Chương 1: Ba cô gái cùng té xuống hồ sen.

0

Chương 1: Ba cô gái cùng té xuống hồ sen.

Thủ đô của Phong quốc chính là Thành Tây lăng, bên cạnh các ngõ ngách, thì phủ đệ của Bạch gia lại chính là thủ phủ* của Phong quốc, về tài lực của Bạch gia, thì có thể nói là phú gia địch quốc, hàng năm mang chuyển kim ngân vào quốc khố, cũng đủ cho dân chúng trong thành có được ba năm sinh sống đầy đủ sung túc. Hiện giờ, người đương nhiệm chức vụ gia chủ trong Bạch gia chính là Bạch Thuật, thuở nhỏ yêu hoa thành dại, không tiếc hao phí một món tiền khổng lồ, chỉ để đổi lấy một bản văn tự thần kì, từ đó đi khắp mọi nơi để tìm thứ hoa cỏ trân quý kia, thường xuyên qua lại, cẩn thận trông nom, khiến dân chúng trong thành cũng phải gọi đùa Bạch phủ là “Hoa phủ”.

(*nhà giàu có nhất)

Có lẽ là vì tâm tình của Bạch gia chủ rất tốt, cho nên vào năm ngày trước đã rộng rãi phân phát thư mời, chiêu đãi các vị thiên kim tiểu thư con nhà quyền quý trong lăng thành đến Bạch phủ để thưởng hoa ngắm cảnh, cũng vì thế mà các vị thiên kim tiểu thư  trong lăng thành được một phen phấn khởi, ai nấy cũng đều muốn mình phải thật hoàn mỹ tiến, về cửa phủ  phía trước.

Sự giàu có của Bạch gia, chẳng qua cũng chỉ là thương nhân của một vùng, nếu vẻn vẹn chỉ có thế, thì những vị thiên kim tiểu thư mắt cao hơn đầu kia đâu cần phải phí sức mình như thế, nhưng người đời đều biết, Bạch gia có quan hệ mật thiết với Hoàng thất, hiện giờ đương nhiệm chức gia chủ là Bạch Thuật lại có  mối giao tình rất tốt với hoàng đế của Phong quốc, không cần nói cũng hiểu rõ, ngoài thân phận tôn quý kia, chỉ cần nhờ vào chút mối quan hệ với Bạch Thuật, thì cũng có chút quan hệ với hoàng thất rồi, hơn nữa bản thân của Bạch Thuật lại là long chương phượng tư*, càng khiến cho các cô nương động lòng không dứt,  tâm hồn thiếu nữ âm thầm hứa hẹn.

(* có tướng của bậc đế quân, lại tài hoa hơn người)

Và như thế, buổi tiệc ngắm hoa thưởng cảnh của Bạch gia, cực kỳ náo nhiệt.

Tuy là đầu mùa xuân, nhưng vị trí của Phong quốc lại thiên về phía nam, cho nên khí hậu cực kỳ ấm áp. Trong Bạch phủ, hoa đẹp tranh nhau đua nở, hoa Mẫu Đơn cao quý, cánh hoa đỏ nhạt nhẹ run trong gió, tựa như là rặng mây đỏ, cùng với ánh mặt trời tranh nhau phát sáng; Hoa Lan trắng thanh nhã, phía trên cánh hoa còn có giọt sương đọng lại vẫn chưa khô, ánh sáng lộng lẫy mờ mờ ảo ảo gợn sóng lăn tăn, để người nhìn thấy cũng phải hết mực động lòng…Trong khí trời ủ đầy hương thơm ngào ngạt của hoa phấn, hòa quyện với không khí ẩm thấp của cơn mưa vừa mới hết, chỉ càng khiến cho người ta mãi muốn đắm chìm ở chốn này.

Các vị thiên kim  con nhà quyền quý đã lần lượt đi đến Bạch phủ, từng bộ hoa phục xinh đẹp lộng lẫy, ai nấy cũng đều mong mỏi bản thân có thể trở thành trọng điểm của buổi tiệc, muốn được gia chủ của Bạch gia coi trọng, nếu được như thế,  sẽ càng được người ta ngưỡng mộ và yêu thích.

Trong Bạch phủ, có một cái ao sen thật lớn, tuy mùa hoa sen chưa đến, nhưng mà trong hồ đã đầy kín những cành lá sen xanh biếc, đích xác rất đáng yêu, nước ở trong hồ cũng rất trong suốt, bất chợt cá chép nhảy lên khỏi mặt nước, dưới phản xạ của ánh mặt trời, vảy cá màu đỏ càng thêm lấp lánh.

Bên cạnh ao sen, còn có bốn vị thiếu nữ. Từ xa mà nhìn lại, có vẻ bọn họ đang thong thả thưởng hoa, nhưng trên thực tế, e là không phải như vậy rồi.

Trong bốn người thiếu nữ, có một người thân vận y phục màu xanh lá cây, trên y phục có hình lá sen được thêu lên rất tinh sảo, vả lại còn có phần tương xứng với lá sen ở trong hồ, một khuôn mặt trái xoan tinh xảo, một đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa tình ý như nước chảy, hơn nữa lại sở hữu một tướng mạo xinh xắn, tất cả đều tôn lên nét đẹp dịu dàng, tao nhã, tươi mát, đến động lòng người. Người thiếu nữ này chính là Tô Nghệ Tuyền, một trong cặp đôi mỹ nữ của lăng thành, thuộc dòng *đích nữ của phủ tướng quân.

(* dòng chính, trưởng nữ)

Vào lúc này, vẻ mặt của Tô Nghệ Tuyền đã không còn kiên nhẫn nữa, trong mắt khó nén được vẻ chán ghét và kinh tởm, đang nhìn về dáng người nhỏ nhắn ở phía trước mình, là một thiếu nữ thân vận váy trắng giản dị, môc mạc, “Tô Tiểu Vũ,  ngươi đến đây làm gì?

Tô Tiểu Vũ này chính là đứa con thứ của Tô Phủ, nương của nó, ngày trước chính là hồ mị* thế nhưng lại được phụ thân sủng ái hết mực, điều này thực khiến cho nàng và mẫu thân tức giận không thôi, chỉ có điều là, vào tám năm trước, nữ nhân Hồ mị kia lại mang theo Tô Tiểu Vũ bỏ trốn cùng nam nhân khác, cho nên, nàng lại được phụ thân yêu thương và chiều chuộng đến cực điểm, lại còn được chân chính hưởng thụ vô thượng vinh diệu* những thứ thuộc về đích nữ, chỉ là, sau đó, ba năm sau, Tô Tiểu Vũ đã được tìm về, nhưng trở về rồi thì thế nào hả, với loại chuyện dâm loạn mà nương nó đã làm ra thì, nó có thể ở lại Tô phủ có chút cơm ăn, cũng đã là may mắn và vinh hạnh cho nó lắm rồi!

(*Tục truyền rằng giống cáo tài cám dỗ người, cho nên gọi những đàn bà con gái làm cho người say đắm là hồ mị).

(* là hưởng thụ một cách cực kỳ vẻ vang).

Có điều, một nữ nhân ti tiện và hèn mọn như thế, tại sao lại xuất hiện ở đây chứ?

Thiếu nữ áo trắng nghe vậy, thân thể run lên, nhu nhược khác thường, đầu hơi cúi thấp xuống, âm thanh phát ra nhỏ bé yếu ớt, tựa như tiếng muỗi kêu, lại còn có chút run run: “Phụ thân cho ta đến đây để nói với tỷ rằng, muộn chút biểu ca sẽ đến quý phủ.”

“Ơ, việc đưa tin vặt vãnh này tại sao lại để một nhị tiểu thư như cô đi làm chứ?”  Thiếu nữ bên cạnh thân vận y phục màu hồng nhạt cười nhạo nói, thiếu nữ này cũng là một người xinh đẹp, nhưng vào lúc này mặt mũi lại lộ vẻ cay nghiệt, người này chính là Phùng Nhược Anh, là thiên kim con nhà Lễ Bộ Thượng Thư.

Còn chưa chờ Tô Tiểu Vũ đáp lời, Phùng Nhược Anh lại nhíu mày, chợt tỉnh ngộ, phiền não vỗ vỗ cái trán, lời nói cực kỳ mỉa mai và châm biếm: “Ấy dà, tại sao ta lại quên được nhỉ, nhị tiểu thư của Tô phủ cũng không phải là người bình thường đâu, mà chính là một người vô cùng cao quý…là hạ nhân đó!” Nói ả là kẻ hạ nhân là đã cho ả cao giá lắm rồi, trong Tô phủ này, chỉ sợ địa vị của Tô Tiểu Vũ cũng không bằng một đứa nha hoàn nữa là!

Nói xong lời này, Phùng Nhược Anh liền đảo mắt liếc nhìn Tô Nghệ Tuyền một cái, nhìn thấy được trên mặt của Tô Nghệ Tuyền lộ vẻ hài lòng, liền thoải mái thở phào nhẹ nhõm, hả hê nở nụ cười đắc ý, phụ thân đã căn dặn nàng phải kết thân với Tô phủ tướng quân, mà Tô phủ lại yêu thương Tô Nghệ Tuyền nhất, còn Tô Nghệ Tuyền hận nhất là gì á, là Tô Tiểu Vũ này chứ còn gì, nàng chỉ cần hạ nhục Tô Tiểu Vũ, thì sẽ khiến cho tâm tình của Tô Nghệ Tuyền được vui vẻ, vậy chẳng phải mối quan hệ giữa nàng và phủ tướng quân càng tốt hơn sao?

Bên cạnh, một vị  thiếu nữ con nhà quan lại khác cũng hùa theo, cất cao giọng nói: “Tô tỷ tỷ cũng nên cách xa ả một chút đi, một kim chi ngọc diệp như tỷ, dây vào kẻ xúi quấy đen đủi, thì không hay lắm đâu.”

Nhìn thấy cơ thể của Tô Tiểu Vũ run lên, tựa như đã bị đả kích thật lớn, trong lòng Tô Nghệ Tuyền liền vui vẻ, nét cười trên mặt cũng đã đậm thêm mấy phần, ví theo lời thiếu nữ kia nói, nàng thật sự lui về phía sau một bước, làm như sợ rằng sẽ bị vật chứng bẩn thỉu lây dính.

“Lời này của Nhược Anh là không đúng rồi, Tiểu Vũ sao có thể là hạ nhân chứ, cô ấy chính là muội muội của ta!”  Đóa hoa xinh đẹp Tô Nghệ Tuyền liền tức giận lên tiếng, trong đôi mắt xinh đẹp chợt xuất hiện nét tàn nhẫn và nham hiểm, nàng sẽ không bỏ qua bất kì cơ hội dù chỉ là chút ít cũng để có thể vũ nhục Tô Tiểu Vũ, ai bảo nó dám đoạt đi sự sủng ái yêu thương của phụ thân dành cho nàng chứ! Mỗi khi nhìn thấy nó, nàng liền nhớ đến thời thơ ấu, phụ thân luôn đối xử lạnh nhạt với nàng, chỉ yêu thương mỗi mình Tô Tiểu Vũ, hừ, đây là thứ mà  nó phải nên trả lại cho nàng.

Phùng Nhược Anh có chút sững sờ, nhưng ngay sau đó liền bật cười một tiếng, vẻ mặt biểu lộ sự ngạc nhiên, tựa như vừa nghe thấy một chuyện vô cùng nực cười, nàng chỉ vào người của Tô Tiểu Vũ, khó tin hỏi lại: ” Cô ta hạ tiện như thế, để cô ta liếm giày cho Tuyền tỷ tỷ cũng còn không xứng, thì làm sao có thể xứng làm muội muội của tỷ?”

“Ha ha…….” Lời này vừa nói ra, cả ba thiếu nữ đồng thanh cười to, cả ba đều sở hữu dung mạo xinh đẹp, chỉ tiếc là tâm địa lại động ác như rắn rết.

Tựa như Tô Tiểu Vũ không thể chịu nỗi sự vũ nhục này nữa, cơ thể run lên, kèm theo đó là tiếng khóc nức nở, mềm mỏng nói ra: ” Tỷ tỷ, nếu đã không còn chuyện gì nữa, thì ta xin mạn phép về phủ trước.”

Dứt lời, nàng quay người liền rời đi ngay, nhưng lại bị Tô Nghệ Tuyền dùng sức bắt lấy cổ tay nàng, kéo trở lại, dáng người nhỏ nhắn ở cạnh bờ hồ lảo đảo một cái, suýt chút nữa là ngã vào trong hồ sen.. Tô Tiễu Vũ hoảng sợ ngẩng đầu lên, phơi bày sự hoảng sợ được lấp đầy trong ánh mắt, mặc dù nỗi sợ hãi đang lan tràn, nhưng vẫn xinh đẹp đến lạ thường.

Nghĩ đến khuôn mặt của người thiếu nữ này còn đẹp hơn so với nàng, Tô Nghệ Tuyền híp mắt ghen tỵ, thoáng nhìn thấy chân của Tổ Tiểu Vũ đang ở mép hồ, liền nhếch môi, dưới tay dùng sức, ý định xấu xa muốn đẩy vị thiếu nữ này một phát té xuống hồ, nhưng bất thình lình lại cảm thấy dưới chân trống rỗng, không chờ nàng kịp hoàn hồn, thì người cũng đã theo tiếng nước” tõm tõm”, té ngã vào trong hồ rồi, nhân cơ hội Tô Tiểu Vũ bèn lùi về sau một bước, vẻ mặt luống cuống nhìn tới Tô Nghệ Tuyền đang chật vật ở trong hồ.

“Á, cứu mạng a!” Ở trong hồ, Tô Nghệ Tuyền đang tõm tõm đạp nước, khuôn mặt được trang điểm khéo léo, từ sớm đã bị phá hủy không còn nhận ra nữa, nhưng vào lúc này nàng cũng không còn hơi sức đâu để ý đến những thứ ấy nữa,bảo toàn sinh mệnh quan trọng hơn!

“A! Người đâu, có người rơi xuống nước rồi!”  Phùng Nhược Anh ngây ngốc, sững sờ trong chốc lát, mới kịp phản ứng lại, lập tức lớn tiếng hô hoán, nàng biết bơi, nhưng suốt cả buổi sáng nàng đã dày công tỉ mỉ trang điểm, ăn mặc thật đẹp, đâu thể vì chút chuyện nhỏ này mà phá hỏng nó chứ?

Trong lòng thì nghĩ như vậy, nhưng trên nét mặt tất thảy đều là vẻ sốt ruột lo lắng.

Vào lúc này, Tô Tiểu Vũ đã không biết phải làm như thế nào, chân không ngừng lùi bước, Phùng Nhược Anh thấy thế, đôi mắt giận giữ, bắt nàng qua đó, “Mau đi cứu Tuyền tỳ tỷ!” Dứt lời, định đẩy nàng quăng vào hồ nước.

Thân thể của Tô Tiểu Vũ cứng đờ, dường như là đang sợ hãi, không ngừng lắc đầu nói, “Không, ta không biết bơi……” Vừa nói, vừa lùi về phía sau.

Phùng Nhược Anh làm sao cho phép nàng lùi về sau, cánh tay cố ra sức, đang định ném nàng vào trong hồ, chợt cảm thấy dưới chân trống rỗng, cả người đã té nhào vào trong hồ nước, trong cơn tức giận, cũng không dám bơi lên bờ, vì dù sao vừa nãy nàng cũng đâu có xuống nước cứu người, cho nên đành phải ở chung với Tô Nghệ Tuyền nối gót kêu cứu thôi.

“Phùng cô nương……”Vị tiểu thư con nhà quan hoảng hốt, kinh sợ, chung quy nàng vẫn là người chưa từng trải qua những chuyện nguy hiểm, nhìn thấy hai người té ngã trong hồ nước, nhất thời chân tay cũng luống cuống, không biêt phải làm sao, chỉ đi tới bên cạnh hồ, đột nhiên nàng cảm thấy trọng tâm dưới chân không còn vững, ‘tõm’ cũng nối gót té nhào vào trong hồ sen.

“A! Cứu mạng a!”

“Cứu……Cứu mạng……”

“. . . . . .”

Âm thanh cầu cứu rất nhanh đã tìm được hộ vệ của Bạch phủ đến, từng tên một nhảy vào trong hồ, dìu ba người từ trong hồ đi lên, tình cảnh một mảnh hỗn độn, mà vào lúc này, chẳng ai chú ý tới, bên cạnh hồ, nơi Tô Tiểu Vũ vừa rời đi, có ba hòn đá cuội lớn như lòng bàn tay đã bị vỡ vụn, bụi phấn thuận theo nước trong hồ bắn lên, rất nhanh đã tan biến không còn chút vết tích.

Lợi dụng lúc loạn lạc, Tô Tiểu Vũ quay lưng rời đi, cho đến khi tiếng người dần dần nhỏ lại, bước chân hoảng loạn mới từ từ đình chỉ chậm dần, bước từng bước một, dáng đi thanh nhàn ưu nhã, cái đầu luôn luôn cúi thấp kia đã châm rãi ngẩng lên, gió mát lướt qua, thổi bay mái tóc, để lộ ra một dung mạo xinh đẹp khuynh thành đã bị che khuất bởi những lọn tóc.

Mỹ nhân như họa*, câu này dùng để miêu tả hình dung cho Tô Tiểu Vũ là hoàn toàn thích hợp, chân mày lá liễu tinh xảo, cái mũi xinh xắn thanh tú, cái miệng màu hồng phấn như hoa anh đào, da trắng như tuyết đầu mùa, khuôn mặt nhỏ nhắn như cái trứng ngỗng chưa được trang điểm qua phấn son,  nhưng vẫn thuộc kiểu Dương chi bạch ngọc *, mềm mại non nớt nhưng lại không mất đi vẻ đẹp rạng rỡ lộng lẫy,  tố diện triều thiên*, lại càng tăng thêm khí chất xuất trần của nàng, con ngươi đen như ngọc, ửng lên chút chút màu sắc rạng rỡ, sáng lạng, tựa như hàm chứa các ngôi sao nhỏ linh động bên trong, lại như trăng sáng lạnh lẽo thanh u*, trong lúc đôi mắt xinh đẹp lưu chuyển, đều nhất nhất lộ ra vẻ lười biếng, không hề nhu nhược hèn nhát, mà là một loại thản nhiên tà ma phóng túng từ tận trong xương phát ra, thuận theo độ cong của bờ môi đang chậm rãi câu lên, càng thêm huyễn hoặc lòng người, y phục màu trắng trên người vô cùng đơn giản, vải vóc cực kì thô ráp, nhưng không mảy may ảnh hưởng đến quý khí hồn nhiên vốn có của nàng.

(*câu này có nghĩa là người đẹp như trong tranh)

(* “Bạch ngọc”, “Dương Chi ngọc”, là thượng phẩm trong các loại nhuyễn ngọc, cực kỳ trân quý. Dương Chi bạch ngọc đúng như cái tên, nổi tiếng với màu trắng, cùng sự tinh khiết, nếu có lẫn màu khác sẽ không được coi là Dương Chi bạch ngọc nữa)

(*mặt không trang điểm đi gặp quân vương)

(*đẹp đẽ và tĩnh mịch)

Vô cùng lạnh nhạt xuất trần, lại vô cùng phóng túng linh hoạt.

Chân bước thoải mái nhẹ nhàng, tựa như tiên nữ từ trong tranh bước ra không nhiễm bụi trần của thế gian, tóc đen như mực tung bay trong gió, tựa như tinh linh trêu ghẹo lòng người trong màn đêm, cả hai tuy rằng đối lập nhau, nhưng tại nơi này, lại dung hợp nhau một cách hoàn mỹ.

Ví như Tô Nghệ Tuyền là mỹ nhân, mà đứng trước mặt Tô Tiểu Vũ thì, e rằng cũng chỉ có thể lực bất tòng tâm*.

(* Muốn làm việc gì đó nhưng không đủ sức)

Tô Tiểu Vũ hiện giờ còn chỗ nào có thể tìm ra nửa điểm yếu đuối, hèn nhát nhu nhược của Tô Tiểu Vũ trước kia chứ, không thể không nói, kỹ thuật diễn xuất của nàng có chút hơi quá tay rồi.

Bất tri bất giác* đã đi đến Lê viên của Bạch phủ, lúc này cây lê đang mùa nở hoa, hoa lê ngàn đóa vạn đóa, giâm cành* đã sắp sửa trũng xuống, thanh trắng như tuyết, ngọc cốt băng cơ*,  màu trắng thanh khiết trang nhã, đẹp mà không nũng nịu, mùi hương thơm ngát dịu nhẹ, thoang thoảng lan tỏa thấm vào lòng người.

(*vô tình, không ý thức được)

(*giâm cành là phương pháp trồng trọt của nhà nông, còn trồng như thế nào thì mọi người lên google search nha, hihi)

(*Ý chỉ da như băng, xương như ngọc)

“Uhm, một đám ngu ngốc……”

Dường như thanh âm cũng không còn yểu điệu, mảnh mai như lúc ban đầu nữa,  nhưng lại không thể che giấu được giọng nói tuyệt mỹ ấy, trong veo như suối đầu nguồn, như tiếng ngọc rớt từ trên khay dĩa, lanh lảnh êm tai, lại không đánh mất sự biếng nhác.

Chân dừng bước, Tô Tiểu Vũ lười biếng tựa lưng vào thân cây, nụ cười có chút mỉa mai,  người tỷ tỷ này đối với việc tạo ra nhiều chuyện vũ nhục nàng thực sự không biết mệt đâu nhỉ,  tốt thôi, nàng cũng là một muội muội tốt,  để tỷ tỷ được vui vẻ, tất nhiên nàng cũng không keo kiệt trong việc phối hợp diễn trò đâu, nếu tỷ tỷ đã vui vẻ như vậy rồi, thỉnh thoảng cũng nên trừng phạt một chút, cũng xem như là đã giảm nhẹ rồi.

Dường như tung tích của mẫu thân đã có manh mối rồi, nàng phải nghĩ xem, phủ tướng quân này cần phải ở thêm mấy ngày nữa?

Tựa hồ chuyện nhỏ này rõ thực là một chuyện khiến nàng phiền não, hàng mày xinh đẹp hơi khẽ nhíu lên, con ngươi như ngọc lưu ly ở trong nước lộ ra nét khó xử, vì dù sao sự “dưỡng dục” hiếu sinh nàng mấy năm qua, thực sự cũng không thể quá tùy ý được.

Đột nhiên, con ngươi đen khẽ động, cười có như không nhìn về phía trước cây đại thụ bên trái, chẳng biết lúc nào trên ngón tay đã có một cánh hoa lê non mềm, cũng không thấy được động tác của nàng ra sao, cánh hoa kia tựa như một loại kiếm sắc bén, bắn về phía cây lê kia, trong nháy mắt, hoa lê rơi xuống loạn xạ, làm mắt người hỗn loạn.

Ngay sau đó, trước mặt Tô Tiểu Vũ có một bóng đen quỳ rạp xuống đất.

“Chủ tử……”

 

 

Share.

About Author

Chào mừng mọi người đến với Thiên Nguyệt Các. Thế giới truyện ngôn tình, nơi hội tụ các mem yêu ngôn tình, yêu thích Edit, convert. Blog chúng tớ luôn cập nhập những truyện hay hấp dẫn đem đến cho người đọc giây phút thư giãn thật thoải mái, hòa mình vào không gian ngôn tình. Có thể khiến bạn cười sảng khoái nhưng cũng có khi bạn sẽ rơi nước mắt vì nỗi buồn trong truyện. Để có thể trải nghiệm những cung bậc tình cảm đó!!! Bạn còn chần chờ gì nữa hay gia nhập BLog chúng tớ. Đăng ký Email/Gmail. Chúng tớ luôn hoan nghênh các bạn đến với THIÊN NGUYỆT CÁC Iloveyou

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!