô Tiểu Vũ sững sờ nhìn bóng dáng này, kinh ngạc trong mắt chậm rãi nhu hòa xuống, thế nào cũng không nghĩ đến, họ sẽ gặp lại nhau ở đây, mím môi cười một tiếng, thi triển khinh công đuổi theo.

 

“Khúc cô nương người đi đâu vậy, người không về nữa, mạng nô tài liền không giữ được.”

 

Đi theo bóng người màu xanh lục rất lâu, thấy nàng tiến vào một cung điện rất khác biệt, cạnh cửa đứng đầy hai hàng thị vệ, một người mặc trang phục thái giám tiến lên nói, kêu trời trách đất.

 

“Cao công công, ta sẽ không rời khỏi hoàng cung.” Lục y nữ tử lạnh nhạt nói, trong giọng nói nồng đậm bi thương, Tô Tiểu Vũ nghe được trong lòng một trận co rút đau đớn, mới ít năm như vậy, nàng sống không vui vẻ sao?

 

Lục y nữ tử đi theo Cao công công vào, Tô Tiểu Vũ cũng chậm rãi đi vào theo, Tư Thiên Hoán cho nàng tờ giấy cũng hóa thành bụi, tán lạc trong gió.

 

Lục y nữ tử kia không vào cung điện, mà là ngồi một mình trong hoa viên, chậm rãi uống trà, nhìn bầu trời đen nhánh, không biết đang nghĩ cái gì, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần  một hồi hoảng hốt.

 

Mà Tô Tiểu Vũ ngồi trên nhánh cây nhỏ dài, chân mày nhíu chặt, tiểu nha đầu ngây thơ hoạt bát, luôn luôn lạc quan, quen biết với nàng nhiều năm như vậy, trước đây khi nhìn thấy nàng luôn là người có khuôn mặt tươi cười, nhưng gặp lại, sao lại biến thành người khác như vậy?

 

Lục y nữ tử ngồi một mình thật lâu, đột nhiên ôm đầu gối, cúi đầu khóc.

 

Khẽ mở mắt, Tô Tiểu Vũ ngơ ngác nhìn bóng lưng nàng run rẩy, chân mày càng nhíu thật chặt, năm năm, năm năm không thấy, nàng học được chảy nước mắt.

 

Truyền tới bên tai mấy tiếng vang không thể nhận ra, gần như hòa tan vào gió đêm, người thường căn bản sẽ không thể phát hiện, ánh mắt lẫm liệt, lạnh lùng nhìn về phía bên phải phía trước.

 

“Khúc Ngâm, ngươi khiến cho chúng ta không dễ tìm a, thật đúng là không biết năm năm ngươi rốt cuộc tránh đi nơi nào.” Trong hoa viên đột nhiên xuất hiện năm người áo đen, người cầm đầu lạnh lùng mở miệng, trong mắt chỉ có ác độc.

 

Lục y nữ tử, cũng chính là Khúc Ngâm, chậm rãi lau đi nước mắt, lạnh lùng nhìn về phía năm người, khóe môi nhếch lên nụ cười châm chọc, “Hừ, tìm được ta thì như thế nào, nhiều nhất chỉ có chết.”

 

“Chết? Chúng ta làm sao có thể để cho ngươi chết, nếu như ngươi chết, ai đưa Tô Tiểu Vũ tới?” Người áo đen hừ lạnh, nói ba chữ Tô Tiểu Vũ thì có chút cắn răng nghiến lợi.

 

“Ngươi cho rằng ta sẽ để cho ngươi bắt được uy hiếp Tiểu Vũ?” Khúc Ngâm khinh thường nói.

 

“Khúc Ngâm, võ công ngươi không có, vẫn còn ở đấy phách lối?” Người áo đen cảm thấy nàng quả thực là người điên, “Coi như lúc trước ngươi chưa mất võ công, thì chẳng qua chỉ có đánh ngang tay cùng ta, huống chi bây giờ võ công của ngươi hoàn toàn không có.”

 

“Ta đánh không lại ngươi, chẳng lẽ còn không thể độc chết mình sao?” Khúc Ngâm đột nhiên vỗ lên bàn, ngạo khí tận trong xương tuỷ phát ra khí thế bức người, “Đừng quên, ta là ai.”

 

“Ngươi.” Người áo đen giận quá hóa cười, “Ha ha ha, được, đã như vậy, vậy chúng ta liền mang thi thể ngươi trở về.” Có một thi thể, dù sao cũng hơn trắng tay mà về.

 

Khúc Ngâm lạnh lùng nhìn bọn họ, mặt không sợ hãi, nhưng trong lòng lại là vô cùng đau, đời này nàng không có gì lưu luyến nhưng duy chỉ có hai người không bỏ được, một là Tiểu Vũ, nhưng nàng thông minh như vậy, nàng không cần vì nàng mà lo lắng; còn có một. . . . . .

 

“Giết. . . . . .” Người áo đen vung tay lên, còn chưa nói xong, liền bị một giọng nói lười biếng cắt đứt.

 

“Khúc Ngâm đánh không lại ngươi, ta còn đánh không lại sao?” Tô Tiểu Vũ tung người nhảy từ ngọn cây xuống, chậm rãi đi tới trước người Khúc Ngâm, toàn thân tùy tính tự nhiên, không mùi vị son phấn.

 

“Ngươi là ai?” Người áo đen cảm giác thiếu niên đứng trước mắt hơi thở rất quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra lúc nào gặp được nam tử tuyệt thế như thế.

 

“Ha ha, Thất trưởng lão đoán không ra được sao?” Nụ cười Tô Tiểu Vũ không giảm, đáy mắt chỉ có sát ý, năm đó đánh một trận, Thất trưởng lão vừa đúng lúc không có ở đấy, hắn không nhận ra nàng, chỉ là, nàng nhận ra hắn.

 

Thất trưởng lão chợt trừng lớn cặp mắt, phòng bị nhìn Tô Tiểu Vũ, “Ngươi rốt cuộc là ai?”

 

“Còn chưa đoán được sao.” Tô Tiểu Vũ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lắc đầu một cái, “Ngu ngốc.”

 

“Ngươi!” Thất trưởng lão đã bao giờ chịu loại súc phạm này, cặp mắt giận đến đỏ bừng, gầm nhẹ một tiếng, “Cùng tiến lên, giết bọn họ!”

 

Nhất thời, nội lực trong cơ thể năm người thi triển hết, lực lượng cường đại khiến lá cây bốn phía vang sào sạt, sát khí tràn ngập.

 

Nụ cười lười biếng của Tô Tiểu Vũ không thay đổi, đáy mắt phát ra lạnh lẽo, thật đúng là tuyệt tình, người nào lợi hại liền sai người đó tới, thủ hạ vừa động, nội lực ngưng tụ, bốn phía lá cây bay xuống dồn dập, bay đến năm người kia

 

“Chút tài mọn.” Thất trưởng lão khinh thường nói, đại đao vung lên, đánh về phía lá cây ngăn cản hơn phân nửa, sau đó bổ đao đến Tô Tiểu Vũ.

 

Sắc mặt Tô Tiểu Vũ không thay đổi, tay không đón lấy đao của Thất trưởng lão, nghiêng người trốn một chút, né tránh một người khác công kích, phản chân đá một cái, đá văng người thứ ba.

 

“Loại công phu này, cũng muốn ngăn cản chúng ta?” Thất trưởng lão thấy chiêu thức của thiếu niên trước mắt mặc dù nhiều lần linh hoạt, nhưng nội lực không đủ, lập tức liền phách lối nói.

 

Triền đấu lúc lâu, Tô Tiểu Vũ bức ra nội lực cuối cùng, đánh văng năm người ra, lui thân đến trước người Khúc Ngâm, dáng vẻ lạnh nhạt, giống như chưa từng đại chiến.

 

“Thế nào, nhận thua?” Thất trưởng lão bị nàng chấn trụ một kích cuối cùng, thấy nàng không bị ảnh hưởng chút nào, trong lòng kinh ngạc không thôi, hắn còn tưởng rằng nàng cùng đường mạt lộ rồi, một kích cuối cùng, thế nào. . . . . .

 

“Đã nhiều năm như vậy, Thất trưởng lão cũng nên có tiến bộ chứ, lại không nghĩ rằng vẫn trì trệ không tiến.” Tô Tiểu Vũ gảy nhẹ một chút ống tay áo, vân đạm phong khinh nói, nhưng lời này, Thất trưởng lão nghe được kinh hãi không thôi, nàng dù chưa cùng Thất trưởng lão đã giao thủ, thế nhưng nghĩ đến lão kém mười bảy người khác.

 

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Thất trưởng lão bị chọt trúng chỗ đau, trong mắt lộ ra âm lãnh, nắm chặt đại đao trong tay.

 

Bốn người khác nhận thấy lửa giận của Thất trưởng lão, cũng rối rít nắm chặt binh khí, gắt gao nhìn chằm chằm Tô Tiểu Vũ.

 

“Thất trưởng lão thật sự muốn biết ta là ai sao?” Tô Tiểu Vũ cười gian, hai mắt đen như mực đột nhiên mê hoặc như vòng xoáy vậy, giống như có thể hút linh hồn người  vào, quanh thân tản mát ra loại khí yêu mị hấp dẫn nguy hiểm.

 

Thất trưởng lão cảm thấy cảm giác nguy hiểm hết sức quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến cho hắn rợn cả tóc gáy, này, này rõ ràng lực lượng đó có liên quan tới nơi kia?

 

“Ngươi là ai thì có quan hệ gì đến ta, lên! Giết bọn họ!” Ánh mắt Thất trưởng lão lạnh hẳn đi, cố đè xuống lo lắng trong lòng, nội lực tuôn ra, đánh tới Tô Tiểu Vũ.

 

Suối tóc đen như mây, không gió mà bay, đối mặt năm người công kích, Tô Tiểu Vũ chậm rãi nhắm hai mắt lại, dường như không hề làm gì cả, lại khiến năm người dừng công kích trước mặt nàng một cánh tay.

 

“Thất trưởng lão, lần trước không thể giao thủ cùng ngươi, cảm thấy thật tiếc nuối.” Giọng nói nhàn nhạt, nhưng vẫn chứa uy nghiêm, giống như bễ nghễ trên vạn vật, vẫn là giọng nói Tô Tiểu Vũ, lại không giống giọng nói Tô Tiểu Vũ.

 

Bộ mặt Thất trưởng lão chỉ còn hoảng sợ, tay cầm đao khẽ run, thế nào cũng không nghĩ đến, hôm nay chẳng những tìm được Khúc Ngâm, còn tìm được tên sát tinh này, hắn chưa từng thấy qua Tô Tiểu Vũ, nhưng sức mạnh huyết đồng hắn biết.

 

“Trưởng lão, hắn rốt cuộc là ai?” Người áo đen bên cạnh bị lực lượng của Tô Tiểu Vũ làm giật mình, run giọng hỏi.

 

“Tô, Tô. . . . . . A. . . . . .” Thất trưởng lão hoảng sợ run giọng mở miệng, nhưng còn chưa nói xong, lại phát hiện mình không còn cách nào phát âm ra được, chỉ vì, đầu đã lìa khỏi thân.

 

Tô Tiểu Vũ mở mắt ra lần nữa thì đôi mắt đã biến thành màu đỏ như máu, mà đầu năm người kia cũng theo động tác phất tay của nàng khi mở mắt ra rớt khỏi người.

 

“Tiểu, Tiểu Vũ. . . . . .” Khúc Ngâm đang cười, cười đến quên hô hấp, sương mù trước mắt đã sớm tan, muốn nước mắt ngừng cũng không ngừng được, không phải là mộng, thật sự không phải là mộng, là Tiểu Vũ, thật sự là Tiểu Vũ. . . . . .

 

“Nha đầu ngốc, cười còn khó coi hơn khóc.” Xoay người lại, đôi mắt đỏ như máu đã lui, yêu dã mê người, Tô Tiểu Vũ dịu dàng nhếch môi, giang hai cánh tay trước mặt Khúc Ngâm.

 

Khúc Ngâm lau nước mắt một cái, đang muốn xông lên trước, sắc mặt lại đột nhiên trắng nhợt, tiến lên tiếp được thân thể Tô Tiểu Vũ ngã xuống, hai người cùng nhau ngã nhào trên đất.

 

Đau lòng nhìn sắc mặt tái nhợt trong ngực, khóe miệng nữ nhân không ngừng tràn ra máu tươi, Khúc Ngâm thật sự muốn nàng tỉnh, biết rõ ràng dùng bao nhiêu công lực liền bị cắn trả bấy nhiêu, sự cắn trả của nàng dị thường mạnh, vậy mà vẫn ngu ngốc dùng toàn lực, nàng thật sự là. . . . . .

 

“Tiểu Vũ.” Khúc Ngâm nhỏ giọng nỉ non, cúi người, vùi đầu chỗ cổ nàng, dò xét  mạch đập nàng yếu ớt, trong lòng đau xót, đột nhiên ngửa đầu, đè nén hô lên ——

 

“A. . . . . .”

 

☆Chương 37: Một mảnh hỗn loạn.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

Trong vườn hoa động tĩnh đánh nhau rất lớn, thời điểm chờ thị vệ chạy đến, đã là khi thi thể đầy đất.

 

Mọi người thấy thường ngày Khúc cô nương trong trẻo lạnh lùng giờ lại bi ai dưới đất thấp giọng kêu, rối rít kinh sợ, may mắn Cao công công khôi phục rất nhanh, liền chạy đi bẩm báo Hoàng đế.

 

Chờ lúc Tư Thiên Hoàng và Bạch Thuật chạy đến, Tư Thiên Hoán cũng chạy tới.

 

“Ngâm Nhi!” Tư Thiên Hoàng nhìn thấy nữ tử sắc mặt tái nhợt, trong mắt kinh sợ đau lòng, bọn họ ở bên nhau lâu như vậy, chưa từng thấy qua biểu tình như thế của Ngâm Nhi lộ ra ngoài, thấy nàng bi thương, hắn cũng đau lòng theo.

 

Đợi đến lúc nhìn thấy người trong ngực Khúc Ngâm ôm, trong đầu đã loạn thành một đoàn, lập tức xông tới, muốn ôm Khúc Ngâm vào trong ngực, “Ngâm Nhi, ngươi. . . . . .”

 

“Ta không sao.” Khúc Ngâm tránh thoát tay của hắn, ôm thật chặt Tô Tiểu Vũ không thả.

 

Tư Thiên Hoàng một hồi đau lòng, đây là nàng lần đầu tiên nàng tránh thoát tay của hắn, thấy nàng hô hấp đều đặn, thoáng yên tâm, nhưng thời điểm thấy Tô Tiểu Vũ, cũng không đoái hoài tới nhi nữ tình trường, “Ngâm Nhi ngoan, buông Tô Tiểu Vũ ra, cho thái y xem một chút, được chứ?”

 

Thái y sớm theo Tư Thiên Hoàng tới, nghe nói như thế, liền muốn tiến lên, lại không nghĩ bị Khúc Ngâm cự tuyệt.

 

“Tiểu Vũ bị thương có ta tự chữa trị, cút.” Tầm mắt lạnh như băng nhìn qua, dọa thái y lui, cũng làm cho Tư Thiên Hoàng khiếp sợ, thường ngày mặc dù Ngâm Nhi lành lạnh, cũng tuyệt đối không vô tình, nhưng bây giờ.

 

“Ngâm Nhi, để ta đặt Tô Tiểu Vũ trên giường có được không, ngươi ôm như vậy không thể chữa trị, nàng sẽ xảy ra chuyện.” Tư Thiên Hoàng bỏ xuống tư thái hoàng đế, nhỏ giọng cầu khẩn, vừa lo lắng sự khác thường của nàng, cũng lo lắng thương thế của Tô Tiểu Vũ, nếu Tô Tiểu Vũ xảy ra chuyện không hay, tiểu đệ hắn sẽ phát điên.

 

“Đã chữa rồi, chỉ chờ nàng tỉnh.” Khúc Ngâm lắc đầu, không muốn giao Tiểu Vũ cho những người khác, nàng không yên lòng.

 

Tư Thiên Hoàng dĩ nhiên là nhìn ra trong mắt nàng không tin tưởng những thị vệ kia là, nhướng mày, đang muốn tự mình ôm Tô Tiểu Vũ, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng người màu đen.

 

Còn không đợi Khúc Ngâm phản ứng, Tô Tiểu Vũ đã rơi vào hoán trong ngực Tư Thiên Hoán, nhìn nữ nhân trong ngực không có chút máu, tim của hắn đau đớn như bị cắt đi, truyền nội lực vào trong cơ thể nàng, lại bị phản ngược, lập tức không dám lộn xộn, chỉ có thể chăm chú nhìn sắc mặt người tái nhợt trong ngực.

 

“Hoán, mau đưa Tô Tiểu Vũ đi.” Tư Thiên Hoàng thoáng thở phào nhẹ nhõm, cúi người kéo Khúc Ngâm lên.

 

“Đưa Tiểu Vũ cho ta!” Khúc Ngâm thấy nam nhân kia ôm Tô Tiểu Vũ, lập tức mù quáng, giùng giằng muốn tiến lên, nhưng hơi sức Tư Thiên Hoàng lớn hơn nàng, nàng tránh không được, “Tư Thiên Hoàng ngươi buông ta ra!”

 

“Khúc Ngâm ngươi tỉnh táo một chút!” Tư Thiên Hoàng gầm nhẹ, gắt gao nhìn chằm chằm Khúc Ngâm, hắn mặc kệ tại sao nàng khác thường như vậy, cũng không quản tại sao nàng lại sao coi trọng Tô Tiểu Vũ, nhưng bộ dáng nàng đau lòng hắn cũng đau!

 

“Tỉnh táo, tỉnh táo thế nào, Tiểu Vũ còn chưa tỉnh, ta sao có thể tỉnh táo. . . . . .” Khúc Ngâm lắc đầu, ánh mắt thủy chung không rời Tô Tiểu Vũ.

 

“Câm miệng.” Giọng nói băng lãnh như đến từ U Minh vang lên, Tư Thiên Hoán lạnh lùng nhìn Khúc Ngâm, lòng bàn tay tụ nội lực, đang muốn khiến cho nàng hoàn toàn an tĩnh, người trong ngực lại đột nhiên giật giật.

 

“Tư Thiên Hoán, ngươi dám đả thương Khúc Ngâm, ta sẽ lấy mạng của ngươi.” Giọng nói yếu đuối, kiên định vang lên, Tô Tiểu Vũ khẽ mở to mắt, mím môi nhìn Tư Thiên Hoán.

 

“Ngươi đã tỉnh.” Tư Thiên Hoán thở phào nhẹ nhõm, đau lòng nhìn nàng, lực lượng trong tay đã sớm biến mất.

 

“Đừng lo lắng.” Tô Tiểu Vũ cười nhạt, từ trong ngực hắn nhìn ra, ánh mắt nhìn về người phía sau, bị tư Thiên Hoàng điểm huyệt ngủ, Khúc Ngâm ngủ mê mang, mày cau lại.

 

Tư Thiên Hoán thấy vậy, ánh mắt ý bảo Tư Thiên Hoàng, hai người ôm nữ nhân của mình đi, Khúc Ngâm về phòng của mình, một đám thái giám cung nữ canh giữ ở bên ngoài.

 

“Khụ khụ, xem cánh tay Khúc Ngâm một chút, vết thương của nàng còn chưa băng bó.” Tô Tiểu Vũ tựa trong ngực Tư Thiên Hoán, cau mày nói, sắc mặt tái nhợt, nhưng tốt hơn lúc trước rất nhiều.

 

“Cái gì!” Tư Thiên Hoàng cả kinh, nhấc tay áo Khúc Ngâm lên, quả nhiên nhìn thấy trên cánh tay trắng mịn của nàng có một vết cắt, không sâu, nhưng chảy rất nhiều máu.

 

Trong tròng mắt đen trầm tĩnh hiện ra thô bạo, Tư Thiên Hoàng vừa bôi thuốc cho nàng, vừa nói, “Là đám người kia tổn thương?” Chỉ người chết trên đất.

 

“Chính nàng tự cắt.” Tô Tiểu Vũ chán nản nói, “Máu của nàng, mới có thể ức chế thương thế của ta.” Sự cắn trả của nàng cần sương châu thảo ức chế, nhưng sương châu thảo cực kì hiếm, vì vậy Khúc Ngâm liền ăn sương châu thảo, khiến dược tính sương châu thảo hòa tan vào máu của nàng, dễ dàng tùy thời cứu nàng.

 

Thân thể cứng đờ, trong mắt Tư Thiên Hoán thoáng qua ảo não, mới vừa nãy thiếu chút nữa giết ân nhân cứu mạng Vũ nhi, nhưng nghĩ đến câu nói kia của nàng, oán khí trong lòng lại không nhịn được dâng lên.

 

Hắn ở vườn ngự uyển không đợi được Tô Tiểu Vũ, suy nghĩ nàng lại không biết đường, cho nên ra ngoài tìm nàng, lại nghe được bên này có người kêu tê tâm liệt phế, trong lòng lo lắng, chạy tới, nhìn thấy mặt Tô Tiểu Vũ không còn chút máu mà nằm trong ngực một nữ nhân, trong nháy mắt chỉ còn lo lắng sợ sệt.

 

“Muốn ta làm sao?” Tư Thiên Hoán đau lòng hôn mặt của nàng, nhỏ giọng hỏi, đột nhiên cảm thấy mình rất vô dụng, cái gì cũng không giúp được nàng.

 

Tô Tiểu Vũ cười lắc đầu, “Chờ ta tự mình bình phục là được, lúc này dùng thuốc linh tinh, sẽ tăng thêm thương thế của ta.”

 

Cho nên vừa rồi Khúc Ngâm mới mắng thái y sao? Tư Thiên Hoàng nhíu mày, ôm người trong ngực chặt hơn một chút, hắn có rất nhiều nghi vấn, nhưng phải đợi đến khi Ngâm Nhi tỉnh lại đã.

 

“Không đi đến nơi hẹn, là bởi vì không tìm được đường.” Tô Tiểu Vũ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, có chút uất ức nói.

 

“Ta biết rõ.” Tư Thiên Hoán cưng chiều cười, ôm nàng càng chặt hơn, “Về sau ta sẽ không để cho ngươi đi tìm ta, một bước không rời, ta sẽ theo sát ngươi.” Tự trách, thật sự tự trách, nếu hôm nay một mực đi theo nàng, vật nhỏ cũng không cần tự mình ra tay, càng sẽ không bị thương thành như vậy.

 

“Cũng may ngươi không đi theo ta, nếu không ta sẽ không còn kịp cứu Khúc Ngâm rồi.” Tô Tiểu Vũ khẽ chu môi một cái, ở trong ngực Tư Thiên Hoán cọ xát, cố gắng giảm bớt cảm giác có tội của hắn.

 

“Hoàng thượng, tại sao ngươi ôm Khúc Ngâm?” Tô Tiểu Vũ nghiêng mắt nhìn đến khuôn mặt lo lắng của Tư Thiên Hoàng, nghi ngờ hỏi.

 

“Nàng là nữ nhân của ta.” Tư Thiên Hoàng khinh bỉ nhìn nàng một cái, hắn biểu hiện được còn không rõ sao?

 

Tô Tiểu Vũ nghe vậy sững sờ, sau đó si ngốc nở nụ cười, “Khúc Ngâm rốt cuộc thích người khác.”

 

“Nàng trước kia thích người nào?” Thân là Hoàng đế, sao có thể giống người thường, nhạy bén bắt được từ then chốt, gương mặt Tư Thiên Hoàng ghen tức.

 

Tô Tiểu Vũ che lại quẫn bách bên trong mắt, mềm nhũn nói với Tư Thiên Hoán, “Tư Thiên Hoán, ta buồn ngủ quá.”

 

“Ngoan, ngủ đi, ngủ một lúc liền khỏe.” Tư Thiên Hoán cảnh cáo nhìn Tư Thiên Hoàng một cái, nhẹ giọng dụ dỗ, trong mắt ôn nhu như nước.

 

Ngoan ngoãn đáp một tiếng, Tô Tiểu Vũ không quên nhìn Tư Thiên Hoàng một cái, lập tức nhắm lại hai mắt, không lâu lắm cũng đã ngủ thật.

 

“Thật đúng là loạn.” Tư Thiên Hoàng nhức đầu xoa trán, nhìn về phía Bạch Thuật, “Rốt cuộc chuyện này như thế nào?”

 

“Bạch Lê rõ ràng hơn ta.” Bạch Thuật nhàn nhạt nói ra, nhìn Tô Tiểu Vũ và Khúc Ngâm một cái.

 

“Đợi các nàng tỉnh lại, họ tự nhiên sẽ nói.” Tư Thiên Hoán không nhìn Hoàng đế dù một cái, cả mắt chỉ nhìn Tô Tiểu vũ, nếu trước chỉ là suy đoán, vậy bây giờ hắn có thể khẳng định thân phận vật nhỏ rồi, cũng biết nàng học lọai võ công gì, không khỏi vô cùng đau lòng.

 

Về sau, tuyệt đối không cho vật nhỏ dùng loại võ công này, nàng có hắn che chở.

 

☆Chương 38: Phụ lòng sẽ chết.

Edit: Lãnh Thiên Nhii.

 

“Tiểu Vũ!” Khúc Ngâm kinh hoảng hô to, chợt thức tỉnh, nhìn nóc giường, từ từ bình tĩnh lại, giơ tay lên lau mồ hôi lạnh trên đầu, nhìn thấy cánh tay băng kỹ, lần nữa trợn to hai mắt, không phải là mộng!

 

“Ngươi lộn xộn cái gì? Còn không ngoan ngoãn nằm.” Tư Thiên Hoàng vừa tiến đến đã nhìn thấy Khúc Ngâm chân không đi giày còn chạy ra ngoài cửa, lập tức tức giận quát, tay để bát cháo xuống, đi lên nhấc nàng lên, đặt trên giường.

 

“Tư Thiên Hoàng, ta không bị thương, nằm cái gì mà nằm.” Trong mắt Khúc Ngâm đều là tức giận, bị Tư Thiên Hoàng điểm huyệt, không nhúc nhích được.

 

Tư Thiên Hoàng ngồi một bên, trên mặt vẻ không hiểu, “Ngâm Nhi, đây mới thật sự là ngươi sao?”

 

Khúc Ngâm sững sờ, ánh mắt trở lạnh nhạt, “Trong mắt ngươi, ta là hạng người gì?”

 

“Ngày hôm qua ta mới biết, Ngâm Nhi cũng sẽ phát hỏa lớn như vậy.” Tư Thiên Hoàng tự giễu cười cười, nàng là nữ nhân của hắn, nhưng lại chưa bao giờ nói thương hắn, cũng sẽ không phát giận với hắn, hắn cho là, là tính tình nàng lãnh đạm, thì ra là, hắn không phải người có thể khiến cho nàng tâm tình bất động.

 

Hai mắt Khúc Ngâm nhắm lại, che lại tuyệt vọng thật sâu bên trong, sau một lần hô hấp, lần nữa mở mắt chỉ còn bình thản, “Tiểu Vũ như thế nào?”

 

“Nàng tỉnh, Hoán đang chăm sóc nàng.” Tư Thiên Hoàng thở dài, hắn có thể độc ác với người trong thiên hạ, duy chỉ có Khúc Ngâm là không thể tuyệt tình, “Có thể an tâm ngủ rồi?”

 

“Hoán?” Khúc Ngâm cau mày, trước mắt hiện lên bóng dáng nam tử áo đen tuyệt thế, đó là hoàng tiểu đệ, “Hắn và Tiểu Vũ. . . . . .”

 

“Tô Tiểu Vũ sẽ là Hoán vương phi.” Tư Thiên Hoàng nhìn ra nghi ngờ của nàng, cười nhạt nói.

 

“Vương, vương phi.” Khúc Ngâm hoàn toàn ngây người, dáng vẻ ngây ngốc này Tư Thiên Hoàng xem trong mắt, chỉ cảm thấy đáng yêu.

 

“Muốn đi nhìn nàng sao?” Dịu dàng cười một tiếng, trong lòng Tư Thiên Hoàng hình thành một cái kế hoạch, giải huyệt của nàng.

 

Xoa xoa bả vai cứng ngắc, vừa nghe Tư Thiên Hoàng nói, lập tức quay đầu nhìn hắn, “Muốn.”

 

“Phục vụ tốt, ta liền dẫn ngươi đi.” Tư Thiên Hoàng miễn cưỡng đi đến khẽ dựa trên giường, cười như không cười nhìn Khúc Ngâm, nếu Ngâm Nhi coi trọng Tô Tiểu Vũ  như vậy, thì nên lợi dụng thật tốt một chút không phải sao?

 

“Tư Thiên Hoàng!” Khúc Ngâm vừa thẹn vừa cáu, thật không biết lúc trước mình nhịn người nam nhân này lâu như vậy.

 

Gương mặt Khúc Ngâm trở nên trắng hồng, đôi mắt cũng sóng sánh nước, Tư Thiên Hoàng nhìn một hồi, cảm thấy đủ rồi, đứng dậy, một tay ôm nàng, đi ra ngoài cửa.

 

“Tốt lắm, không đùa ngươi.”

 

Bên kia, Tô Tiểu Vũ cũng từ từ tỉnh lại, nhìn bên cạnh mặt Tư Thiên Hoán lo lắng, cảm thấy trong lòng ấm áp.

 

“Đã tỉnh rồi hả? Có đói bụng không, muốn ăn cái gì, thương thế của ngươi. . . . . .” Tư Thiên Hoán thấy Tô Tiểu Vũ tỉnh, lập tức hỏi, trên gương mặt tuấn tú lo âu.

 

“Không đói bụng, không muốn ăn, thương thế của ta không sao.” Tô Tiểu Vũ nhếch môi cười, lần đầu tiên nhìn thấy nàng cười như vậy Tư Thiên Hoán sửng sốt.

 

“Về sau, không cho phép ngươi dùng công phu kia.” Tư Thiên Hoán đỡ nàng dậy, đút cho nàng uống một hớp nước, cau mày nói, cảm thấy thân thể trong ngực cứng đờ, nhíu mày, “Thế nào?”

 

“Ngươi biết.” Tô Tiểu Vũ cúi đầu ngập ngừng, cũng đúng, nàng dò xét không ra nội lực của hắn, vậy chỉ có một khả năng, chính là lai lịch của hắn và nàng giống nhau.

 

“Lánh đời Y cốc trăm năm khó có được một thiên tài, hồng y như yêu, công tử như đóa hoa sen, chỉ ba năm liền được lão Cốc chủ truyền nghề, lại đem bí quyết tuyệt học Y cốc Huyết Đồng tu luyện tới chương bảy, vốn cho rằng hắn sẽ là người kế vị Cốc chủ, lại không nghĩ rằng, hắn và Thánh cô Y cốc tư định cả đời, cuối cùng còn mang Thánh cô đi, phản bội Y cốc, đúng không, Vũ thiếu.”

 

Tư Thiên Hoán cưng chiều vuốt đầu của nàng, Các chủ Vũ các, thiên tài Y cốc, vật nhỏ, ngươi cho ta bất ngờ không ít.

 

“Ta không phải Vũ thiếu.” Tô Tiểu Vũ lạnh lùng nói, trên mặt không có cảm xúc.

 

“Ngươi không phải Vũ thiếu, mà chính là Vũ nhi của ta, đúng không?” Trong mắt thoáng qua tinh quang, Tư Thiên Hoán ôm nàng để cằm trên vai của nàng, thấp giọng nói.

 

“Ta là Tô Tiểu Vũ.” Đào cái hố muốn nàng nhảy? Tô Tiểu Vũ hừ nhẹ, đẩy tay của hắn ra đứng dậy, hắn thông minh, nàng cũng không ngốc.

 

“A, Vũ nhi thật đúng là không nể mặt.” Tư Thiên Hoán cũng không lúng túng, đứng lên lại ôm hông của Tô Tiểu Vũ, giống như không xương nương nhờ trên người nàng, xem ra máu Khúc ngâm rất tác dụng, vật nhỏ khôi phục khá tốt, trừ sắc mặt còn tái nhợt một chút, tinh thần đã khôi phục hoàn toàn rồi.

 

“Da mặt của ngươi đã quá dầy, không cần cho ta.” Tô Tiểu Vũ liếc xéo hắn, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại cười không dứt, hắn thật là có chút tính trẻ con.

 

Tư Thiên Hoán ngước mắt cười nhìn nàng một cái, miệng nghiêng một bên, hôn trên mặt nàng, cảm thấy chưa đủ, lại hôn tiếp.

 

“Ngươi thật là.” Tô Tiểu Vũ nghiêng đầu, tức giận trừng hắn, lại không nghĩ rằng đúng lúc cho hắn cơ hội, cái thứ ba, hôn lên trên bờ môi của nàng, không di chuyển nữa, nhưng cũng không lùi về sau.

 

Không khí bên trong phòng nhanh chóng mập mờ.

 

“Tiểu. . . . . .” Khúc Ngâm vội vã đẩy cửa ra, liền thấy một màn như vậy, kinh ngạc bụm miệng, Tiểu Vũ thật, thật sự ở chung một chỗ cùng Tư Thiên hoán à?

 

Ánh mắt thoáng nhìn, Tư Thiên Hoán cười híp mắt, trong mắt xẹt qua một tia tinh quang không người nào nhìn thấy.

 

“Khúc Ngâm.” Tô Tiểu Vũ lập tức đẩy Tư Thiên Hoán ra, dịu dàng nhìn Khúc Ngâm, đè xuống ấm áp trên mặt.

 

Từ trong cơn chấn kinh khôi phục như cũ, Khúc Ngâm tránh ra lồng ngực Tư Thiên Hoàng, nhào về phía Tô Tiểu Vũ.

 

Đáy mắt Tô Tiểu Vũ càng ôn nhu hơn, giang hai cánh tay, cảnh cáo nhìn Tư Thiên Hoán đang đen mặt muốn ngăn lại, vững vàng tiếp được Khúc Ngâm.

 

“Khúc Ngâm thấy ta liền kích động như thế sao?” Tô Tiểu Vũ nhíu mày cười khẽ, mặt dịu dàng, thấy Tư Thiên Hoán ghen tỵ đến mức muốn giết người, mặc dù Tư Thiên Hoàng cũng bất mãn nhìn tới tay Tô Tiểu Vũ, nhưng vẫn đi tới ngăn trước mặt Tư Thiên Hoán, mạng Ngâm Nhi rất quan trọng.

 

“Ta cho là đời này, chúng ta sẽ không gặp lại sau.” Đôi mắt Khúc Ngâm đẫm lệ như sương mù, uất ức trong lòng nhìn thấy nàng liền vui sướng phát ra, nước mắt không ngừng được.

 

“Nha đầu ngốc, làm sao vậy?” Cau mày, Tô Tiểu Vũ hiểu rõ người này hơn ai hết, nếu chỉ là thấy nàng, sẽ không luống cuống thành ra như vậy, mắt đẹp nhíu lại, lạnh lùng nhìn về phía Tư Thiên Hoàng.

 

Tư Thiên Hoàng đón lấy khí thế bức người của nàng một cái, mặc dù cảm giác không giải thích được, nhưng khí thế trên không giảm mất nửa phần.

 

“Không có gì, nhìn thấy ngươi thật là vui chứ sao.” Ban đầu sợ mục tiêu hai người quá lớn, võ công của Tô Tiểu Vũ lại không thể thường xuyên vận dụng, nhưng đủ để tự vệ, nàng là Thánh cô Y cốc, người gặp qua  nàng đã ít lại càng ít, cho nên nàng liền nói tách ra, như vậy, người của Y cốc muốn tìm họ, càng khó khăn hơn.

 

Nhưng không ngờ, năm năm sau, họ sẽ gặp nhau ở hoàng cung.

 

Nếu nàng không muốn nói, nàng tự nhiên sẽ không bức bách, ôn nhu nở nụ cười, Tô Tiểu Vũ lôi kéo tay của nàng đi tới trước mặt Tư Thiên Hoàng, vẻ mặt nghiêm túc, “Ta mặc kệ ngươi có phải là hoàng thượng hay không, nếu ngươi muốn ở cùng một chỗ với Khúc Ngâm, ta sẽ không cho phép ngươi phụ nàng.”

 

Không ai dám gia lệnh hắn, trừ tiểu đệ và tức phụ (nàng dâu) tiểu đệ.

 

Trong bụng Tư Thiên Hoàng buồn cười, nhưng trên mặt không có biểu lộ ra nửa phần, nhàn nhạt nhìn Khúc Ngâm một cái cúi đầu giữ im lặng, đột nhiên nhếch môi, “Nếu phụ thì sao?” Lời vừa ra khỏi miệng, quả nhiên nhìn thấy thân thể tiểu nữ nhân run lên, nụ cười đáy mắt càng sâu, nhưng không đợi hắn vui vẻ đủ, lại cảm thấy cổ chợt lạnh.

 

Không biết Tô Tiểu Vũ ra tay từ lúc nào, đầu ngón tay có một mảnh lá cây đặt trên cổ Tư Thiên Hoàng, cười như không cười nhìn hắn.

 

“Phụ sao, vậy thì chết thôi.”

 

 

Share.

About Author

Chào mừng mọi người đến với Thiên Nguyệt Các. Thế giới truyện ngôn tình, nơi hội tụ các mem yêu ngôn tình, yêu thích Edit, convert. Blog chúng tớ luôn cập nhập những truyện hay hấp dẫn đem đến cho người đọc giây phút thư giãn thật thoải mái, hòa mình vào không gian ngôn tình. Có thể khiến bạn cười sảng khoái nhưng cũng có khi bạn sẽ rơi nước mắt vì nỗi buồn trong truyện. Để có thể trải nghiệm những cung bậc tình cảm đó!!! Bạn còn chần chờ gì nữa hay gia nhập BLog chúng tớ. Đăng ký Email/Gmail. Chúng tớ luôn hoan nghênh các bạn đến với THIÊN NGUYỆT CÁC Iloveyou

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!